Growing Up Fisher

Growing Up Fisher

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Growing Up Fisher S01E09 HDTV x264-LOL
A Commentary by Rexy Momo

Tags

HDTV
hdtv
x264
HD
Published on: 2022-03-11
Downloads: 35
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi

Một buổi chiều chủ nhật tại Ikenberry,

mẹ đến để mua bàn, tôi đến để ăn kem ốc quế,

và bố đi cùng để...

Thật ra là bố phải đi cùng 'vì ông ấy không nhìn thấy gì và cần đi nhờ về nhà.

Có vẻ như là chúng tôi không có mấy cái bàn flarkenstik đó

trong vòng ba tuần nữa đâu.

Đó là một khoảng thời gian "kha khá" dài đấy.

Không phải là chúng được đảm bảo là vẫn còn hàng sao?

Đúng. Người tiếp theo.

Không, chưa tiếp theo được. Vẫn là tôi này.

Tôi đã trả tiền cho cái bàn rồi.

Và khi nó được đảm bảo là vẫn còn hàng,

thì tôi nghĩ nó cũng là công bằng khi tôi nghĩ là

nó sẽ ở trong kho hàng ở đây thôi.

Tôi sẽ khuyên chị làm như thế này nhá.

Huh.

- Đi lên tầng hai. - Được thôi.

Mua một cái giường,

và leo lên ngay phía bên phải để nằm đi.

- Wow. - Thôi được.

Chị có biết tôi nghĩ là chị cần làm gì không?

Lấy cái điện thoại...

Và dùng nó để gọi cho tôi ngay khi cái bàn đó được chuyển đến đây.

- Cảm ơn rất nhiều. - Joyce, em tạm tránh sang một bên đi.

Bị khiếm thị làm cho bố tôi rất nhạy cảm

với những điều không công bằng trong cuộc sống.

- Mel, em có thể lo được mà, được chứ? - Làm ơn đưa anh hóa đơn nào.

Thôi được, nhưng đừng làm điều gì đó nổi bật nhé.

Oh, sẽ không có cảnh gì đâu

nếu như chúng ta có thể nhận được cái chúng ta cần.

- Tên gì vậy con. - Tricia.

Chính nghề luật sư đã dạy cho ông ấy cách lý luận rất hợp lý.

Tricia, tôi cần nói chuyện với quản lý của cô.

Thưa ngài, tôi có thể giúp ngài được.

Chị có thể cho chúng tôi lấy cái bàn mà chúng tôi đã trả tiền rồi được không?

- Không. - Vậy thì chị đâu thể giúp được tôi.

Góp những lời đó lại,

và Tricia không có một cơ hội nào đâu.

Và chị không muốn phải đối phó với anh chàng

mà tôi sắp sửa hóa thành đâu.

Anton.

Và một lần nữa, siêu nhân lại can thiệp và sửa được tất cả.

Có lẽ là một trong lý do khiến Lois Lane đã ly dị anh ta đấy.

Con không nghĩ là họ đã từng kết hôn.

Mẹ không nghĩ là con hiểu ý mẹ đang ngầm nói đâu.

Bước 46C...

Lấy cái siết ốc hình chữ-L gì đó

và vặn chặt cái ngăn kéo mà mình cũng không rõ.

Okey-dokey. Dễ lắm mà.

- Cái đồ quỷ-sứ. -

Gấu Gummy ơi, anh thích nụ cười của em quá.

Oh, gấu Grizzly à, em thì rất thích đôi mắt của anh.

Yup, chúng khá là tuyệt mà.

Gummy, grizz,

mẹ có thể nhờ mấy cái móng vuốt ở bên này đấy.

Uh... Cháu có buổi tập mất rồi.

Oh, tiện nói luôn nhé em yêu,

Anh không thể đi xem phim chiều nay được.

Thật sao? Nhưng em đã mua trước vé rồi.

Ha! Mình đã làm được rồi.

Mình là phụ nữ mà. Mình có lắp được.

Câu này hay đấy.

Mẹ sẽ bắt đầu chép lại đây.

Ừm, bà anh đang đến thăm,

nên bọn anh đang có buổi tụ họp-gia đình chán ngắt này.

Oh, em hiểu mà.

Em cũng cần giúp mẹ em lắp bàn,

nên em hiểu hết về mấy nghĩa vụ buồn chán với gia đình mà.

Mẹ đang ở ngay đây đấy.

Tại sao mẹ không gọi bố để bố gọi cho cái chỗ đồ nội thất đó

rồi la hét để họ đến lắp miễn phí cho?

Vì mẹ có thể tự làm được.

Đừng chỉ có ngồi đó. Giúp mẹ đi.

Thưa được ạ.

Cái gì đây ạ?

Mấy phần thừa đó mà.

Ah, sữa xanh da trời,

kết quả diệu kì khi bạn trộn ba loại ngũ cốc đường khác nhau vào.

Mmm... Thật là ngọt ngào.

Và cũng là nền tảng

của một ngày không phải đi học thật hoàn hảo.

Vậy đây là kế hoạch mà con dành cho ngày nghỉ à...

Nằm ườn xác trên ghế, xem TV,

và húp ngũ cốc đường à?

Đâu cần phải theo thứ tự đó đâu ạ.

Vậy tại sao chúng ta không cho Trung Quốc mấy cái chìa khóa vào nước ta luôn đi?

Hãy tiễn bố đi làm nào.

Nhớ nhé, chỉ mở cửa nếu như đó là Runyen thôi nhé,

và không được lướt mạng

để xem những thứ mà con thấy tò mò muốn xem

nhưng bố cấm con không được xem đâu đấy.

- Em chào hiệu trưởng Sloan ạ. - Uh-uh-uh.

Trong cái hành lang này thì tôi không phải là hiệu trưởng của em.

Mà tôi là bạn-trưởng của em.

Ahem

Và với tư cách một người bạn của em,

nó khiến tôi rất buồn khi biết là em đã bỏ đội hùng biện.

Sao cơ? Con bỏ đội hùng biện rồi à?

Chàng trai à, em đang chỉ dấu cho tôi hay...

Tôi không đang chỉ dấu tay,

nhưng ngày nghỉ của tôi sắp bị đi trong giây-lát rồi.

Thôi được, đến lúc lái-thử được rồi.

Đánh, đánh, đánh máy. Trả lời điện thoại.

Nhìn ra cửa sổ một cách trầm tư.

- Mẹ thích chứ? - Thật lòng đó.

Ý mẹ là nó cũng hơi to hơn là ý mẹ muốn một chút,

nhưng to hơn là tốt hơn mà đúng không?

- Mẹ ghét nó rồi. - Thật lòng đó.

Mẹ chắc là rồi mẹ sẽ quen với mấy cái ngăn kéo không những siêu to và lúng túng này

mà còn rất ngu ngốc và xấu xí nữa, nhưng sao cũng được.

- Nó sẽ ổn thôi mà. - Con sẽ gọi cho bố.

- Để nhờ bố trả lại cái bàn này. - Không, bây giờ chờ đã.

Không được, chờ đã. Oh, Chúa ơi, mẹ thích cái vỏ của con quá.

Thật là dễ thương.

Điều gì khiến con nghĩ là mẹ không thể đi trả lại cái bàn được?

'Vì mẹ dở đối chất lắm.

- Mẹ đâu có. - Có, mẹ có mà.

Thôi được, đừng la hét. Mẹ không muốn cãi nhau đâu.

Vậy đó chính là điều mà con

đang muốn nói!

Vậy mẹ sẽ phải tự luyện tập để có thể giỏi hơn,

bắt đầu bằng cái bàn này.

Và con biết phần tuyệt nhất là gì không?

Khi Anthony đã bỏ hẹn với con để đi gặp bà,

thì con được rảnh để đi với mẹ rồi.

Đấy đó đúng là phần tuyệt nhất đấy nhỉ.

Tại sao con lại bỏ hùng biện vậy?

Bố tưởng là con thích đưa ra nhiều ý kiến mà.

Con cũng từng rất thích mút tay,

nhưng khi lớn lên thì một số sở thích cũng hết thôi mà.

Boom.

Có thể là có liên quan đến sự thật là

cậu bé bị thua lần đấu trước đó đấy.

- Em ấy bị hạ gục trên đó luôn. - Hạ gục á?

Em được hạng hai đấy.

Đúng, nhưng chỉ có hai đội thi thôi mà.

Henry, con không bao giờ có thể tiến bước trong cuộc sống bằng cách bỏ cuộc cả.

Mỗi lần thất bại đều là cơ hội tốt để phát triển bản thân đấy.

Chứ con nghĩ là làm sao mà bố có thể trở thành một luật sư

với văn phòng riêng của mình chứ?

Con biết không? Chính thế đấy.

Con sẽ cùng đi làm với bố hôm nay!

Đi mặc mấy món đồ ka-ki đi nào.

Thật tuyệt khi tôi sống ngay đối diện phải không?

Rất tuyệt ạ.

Con sẵn sàng với ngày tuyệt nhất cuộc đời của mình chưa?

Con đã sẵn sàng rồi.

Bây giờ thì con đã sẵn sàng để đi theo bố làm việc rồi.

Một thế giới toàn những con người đang làm việc, xây dựng, sáng tạo, hút thuốc.

Bỏ đi nhé. Cái đấy độc lắm đấy.

Tôi hi vọng là ít nhất anh biết tái chế rác đó.

- Có chuyện gì mới không, ngài. F? - Chào, Derek.

Derek đang đi giao nước để trả tiền học phí cho trường y đấy.

Con đâu có thấy anh ấy nằm ườn trên ghế bành,

rồi húp sữa đường, hay bất kỳ loại sữa nào đâu.

Anh ấy không tiêu hóa được lactose.

Chào buổi sáng, Janice. Có gì mới không?

Chào cháu, Henry.

Mel, Yamamoto đang chờ ở đường dây một.

Bồi thẩm đoàn đang bắt đầu tranh luận

về vụ của Kosakowski,

và tôi cần chữ ký của anh trên Camden Steel.

Vậy tôi bắt đầu bằng mấy lời lịch sự

và kết bằng mấy lời đe dọa mơ hồ?

- Dĩ nhiên rồi. - Tôi đúng là tuyệt nhất.

- Cà-fê nhé. - Cảm ơn nhiều.

Anh bị cảm thế nào rồi?

Đến rồi lại đi, nhưng không gì có thể ngăn cản tôi được đâu.

Henry, bố cần nghe cuộc điện thoại này.

Con có thể ngồi chơi ở đó

và hít thở mùi hương ngọt ngào của sự thành công

và bắp rang bơ từ lò vi sóng của Janice nữa.

- - Janice!

Trường của Carly đang tổ chức một cuộc thi từ thiện.

- Nên chị cần mấy vé vậy? - Không vé nào cả.

Oh, thôi nào.

Hồi Giáng sinh, chị đã mua, phải đến tận, bốn cuộn

giấy gói ngu ngốc của Henry

để ủng hộ hội hùng biện của cháu nó mà.

Bác Glen à, cháu đã bán được nhiều giấy hơn tất thảy mọi người đó

và đã thắng được một máy Xbox

mà đáng lẽ là cháu đang được chơi bây giờ rồi.

Đi nào, Henry. Đồng hồ vẫn đang chạy rồi.

Va-ly.

- Có ổn không? - Không... không!

Cảm ơn nhé.

Trời ơi, nhìn chỗ này này. Nó đông quá.

Cứ như là một trại tị nạn cho đồ nội thất của Thụy Điển vậy.

Mẹ có thật sự cần một cái bàn không vậy?

Ý con là mẹ có thể dùng cái bàn ăn mà?

- Chúng ta đã bao giờ dùng nó để ăn đâu. - Không, chúng ta cần làm việc này.

Oh, cái bàn mẹ muốn ở bên kia kìa. Xin chào em bé dễ thương.

Nhìn nó ngồi đó với mấy cái ngăn kéo dễ thương kìa

lại còn vừa đúng kích-cỡ nữa chứ.

Nó thật hợp với mẹ.

Con hoàn toàn có thể tưởng tượng nó bị phủ kín với mấy tờ giấy mới viết được-một nửa,

những lá thư chưa mở trong hàng tuần liền,

và danh sách những việc mà mẹ sẽ không bao giờ làm cả vậy.

- Mẹ biết mà, đúng không? - Vâng.

Growing Up Fisher subtitles in other languages

More Vietnamese subtitles for Growing Up Fisher

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left