The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
ÁC QUỶ TRONG XÁC THỊT II
- Cô ấy tiếp nhận nó ra sao? - Không tốt,
không tốt chút nào hết.
Ông có thể nghe thấy tiếng cô ấy la hét khắp cánh phía đông.
Ồ, có vẻ như nhà thơ thường trú của chúng ta
hơi đau lòng, phải không?
Cô biết đấy, tất cả chúng tôi đều đã có một trận cười sảng khoái
trước những bài thơ thảm hại mà cô viết cho bác sĩ Sims.
Hãy nhớ rằng, cô ấy đã sát hại
mẹ và bà của cô ấy.
Cả hai người ấy đều bạo hành cô ấy về mặt thể xác.
Tốt hơn hết hãy thức dậy và ngửi thấy mùi buồn tẻ, cưng à.
Sự lãng mạn duy nhất cô sẽ tìm thấy ở nơi này
là trong những cuốn sách ngu ngốc mà cô luôn đọc.
John, cô ấy đã vượt quá giới hạn rồi.
Với cô ấy, anh không còn là bác sĩ của cô ấy nữa.
Và tôi không nghĩ chúng ta đang nói về
tình cảm của một nữ sinh ở đây.
Đúng như tôi nghĩ, toàn sủa, không cắn.
Cắn cái này.
Cái gì?
Tôi nói, cắn cái này.
Đồ dối trá!
Xin chào?
Xin chào?
Đừng chỉ ngồi đó.
Hãy ra khỏi đây trước khi anh ấy quay lại.
Này!
- Cô bị điên à? - Không, tôi là Debbie.
- Cái gì? - Tên tôi là Debbie.
Nghe này, chúng ta phải ra khỏi đây
không thì anh ta sẽ giết tôi.
- Tôi không thấy ai cả. - Đó là chồng tôi.
Ồ, anh ấy là một thiên thần hoàn hảo khi tỉnh táo,
nhưng khi uống rượu, anh ấy lại nổi điên.
Cô đang làm gì vậy?
Tôi đang gọi cảnh sát.
Không, làm ơn đừng gọi cảnh sát. Cô biết tại sao mà?
Bởi vì cha mẹ tôi, họ ghét Johnny,
và tôi không thể chịu nổi khi nghe họ nói rằng tôi đã nói với cô như vậy.
Làm ơn đưa tôi đi càng xa nơi này càng tốt.
Được rồi.
Sao cũng được.
Tôi thực sự biết ơn vì cô đã dừng lại.
Ừ, cô không cho tôi nhiều sự lựa chọn.
Dù sao thì cô là gì, một loại y tá hay gì đó?
Vâng, tôi là y tá.
Được rồi, y tá Debbie,
Tôi có thể đưa cô đến tận San Carlos.
Ở San Carlos có gì?
Cao đẳng Homeby.
Cô sắp học đại học?
Ừm, thật không may.
Ôi, nhìn cô kìa.
Tôi luôn muốn vào đại học và trở thành một nhà văn.
Ừ, à, cô có thể thoải mái đổi chỗ với tôi.
Tôi luôn muốn trở thành một nữ diễn viên.
Nghĩ cha tôi quan tâm hả? Không đâu.
Ổng quá bận bay vòng quanh thế giới để trở thành một nhân vật nổi tiếng.
"Khách sạn Carley, trong suốt quãng đời còn lại của bạn"?
Nếu tôi nghe quảng cáo đó một lần nữa, tôi sẽ mắc ói.
Chỉ vì ổng đã quyên góp tiền
cho sân bóng đá ngu ngốc của họ,
mà họ đã hôn mông ổng.
Trên hết mọi thứ khác, đó là Công giáo.
Này, y tá không học đại học à?
Bất lịch sự.
Debbie?
Tại sao chúng ta dừng lại?
Ờ, tôi phải đi vệ sinh.
Ừm, nhưng nó đóng cửa rồi.
Cô đang tìm những thứ này?
Ồ, tôi đã lên báo.
Tuy nhiên, đó không phải là một bức ảnh đẹp lắm, phải không?
"Đêm qua, tình cảm của tù nhân trở nên nguy hiểm".
Tình yêu?
Đó không phải là một tình yêu.
Tôi yêu anh ấy.
Này!
Này!
Cô đang làm gì vậy?
Tôi không quan tâm cô đã làm gì, được chứ?
Tôi chỉ muốn ở trên đường đi của tôi.
Và gọi cảnh sát.
Không.
Không, tôi thề.
Tôi thề, thật đó.
Cô biết gì không, tôi không tệ như họ nghĩ đâu.
Tôi không bị điên.
Cô đã giết hai người.
Có hả?
Ai?
Y tá Bates?
Chính cô ta đã gây nên cái hậu quả đó.
Con mụ tàn bạo đó đã từng chọc tức tôi.
Và bác sĩ Sims, anh ta là kẻ nói dối.
Anh ta cho toàn thể nhân viên đọc hết thơ của tôi.
Tôi đã mở lòng mình với anh ấy và trút nó ra,
và tất cả những gì anh ấy muốn làm là
đặt tôi dưới kính hiển vi như một con chuột thí nghiệm.
Ý tôi là, chuyện gì đã từng xảy ra với tình yêu lãng mạn đích thực?
Và còn những thứ tào lao mà họ nhồi nhét cho chúng ta
khi chúng ta còn nhỏ thì sao?
Cô bé Lọ Lem và Người đẹp ngủ trong rừng.
Hãy để tôi hỏi cô, có gì sai khi muốn câu chuyện cổ tích đó?
Hoàng tử quyến rũ của tôi ở chỗ quái quỷ nào rồi?
Vâng...
Quá nhiều cho những câu chuyện cổ tích.
Giờ nghe này, tôi chỉ cần xe và điện thoại di động của cô.
Và tôi sẽ đi Mexico một thời gian.
Tránh xa tôi ra, được chứ?
Tôi có bình xịt hơi cay.
Và tôi sẽ biến mất, vậy thôi.
Mày ăn cứt rồi chết đi, con chó cái!
Không!
Cảm ơn ông rất nhiều.
Ồ.
Này, coi chừng lối đi của cô chứ.
Xin thứ lỗi cho tôi.
Có thể vui lòng cho tôi xem ID của cô một chút không?
Xin lỗi.
Cô đã phạm luật, đậu xe trong vùng màu đỏ.
Tôi chắc chắn cô gái trẻ đó không nhận ra
cô ấy đang đậu xe trong vùng đỏ, Toby.
Chào buổi sáng, Sam.
Bảng hiệu đó bị che khuất bởi cành cây kia.
Vâng, đúng là vậy.
Vì vậy, thật công bằng khi anh để cô gái trẻ đó đi,
cùng với một lời cảnh cáo.
Cảnh cáo?
Chúng ta không muốn du khách có ấn tượng xấu
về những điều tuyệt vời nhất của San Carlos, hay
về sự không công bằng của San Carlos, phải không?
Du khách?
Ồ.
Không, tôi đoán là không.
Được rồi.
Vậy hãy coi đó là một lời cảnh cáo, thưa cô.
Chúc cô ngày mới tốt lành.
Cảm ơn anh.
Con trai cảnh sát trưởng.
Ông già đang huấn luyện cậu ấy để tiếp quản công việc
vào năm tới khi ổng nghỉ hưu.
Cậu ấy không phải là một thằng nhóc tồi tệ.
Cậu ấy chỉ hơi háo hức quá thôi.
- Vậy, cảm ơn anh. - Vâng.
Ồ, ờ, cô làm rơi nó ở ngoài ngân hàng.
Tôi thật bất cẩn.
Ồ, anh chắc hẳn là người trung thực nhất thế giới hoặc là người giàu nhất thế giới.
Tôi e là không phải bằng lương giáo sư.
Đợi đã.
Anh dạy ở đây à?
Đúng vậy, Sam Deckner.
Sam Deckner.
Sao tôi lại có cảm giác như đã từng gặp anh rồi ta?
Tôi không nghĩ vậy.
Không ư?
Vâng, có lẽ là không.
Cảm ơn một lần nữa. Chúc anh ngày mới tốt lành.
Này, Paco Sanchez.
Cái gì?
"Nhưng nếu tình yêu của chúng ta là đôi cánh chim bồ câu".
“Rồi chúng ta sẽ bay đến những bến bờ xa xôi của trái tim chúng ta,
và chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau".
Đó là bài thơ tôi thích nhất.
Tôi không thể tin được là anh biết Paco Sanchez.
Tôi dạy viết sáng tạo.
Chà, như Toby đã nói, chúc cô một ngày tốt lành.
Anh cũng vậy.
Cảm ơn.
Ha.
Bạn có một tin nhắn.
"Sam, cảm ơn vì những bông hồng.
Muộn.
Hẹn gặp anh ở văn phòng sau năm phút nữa, Carla".
Carla.
Hưm.
Hai lần trong một ngày.
Có điều gì đó mách bảo tôi lần này, đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
À, tôi thấy cửa văn phòng anh đang mở,
và tôi chỉ muốn cảm ơn anh một lần nữa.
Tôi không thể chấp nhận điều đó.
Nhưng một điếu xì gà ngon lại là điểm yếu của tôi.
Làm sao mà cô biết?
Sách của anh.
Hãy xem nào.
"Tác giả Sam Deckner là một người đam mê thể thao,
thích nhạc Blues, nấu ăn Cajun,
lướt ván và thỉnh thoảng hút xì gà.
Anh ấy hiện sống ở San Francisco".
Chà, dù sao thì anh ấy cũng đã từng như vậy.
Tôi thích anh để tóc ngắn hơn.
Ừ, vậy là cô đã đọc "Mặt trăng bão tố".
Vì vậy, cô là người duy nhất.
Đó là điều lãng mạn nhất mà tôi từng đọc.
Ý tôi là, tôi đã khóc hết nước mắt.
Ừ, tiếc là doanh số bán hàng
đã khiến nhà xuất bản của tôi cũng phải khóc.
Điều này sẽ dẫn chúng ta tới cuốn sách tiếp theo,
No comments yet. Be the first to leave one.