The first 200 lines.
Xưởng MOSFILM sản xuất
- Golyabkin! - Có mặt!
- Blokhin! - Có!
- Ivanov! - Có!
- Fomichyov! - Có!
- Goryshkin! - Có!
- Borovsky! - Có!
- Kukunin! - Có!
- Alimov! - Có!
- Ryabinin! - Có mặt!
Thưa đồng chí Đại uý, điểm danh đếm sĩ số nhóm 2 đã xong.
Không có người vắng mặt không xin phép!
Đã kiểm tra xong sĩ số nhóm 3. Không ai vắng mặt không lý do!
Thưa đồng chí Đại uý, nhóm 4 đã kiểm tra xong. Không ai vắng mặt không lý do!
- Tất cả giải tán về trại giam! - Tuân lệnh, về trại giam!
Chú ý, quay trái... quay!
Bước đều, bước!
Ryabinin... ở lại một chút! Đến đây!
Có tin vui cho anh! Vợ anh đến thăm!
- Đến làm gì? - Cô ấy yêu cầu được gặp anh.
Tôi đâu có gọi cô ấy? Tôi không gặp đâu.
Anh sao vậy? Cô ấy lặn lội 700km tàu xe đến thăm anh,
suốt 2 tiếng đồng hồ trên máy bay, rồi 2 ngày đêm lắc lư trên tàu hoả...
Thì sao chứ? Tôi không đi!
Đi đi...! Không cần người áp tải đâu, tôi tin anh!
Tôi phải đến đâu?
Cô ấy thuê một căn buồng nhỏ trong làng. Địa chỉ đây!
Để kết hợp việc công việc tư, anh đến gặp Ivan Gerasimovich,
lấy cây đàn Arcooc đã sửa về.
Anh là nhạc công, sẵn nghề trong tay, hãy kiểm tra xem ông ta sửa có tốt không?
- Tuân lệnh! - Thấy không...
anh không chịu đi thăm vợ, song không được phép từ chối đi nhận đàn.
Hãy nhớ, Ryabinin, đúng 8 giờ sáng phải có mặt!
Anh được phép đi đến trước giờ điểm danh sáng! Về trễ sẽ bị coi như bỏ trốn! Đi đi!
Từ đây đến làng có xa không?
Gần thôi, khoảng 9 - 10km.
Đừng tìm cách mang rượu, dao hay tiền bạc về, kiểu gì tôi cũng lục ra.
Bọn này đã khôn ra rồi!
Nghe này, anh được phép đi đến 8 giờ sáng. Cố đi cho mau!
Về trễ bị coi như bỏ trốn, sẽ bị gia hạn tù. Đi đi!
LUDMILA GURCHENKO
OLEG BASSILASHVILI
Trong phim của Đạo diễn ELDAR RYAZANOV
GA DÀNH CHO HAI NGƯỜI.
Kịch bản EmiI BRAGINSKY Eldar RYAZANOV
Quay phim Vadim ALISSOV
Thiết kế trang phục Alexander BORISOV
Âm nhạc Andrei PETROV
Lời bài hát Eldar RYAZANOV
Diễn viên:
Andrey - Nikita MIKHALKOV
“Chú Misha” - Nonna MORDYUKOVA
Nikolasha - MikhaiI KONONOV
Yulia - Anastasia VOZNESENSKAYA Marina - Tatiana DOGILEVA
Violetta - Olga VOLKOVA Shurik - Alexander SHIRVINDT
Lyuda - Raissa ETUSH Melon vendor - Temur YUNGUSOV
Hành khách chú ý! Đoàn tàu đã đến thành phố Zastupinsk.
Thời gian dừng tàu là 20 phút.
Xin chào quý khách! Chúc ngon miệng!
Này cô... cô ơi...! - Xin chờ một chút!
- Này cô... - Chờ chút!
- Này cô... làm ơn quá bộ lại đây một chút! - Xin cô nước khoáng!
- Không có nước khoáng. - Có Xalat rau không cô?
- Này cô gái... - Xalat không nằm trong suất ăn trưa!
- Có món gì ăn kiêng được không? - Đợi một chút!
- Cô ơi, cho tôi cái nĩa! - Nĩa ư? Được!
- Này cô, mang cho tôi món ăn kiêng! - Đưa giúp tôi cái nĩa! Cám ơn!
Chờ mang được món ăn kiêng ra, tàu của ông đã chuyển bánh.
Nĩa của anh đây!
Loét dạ dày nên ngồi ở nhà! Vào hàng ăn làm gì?
- Hừ, chỉ nhìn mấy món ăn này cũng đủ loét dạ dày! Các vị không thấy sao?
Các vị, mỗi người 1,2 rúp cho bữa trưa! Làm ơn chuẩn bị sẵn tiền lẻ!
Tôi muốn mua 1 chai bia!
Chỗ chúng tôi không có bia.
Tôi không sao nuốt nổi.
Cô gái, đây là suất của tôi!
Cô cầm tiền này!
Cám ơn!... cám ơn... ê... ê.. ê này, tiền đâu?
Bữa trưa thế này mà bắt chúng tôi trả tiền!
Chính các cô phải trả mới đúng! Tiền trên bàn ấy!
Ai lấy tiền ở đây?
Này cô, lẽ ra nên cầm tiền của khách trước khi ăn!
Thôi đi! Ai cầm tiền ở đây? Các vị ơi, chị em ơi... cám ơn!
Một người bỏ đi không trả tiền, chị em ơi... một người không trả!
Nào, mau trả tiền, tất cả mọi người... trả tiền nào! Này đồng chí, đã trả tiền chưa?
Cậu có thấy một tay khó chịu, đáng ghét ngồi đằng kia không?
- Anh đi đâu? - Tôi không ăn.
- Không ăn là sao? Suất ăn của tôi vẫn còn nguyên ở kia...
Làm sao tôi biết được anh có ăn hay không?
- Cô kiểm tra đi, thậm chí tôi chưa hề đụng đến. - Đồng chí ơi, làm sao kiểm tra nổi!
Như anh này... chí ít cũng ăn một miếng!
- Tại sao không ăn? Tại sao? - Thế đấy!
- Này, đừng lôi thôi nữa... - Lôi thôi gì?
- Đúng 1,2 rúp, mau trả tiền đi! - Tôi không ăn, không trả!
Tôi không phung phí kiểu đó, chưa kiếm được tiền!
Tôi muộn tàu rồi. Làm ơn tránh đường!
Vậy chúng tôi kiếm được bao nhiêu để trả thay cho các người?
Ôi trời ơi, các vị làm ở nhà hàng, thừa sức trả cho tất cả. Tránh ra!
Thật không biết xấu hổ! Mau gọi Nhikolash!
Anh ngồi xuống! Công an sẽ đến bây giờ.
Cứ gọi công an đến đây! Gọi đi!
Thật không thể chịu nổi.
Trí thức mà như vậy đấy.
- Cứ việc gọi công an cả thành phố đến. Tôi không ăn, nhất định không trả.
Định cứng đầu hả, mau trả tiền đi!
Cứ chờ xem!
Chứ còn sao nữa! Đồ công tử bột!
Gọi công an đi!
Đồ lẻo mép! Đương nhiên là gọi rồi!
Nhikolasha, đây, người này không trả tiền.
Tôi nhất định không trả, tôi có ăn đâu?
Có ăn!
Đây là vấn đề nguyên tắc! Tôi không ăn!
- Chính ông này yêu cầu đồ ăn kiêng. Tôi trả lời, không chuẩn bị kịp...
Ông ta bèn ăn hết cả suất ăn...
- Tôi không ăn! - Anh có ăn!
Này đồng chí, chúng tôi sẽ điều tra.
Các anh điều tra kiểu gì? Phân tích dạ dày ư?
Ăn – mà không chịu trả tiền!
Tôi không ăn! Cô không thấy xấu hổ ư?!
Xấu hổ cái gì?
Chúng tôi sẽ lập biên bản, rằng chỉ vì 1,2 rúp mà anh...
Không phải vì 1,2 rúp... tôi không ăn, cô ta cứ khăng khăng là có. Đây là vấn đề nguyên tắc!
Anh có ăn.
Tôi không ăn, không hề ăn!
Ăn rồi mà còn nhục mạ nhân viên.
Anh lập biên bản làm gì? Tàu sắp chạy rồi!
Đừng lo, tôi lập nhanh thôi. Anh đi tàu nào?
Đằng kia!
Ha..ha... tàu của anh ta chạy rồi! Thế mới đáng!
Dừng lại! Dừng lại!
Tàu cứ việc hú còi... tu-tu...
Mau dừng tàu lại!
Nhanh lên! Nhanh lên!
Xong rồi, lỡ tàu rồi! Đến lượt tớ lấy lại 1,2 rúp!
Nhikolasha, theo tôi!
Đồng chí phụ trách...
Cậu quét bụi mù như vậy, mọi người nghĩ gì về thành phố chúng ta?
Việc này với cậu không chỉ là dọn rác!
Đồng chí phụ trách... - Tôi chỉ là phó.
Vâng, xin lỗi đồng chí! Đang xảy ra chuyện gì vậy?...
Tôi chỉ ngồi trong nhà hàng, vậy mà cô ta yêu cầu tôi trả tiền cho bữa trưa không hề ăn.
Không phải vấn đề 1,2 rúp, mà là nguyên tắc. Tôi ngồi ở đó, không sao nuốt nổi...
Riêng tôi không ăn ngoài, mà về nhà ăn. Vợ tôi nấu nướng tuyệt lắm!
Còn nhà hàng – đó là khái niệm hoàn toàn khác.
Tuyệt thật. Còn tôi vì cô ta nên bị lỡ tàu. Tàu của tôi chạy kia kìa! Tôi biết làm gì bây giờ?
Anh đi đâu? - Tôi cần đến Griboedov.
Đồng chí thân mến, phải thận trọng khi đi đường!
Đường sắt là một phương tiện chính xác, sạch sẽ và đủ tiện nghi. Đồng chí hiểu chứ?
Chuyến tàu tới đi Griboedov – Frunzensky sẽ qua đây vào lúc 20h46’.
Nhưng vé của tôi bỏ lại ở tàu cũ!
Sao, chịu trả 1,2 rúp hay chúng tôi lập biên bản đây?
Một người lịch lãm như vậy mà xúc phạm một cô phục vụ đáng thương...
... vì một bữa trưa không trả tiền.
Ra là vậy! Nhikolai, cậu giải quyết đi!
Verochka, mấy chai nước khoáng “Borgiomy"”thì sao đây?
5 chai, như đã thoả thuận, thủ trưởng ạ! Mọi việc ổn cả, đồng chi Ivan Kuzmich.
Cám ơn! Còn vé tàu - Mời ghé qua tôi khoảng 15’ trước khi tàu chạy...
... tôi sẽ cố gắng thu xếp.
Còn chúng tôi sẽ “thu xếp” với anh ta về chuyện quỵt tiền, đồng chí Ivan Kuzmich, ha..ha..ha...
Tốt nhất anh nên trả, tiền phạt sẽ đắt hơn đó!
Trả cô 3 rúp... cho những thứ tôi không hề ăn!
Không cần trả lại tiền thừa.
Không được, anh cầm lại tiền thừa đi.
Để cô uống trà.
Nếu như, tôi không nhận tiền trà nước?
Xin lỗi, tôi không biết. Có thể, cô không hề gian lận chăng?
Rất có thể.
Đồng chí Trung uý, xin làm chứng: Tôi đã trả lại anh ta mấy đồng tiền nhớp nhúa.
Vậy đấy! Chúng ta đã thanh toán xong xuôi.
Vichiusha, xin chào!
Đồ điên.
Mong là không làm khó cô, nếu không phiền...
... xin cô cho biết, bàn nào không do cô phục vụ...
... để tôi còn biết mà ngồi.
Đằng kia!
Rất cám ơn.
Lyuda, hãy phục vụ đồng chí này!
Có điều, nhớ cầm tiền trước, anh ta không thích trả tiền đâu.
Cậu tự phục vụ đi, anh Shurich của tớ đến rồi.
- Shurich, chào anh. - Thấy cô rồi!
Shurich, tối nay anh có hát không?
Đã chuẩn bị một tiết mục mới.
Ôi, tuyệt quá Shurich! Tôi nóng lòng chờ đến tối.
- Kiềm chế chút đi! - Anh sao vậy?
Kiềm chế đi, tôi nói cô đấy!
- Có sao đâu cơ chứ? - Giữa ban ngày ban mặt...
Gọi món đi!
Cô là mụ phù thuỷ! Từ nay cho đến hết đời mình tôi không thèm ăn món gì từ tay cô!
Shurich, tôi có làm gì anh ta không nhỉ?
Tôi sẵn sàng dùng cái khay giết chết anh ta!
Sinh viên trường Đại học sư phạm Zashtupin chú ý!
Mời nhận phiếu ăn ở phòng số 2.
Mời công dân có cháu nhỏ đi tất đỏ bị lạc đến ngay phòng trực nhà ga!
Nhắc lại: Mời công dân có cháu nhỏ đi tất đỏ bị lạc đến ngay phòng trực nhà ga!
Đưa thực đơn lại đây! Mau lên!
Ô hô... đúng là người có nguyên tắc!
Còn lời khẳng định: “không ăn bất cứ món gì do tôi phục vụ”?
Bufet đóng cửa rồi!
- A hà... nhưng lại muốn ăn chứ gì? - Rất muốn ăn!
No comments yet. Be the first to leave one.