The first 192 lines.
"Mamaru"
"Gonda"
Chúng Ta Sẽ Kết Hôn Thật Sao?
"Còn 297 ngày khai trương chi nhánh"
"Bài Blog 5 - Tạo Kế Hoạch Mới!"
"Hồ bơi công cộng"
"chưa được tốt!"
"Số Lạ"
"Giúp chị xách rau củ được không?"
"Chị đang ở trạm Asakusa"
"Em đến ngay"
"Ngây người vì hạnh phúc"
"Ngây người vì hạnh phúc"
"Ngây người vì hạnh phúc"
"10 phút sau"
"30 phút sau"
"Một tiếng sau"
"Ngây người vì hạnh phúc"
"Chị ấy nói về núi lửa suốt hai giờ"
"Chị Rika sắp kết hôn thật!"
"Về người kế nhiệm ghế Giám Đốc Chi Nhánh"
"Tôi có một đề cử..."
"Chúng cháu sắp kết hôn!"
"Chúng tôi sẽ ở bên nhau đến già"
"Suisei"
"Tokyo"
Cái này tốt đấy!
À...
Cảm ơn cô.
Nhìn cả hai bên nhau thế này làm tôi thấy vui hẳn.
Đang trong giai đoạn uyên ương sắp cưới hả?
Cô nói quá lời rồi.
Bọn mình kết hôn cũng đâu có vấn đề gì?
Nghĩ đến thôi cũng thấy đau đầu rồi.
Không biết chị Honjoji cảm thấy thế nào?
Tiếp tục cố gắng cho đến hết tháng nhé.
Vâng.
Cùng cố gắng đến hết dự án nhé!
Được.
Thấy chưa? Tôi đã nói là họ đính hôn thật mà.
Tôi đâu có nói gì.
Chỉ là trụ sở chính muốn kiểm tra thôi. Đâu biết được mấy người trẻ giở trò gì.
Và tôi cam đoan họ sắp kết hôn!
Đồng nghĩa ta sẽ chọn ứng cử viên này.
Phải chuyển người ở chi nhánh của tôi mới được sao?
Sao cô còn chưa chấp nhận việc này?
Buộc phải có người đến đó!
Tôi hiểu cảm giác do dự khi phải chuyển đến vùng lạnh lẽo
nhưng đâu thể mở chi nhánh mà không có người trông, đúng không?
Cô chỉ cần thông qua việc thuyên chuyển thôi.
Vui lòng làm càng sớm càng tốt.
Cái gì?
Tôi đi Alaska sao?
Có vẻ là vậy.
Đợi đã, việc này đã quyết rồi sao?
Tôi nghe nói vậy ở chỗ bình nước.
Có người ở trụ sở chính xác nhận.
Tôi chưa nghe gì về việc này!
Nên mua gì làm quà chia tay đây? Áo khoác chần bông à?
Anh Keisuke! Đùa không vui đâu!
Chỉ là đùa thôi, đúng không? Mọi người đang đùa tôi thôi.
Gonda...
...đến Anchorage...
Đừng lung lay. Mình vốn biết sẽ có chuyện thế này, đúng không?
Phải có người khác đến Anchorage
vì bọn mình nói dối...
Gonda không thể ra nước ngoài trong tình hình này.
Mình ngồi yên để việc đó xảy ra sao?
Oohara.
Cậu nghĩ tin đồn về Gonda có thật không?
Không thể trách việc bọn mình làm.
Kế hoạch của chị Honjoji hoàn hảo và cần thiết trong thời điểm đó.
Chỉ là mình không nhận ra hậu quả nó mang lại.
Chuyện này không chỉ liên quan đến Gonda mà những người khác phải đi thay bọn mình.
Mình chưa từng cân nhắc việc đó.
Không chỉ mình không muốn đi.
Không ai muốn đến đó cả, ai cũng cố phát triển cuộc sống.
Kế hoạch này giúp mình nhận ra điều đó.
Âu cũng nhờ chị Honjoji...
Cô Kurokawa có thời gian không?
Oohara?
Tôi có việc cần nói với cô.
Thú nhận với cô ấy rằng chuyện kết hôn là giả!
Sau đó chấm dứt mọi chuyện.
Chuyện gì thế?
Mình nhớ rồi... Mình từng gặp tình huống này trước đây.
Hồ bơi mới mở cửa trong dịp hè lúc mình học tiểu học.
Trên đường về, mình nhìn thấy một quầy bán mực rán.
Hôm đó hồ bơi mở cửa miễn phí
nhưng mẹ cho mình ít tiền để thủ sẵn.
Đừng có cầm tiền đi mua đồ ăn vặt đấy.
Mình không nghe lời.
Taku.
Mẹ.
Con có thấy vui không?
Vui lắm.
Hôm nay hồ bơi có bán vé nên con đã dùng tiền mẹ cho.
Ra thế... Sao miệng con bẩn thế?
Có dính nước sốt này.
Hả?
Takuya!
Mẹ không giận vì con mua đồ ăn!
Đúng là con không nên mua
nhưng sao con lại nói dối về mục đích dùng tiền?
Cố lấp liếm việc làm sai của mình hả?
Mẹ không thích việc đó.
Takuya.
Có biết sao mẹ giận chưa?
Giờ thì tự nói lại xem nào.
Ừm... hôm nay, con đi bơi với bạn.
Sao đó, con thấy quầy bán mực rán
nên dùng tiền mẹ cho để mua một phần...
Và rồi...
con nói với mẹ là... tiền đó dùng để mua vé đi bơi...
Con đã nói dối...
Ngoài việc lãng phí tiền mua đồ ăn vặt,
Mình càng thấy xấu hổ vì nói dối để lấp liếm và khóc.
Mình vẫn chưa trưởng thành chút nào.
Cô Kurokawa...
Tôi chưa từng định kết hôn!
Hả?
Tôi nói dối về việc đó.
Tôi đính hôn giả để tránh bị điều đến Anchorage...
Tôi đã không nghĩ đến những người khác ở văn phòng.
Tôi đã gạt mọi người.
Tôi... thật lòng xin lỗi về việc đã làm!
Tôi xung phong đến Anchorage!
Cậu nói đủ rồi.
Đi theo tôi.
Vào đi.
Chị Honjoji?
Chuyện là lúc nãy Honjoji nói tôi nghe những lời giống y như vậy.
Rằng hai người đính hôn là giả.
Rồi cô ấy tình nguyện đến Anchorage.
Có vẻ cả hai không biết người kia sẽ thú nhận.
Có phải hai người không muốn đến Anchorage
đến mức sẵn sàng nói dối là sắp kết hôn không?
Phải.
Ôi trời, tôi đã không nhận ra!
Tôi đã khiến mọi người lao tâm khổ tứ về việc này rồi.
Không có gì phải sợ.
Tôi sẽ đến Anchorage!
Cái gì?
Không cần phải hoảng.
Tôi đã báo lên trụ sở chính nên không phải ai đi hết.
Được rồi, về làm việc đi! Cầm cái này nữa!
Mau lên!
Cô Kurokawa sẽ đến Anchorage sao?
Vấn đề được giải quyết...
...nhưng không phải thế!
Mọi người góp quỹ mua áo khoác chần bông cho Gonda nào!
Anh Keisuke, chưa có thông báo chính thức về việc tôi đi Alaska mà!
Người xương to như Gonda thì mua áo khoác là được rồi nhỉ?
Thứ lỗi vì bắt hai cô cậu đi theo.
Không đâu.
Tôi nghĩ chắc cả hai đang tự hỏi lý do.
Để tôi đoán, hai cô cậu đang nghĩ tôi đỡ đạn giùm cả hai, đúng chứ?
Đúng là vậy!
Chi nhánh Kinshicho sẽ thế nào khi không có giám đốc đây?
Chi nhánh sẽ ổn thôi. Nhân viên toàn người giỏi mà.
Với lại,
tôi cực kỳ háo hức về việc này.
Dù sao thì tôi lại được đi du lịch!
Tôi từng là người say mê đi đây đi đó.
Châu Á, châu Phi, châu Âu, cả thế giới.
Tôi yêu biển và được ngắm nhiều nhất có thể.
Tôi đoán cả hai chọn làm việc ở đây vì cô cậu cũng thích du lịch nhỉ?
Nhưng giờ tôi đã kết hôn và thành giám đốc chi nhánh.
Tôi giúp người khác lên kế hoạch du lịch mà không được đi du lịch nữa.
Mỗi ngày tôi chỉ đi họp, giám sát dự án, con số,
giao việc khó khăn cho người khác...
Ở nhà, tôi phải làm dâu hiền, vợ thảo
và cân bằng cuộc sống với công việc.
Bây giờ du lịch với tôi là chuyến đi thường niên đến Maldives.
Tôi không bất mãn gì cả.
Chỉ là việc đó khiến tôi suy nghĩ.
Trước mắt tôi là con đường bằng phẳng thẳng tắp được bày ra sẵn.
Tôi đã cắm mặt đi theo nó đến tận hôm nay.
Đó là cuộc sống dành cho tôi sao?
Tất nhiên là không! Tôi cần cảm giác phiêu lưu!
Tôi muốn khám phá mọi con đường,
vượt qua mọi khó khăn,
khám phá những nơi bí ẩn,
phóng tầm mắt đến những cảnh quan mà tôi chưa từng thấy...
Đó chính là niềm vui sống.
Nhưng còn chồng của cô?
Chúng tôi từng là bạn du lịch chung trước khi quen nhau.
Cái gì? Em chuyển đến Anchorage ư?
Em rất tiếc, nhưng em sẽ đi phát triển ở Alaska.
Ôi trời nghe thế anh thấy mừng đấy.
Hả?
Từ khi kết hôn, em chăm ngoan, nghe lời đến lạ.
No comments yet. Be the first to leave one.