The first 200 lines.
KẺ KHÁT MÁU
Không đá.
Dừng lại!
Tôi không biết nó bị sao nữa. Nó điên rồi.
ÔI, lạy Chúa.
Mãi mãi.
Gì cơ?
Mãi mãi và mãi mãi.
Big Macs.
Chào em.
Nó quá hưng phấn. Thật là kỳ lạ.
Sau tất cả những thời gian qua...
không có hoạt động giảm, huyết áp không giảm.
- ok, thế lỗi sai là gì? - Nhiệt độ của nó vẫn tăng lên.
- Phyl? - Trước cái đêm cuối cùng, nó không ngủ nháy mắt.
Bây giờ thì đã không ngủ được 50 giờ.
56 giờ.
Cả ngày hôm qua, tình trạng càng ngày càng xấu.
Đêm qua, thì tấn công Betty.
- Nó yêu Betty. - Bạn nghĩ rằng anh ấy yêu Betty.
Nó xé xác ra và rồi ăn thịt.
Được rồi, hãy lấy thiết bị video cũ ở đây.
Tôi muốn ghi lại mọi chuyển động của nó.
Tôi có thể giết nó. Tôi có thể, thực sự đấy.
Cẩn thận, Phyl. Đó là con khỉ 2.000 đô la mà cô đang nói đấy.
Đừng gầm gừ với tao, đồ độc ác.
Mãi mãi và mãi mãi.
Những đứa trẻ này đều 8, 9 và 10 tuổi...
mặc dù chúng có những đặc điểm thể chất...
của một người ở độ tuổi 70 hoặc thậm chí lớn hơn.
Họ đều bị một căn bệnh gọi là hội chứng progeria (hội chứng lão hóa nhanh).
Chúng ta không biết chính xác nó là gì, nhưng những gì nó gây ra...
là một sự thoái hóa sớm tương đương với sự lão hóa.
Cái mà chúng ta gọi là đồng hồ sinh học...
bắt đầu tăng tốc vào khoảng 5 tuổi.
Đó là một căn bệnh nan y. Tuổi thọ trung bình là khoảng 16.
- Thảm kịch. - Phải...
và trọng tâm chính của công việc của chúng tôi tại Park West...
là cố gắng đảo ngược quá trình này và thực sự làm chậm đồng hồ sinh học này.
Tôi sẽ không sử dụng từ ma thuật "bất tử" đó...
nhưng tuổi thọ là thứ phải có....
Ngủ ngon không?
Hôm nay với tất cả công nghệ tuyệt vời của chúng tôi...
Đến đây. Ngồi đi.
...nếu tôi chỉ được sinh ra 50 năm sau....
Chụp rồi nha. Thầy thật kinh khủng.
- Thầy đã làm gì? - Không phải chuyện của em.
Chúng tôi có một người phụ nữ ở độ tuổi 90...
bà ấy chỉ ngủ khoảng 2 hoặc 3 giờ mỗi đêm...
và tin tôi đi, bà ấy có nhiều năng lượng và nhiệt huyết hơn bất kỳ ai trong chúng tôi.
Điều đó thật tuyệt. Bí mật của bà ấy là gì?
Khi tôi tìm ra câu trả lời cho điều đó...
tôi chắc chắn hy vọng anh sẽ mời tôi trở lại.
Khách của tôi là Tiến sĩ Sarah Roberts.
Và cuốn sách có tên là Giấc ngủ và Tuổi thọ.
Đó là về sự tán tỉnh của nhân loại với sự bất tử.
Nói salami đi.
- Gì cơ? - Nói đi.
Salami.
Đó là những gì tất cả các nhiếp ảnh gia vĩ đại nói.
Hay hơn "cheese".
Bố tôi dạy cho tôi ở Hồng Kông. Hay hơn chứ hả?
Thứ lỗi cho thầy.
- Thật tội nghiệp. - Thầy ấy bị sao vậy?
Thầy không sao cả. Thầy gặp rắc rối với giấc ngủ.
Em có thuốc đấy. Em để nó trong cặp.
- Thuốc gì? - Quaaludes (Methaqualone- Thuốc an thần).
- Alice. - Em trộm nó từ mẹ kế.
Alice!
Bà ấy không quan tâm. Bà ấy có chúng từ lương.
Bà có tất cả các viên thuốcchưa từng phát minh. Bà sưu tầm chúng.
Tội bà ấy.
Đó là những gì bố em nói. Bố nói bà ấy sợ tuổi già.
Cảm ơn.
Tôi xin lỗi, cô vừa nói gì cơ?
Không có gì, nhưng tôi thích nói chuyện với cô.
Được rồi. Được chứ tôi muốn mà.
Xin lỗi. Hãy kí tặng cho Lillybelle.
- Trung tâm nghiên cứu, làm ơn. - Tiến sĩ Humphries, tầng 11.
Chính xác thì vị trí của anh ở đây là gì?
Tôi là 1 nhà phân tích máu.
Anh đã tìm thấy có mối quan hệ giữa nhóm máu và lão hóa?
Chúng tôi đang xem xét nó. Chúng tôi đang xem xét mọi thứ.
Đó là lý do tại sao chúng tôi ở đây.
Nhưng sự nghi ngờ của tôi sẽ là loại máu cô có...
ảnh hưởng đến việc cô ngủ bao lâu, sâu đến mức nào...
và giấc ngủ của cô ảnh hưởng đến tuổi tác của cô ra sao.
Xin thứ lỗi.
- Xin lỗi. Tiến sĩ Humphries. - Phía trước.
- Chúng tôi có thể đoán... - Không, cảm ơn.
...đưa ra giả thuyết rằng...
...một số rối loạn máu và thiếu hụt mô...
dẫn đến thoái hóa nhanh...
tương tự như các triệu chứng lão hóa nhanh.
Chúng tôi thậm chí đã có kết quả ở đây với những con khỉ trong việc tăng tốc đồng hồ...
nhưng chúng tôi còn lâu mới quay ngược trở lại.
Chúng tôi không thể hứa hẹn với cô cuộc sống vĩnh cửu.
- Anh ổn chứ? - Tóc anh bắt đầu rụng rồi.
Anh đã đọc cuốn sách này.
Anh tự hỏi tại sao những cuốn sách này luôn được viết rất tệ nhỉ?
Em đã ở đó.
Họ không biết gì cả. Họ đang đoán.
Sẽ mất bao lâu?
Những người khác mất bao lâu?
- Em không biết. - Em phải nhớ, Miriam.
Anh biết đó là 1 thời gian dài...
nhưng nó không phải là thứ mà em quên.
- Lollia, cô ấy mất bao lâu? - Một tuần.
Một vài ngày. Em không nhớ.
- Cô ấy không ngủ được à? - Không. Cô ấy có ăn, nhưng không thể ngủ.
Và người trước đó?
Giống nhau. Luôn luôn giống nhau.
Em đã cầu nguyện sẽ không bao giờ mất anh. Em biết những gì đang xảy ra với anh.
Em sống với nỗi khổ của anh hết lần này đến lần khác.
Em đã hy vọng rằng lần này chỉ là, bằng cách nào đó, 1 phép lạ.
Em chưa bao giờ ngừng hy vọng điều đó.
Lại đây.
Và ai là người tiếp theo? Em có từng nghĩ về điều ấy?
Ai là người ở lại bên anh khi anh ra đi?
Anh chắc rằng em đã nghĩ về điều đó.
Người ấy là ai? Alice?
- Thôi đi. - Nhìn anh đi.
Nhìn anh đi!
Miriam!
Anh sẽ làm gì đây?
- Barbara. - Sao thế?
Nghe này, tôi sẽ đến phòng họp để xem ủy ban tài chính.
Nếu bất cứ ai gọi, đừng đưa họ qua...
- trừ phi là chuyện khẩn cấp. - Dạ được.
- Đừng hoảng hốt. - Sao anh vào được đây?
Tôi là John Blaylock.
Đây là khu vực hạn chế. Anh không được phép vào.
Tôi đã đọc cuốn sách của cô. Tôi sẽ không nói dối, tôi đã không đọc hết.
Tôi vẫn chưa hoàn tất.
Nó nói ở đâu đó rằng tuổi tác là 1 căn bệnh, 1 căn bệnh có thể được chữa khỏi.
- Phải. - Cô có nghiêm túc tin điều đó không?
- Có thể nhưng, anh... - Blaylock.
Phải. Bây giờ tôi rất muộn cho 1 cuộc họp ở tầng khác.
Hãy nhìn tôi. Hãy nhìn vào tay tôi. Tôi bao nhiêu tuổi?
- Họ đang đợi. - Bao nhiêu tuổi?
- Tôi không biết. - Đây là những đốm gan phải không?
- Trông rất giống thế. - Tôi đã không có chúng ngày hôm qua.
Hôm qua, tôi đã 30 tuổi.
- Thật đáng chú ý. - Tôi còn trẻ mà.
Cô hiểu không? Tôi còn trẻ mà.
Phải. Được rồi Tôi muốn anh đợi tôi...
và tôi sẽ quay lại sau 15 phút, và sau đó chúng ta sẽ làm vài bài kiểm tra, được chứ?
Sao anh không ngồi đi ngồi, anh Blaylock, và tôi sẽ ở bên anh ngay khi có thể.
15 phút.
Tôi sẽ cố.
Cô phải nghĩ rằng tôi khá điên rồ.
- Tôi thực sự... tôi phải đi rồi. - Tất nhiên.
Xin chào, Fred. Đây là tiến sĩ Roberts.
Chào. Nghe này, tôi vừa có người khác đi lang thang vào văn phòng của mình.
Vâng, tôi ổn. Tôi để anh ấy ở phòng chờ của bệnh nhân vào ngày 8.
Tuyệt vời cảm ơn. Fred?
Nghe này, đừng làm gãy chân anh ấy hay bất cứ điều gì, được chứ? Anh ta khá vô hại.
Chỉ cần để anh ta ngồi đó một lúc, và anh ta có lẽ sẽ mệt mỏi và rời đi.
Cảm ơn.
Ngài Rosenfeld? Xin chào, ngài khỏe không?
Ngài trông khỏe đấy.
Xin lỗi, thưa ngài?
Xin lỗi, thưa ngài?
Thưa ngài không được phép hút thuốc ở đây.
Độ tuổi hiệu quả ở thời điểm này: 55 tuổi.
- Vậy tương đương với độ tuổi con người ra sao? - Tương đương với khoảng 92 tuổi.
Ngay tại đây, nó đang là 72 tuổi.
Đó là nơi những thay đổi thoái hóa đầu tiên có thể nhìn thấy.
Sự phân rã bắt đầu tăng tốc ở đây.
Nó già đi với tốc độ khoảng cứ 5 năm một phút.
Chúa ơi!
Kết quả của bài kiểm tra đó là gì, Charlie?
Các tế bào máu của nódần mất khả năng lấy oxy.
Độ tuổi hiệu quả hiện nay: 85 tuổi.
Con người tương đương: 129 tuổi.
Và dấu hiệu sự sống chấm dứt ngay...
tại đây.
Giờ xem đi.
Thưa ngài, xin thứ lỗi, thưa ngài.
Ngài có muốn 1 tách cà phê?
Đó là công việc của anh. Chỉ cần cho họ xem các đoạn băng.
Em nghĩ vậy sao?
Anh nghĩ Mandelstam sẽ bị đau tim.
Tom, những băng này có giá trị cả gia tài đấy. Ý em là, chúng ta đã làm nên lịch sử ở đây.
Chúng ta đã thấy được rằng có đồng hồ sinh học.
Chúng tôi đã thấy được rằng nó có thể bị can thiệp.
Được rồi, vậy em không hiểu chính xác nó hoạt động ra sao...
nhưng em sẽ tìm hiểu xem, nếu nó giết chết em.
Chúng ta đang nói về bí mật của sự sống và cái chết ở đây.
Điều đó thật tốt. Họ sẽ thích điều đó. Mandelstam sẽ thích điều đó.
- Hắn là một thằng ngốc. - Không. Em sai rồi, em yêu.
Không ai có 500.000 đô la để cho 1 thằng ngốc đâu.
Chúng tôi đã có được tài trợ của mình. Chúng ta đang ở rất gần.
- Anh sẽ cho anh ấy xem băng. - Cảm ơn.
Đó không phải là nhiều như chúng ta hy vọng...
- nhưng chúng ta sẽ vượt qua trong năm tới. - Tom tốt bụng.
- Anh ấy thật tuyệt vời.. - Tiến sĩ Roberts.
Sao.
- Cô làm tôi thất vọng. - Sao cơ?
Cô không có tin tôi. Cô bắt tôi ngồi đợi ở đây hơn 2 tiếng.
No comments yet. Be the first to leave one.