Carriers

Carriers

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Carriers 2009 720p BluRay x264-DON
A Commentary by khongnguoi1
Sync cho bản DON

Tags

BluRay
x264
720p
720
Published on: 2012-11-05
Downloads: 84
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Hai mươi câu hỏi. Bắt đầu.

Anh là đàn ông. Anh có phải là kẻ láu cá?

Bia nóng. Như nước đái ấy.

Đến lượt em, bé xinh.

Còn sống hay đã chết?

Em không nghĩ đó là câu hỏi ngu nhất trong ngày hả?

Em biết đấy, anh ấy là một thằng khốn,

nhưng nếu em cần chị dạy dỗ anh ấy, chị sẽ làm.

Anh nghe thấy đấy.

Cậu ấy là người giỏi nhất trong gia đình mà.

Có đúng không?

Được rồi, sắp đến tiểu bang rồi. Chúng ta làm gì đây?

Đừng đi vào đó. Cứ đi đường này đi.

Làm sao mà mỗi lần cậu nói thế,

chúng ta đều bị lạc vậy hả?

Nghe này, chúng ta đã thống nhất các luật lệ rồi, phải không?

Và nếu như thế, thì đã làm sao?

Luật lệ nói rằng chúng ta không nên đi vào tiểu bang.

"Tôi nghĩ chúng ta sẽ không muốn phá bỏ bất cứ luật lệ nào," hắn đã nói thế,

uống bia và lái chiếc Mercedes như thằng trộm xe

một cách lố bịch chạy quá tốc độ, và, nhìn này, không dùng tay!

-Anh yêu, đừng! -Dừng lại!

-Dừng lại đi, đồ trẻ con! -Đừng!

-Được rồi, mọt sách, anh sẽ xem bản đồ. -Cái gì? Anh cũng biết xem bản đồ á?

Buồn cười thiệt.

Hey, hey, hey, hey!

Hey, các bạn.

Được rồi, cửa sổ, mọi người.

Bọn họ đang làm cái quái gì thế?

Con gái tôi và tôi, chúng tôi hết xăng.

Được rồi, làm ơn đưa xe của anh ra khỏi lòng đường.

Chúng tôi đã rời Denver sáng hôm qua. Trạm xăng cuối cùng là Colorado Springs.

Tôi xin lỗi, chúng tôi không thể giúp gì được. Giờ lái xe anh ra đi!

Được rồi, cái chúng tôi cần chỉ là một ít xăng thôi.

Phải rồi, tôi chắc là thế. Anh và những người khác.

Ở yên chỗ của anh!

Chúng ta có thể trao đổi. Chúng tôi có thức ăn và nước uống.

-Brian, chúng ta vẫn còn dư xăng mà. -Dư xăng... Làm sao em biết được?

-Tôi đã nói không được lại gần! -Brian, anh ta nhìn có vẻ sạch sẽ.

Hoặc là hắn ta đang mang bệnh. Hãy nghĩ về điều đó dù chỉ một giây...

Mọi người! Con bé bị bệnh.

Chết tiệt!

Nhanh nào, nhanh nào, nhanh nào...

Họ sẽ chết ở đó.

Mọi người đều chết.

Luật lệ rất đơn giản. Ít ra, anh trai của tôi thấy vậy.

Thứ nhất, tránh bị nhiễm bệnh bằng mọi giá.

Hơi thở của họ rất dễ lây lan.

Thứ hai, khử trùng bất cứ thứ gì họ chạm vòng trong vòng 24 giờ.

Thứ ba, nhiễm bệnh là chết. Họ không thể được cứu.

Nếu bạn phá bỏ luật lệ, bạn chết.

Bạn theo chúng, bạn sẽ sống.

Có lẽ vậy.

Hey. Nhìn xem em tìm thấy gì.

Hay lắm.

Hey, nếu cậu tình cờ tìm thấy một chai dầu nhớt mới, thì hẵng la lên.

-Anh có chắc anh không thể sửa được nó? -Nó đã bị đập đấy, công tử bột.

-Brian. -Gì?

Chiếc xe đó cần xăng.

Chờ đã, cái gì? Không. Không, không đời nào.

-Nếu chúng ta ngồi đây, chúng ta cũng sẽ chết. -Nếu quay lại thì chúng ta sẽ sống à?

Anh đã thấy con bé đó. Anh đã thấy máu, những vết loét.

Bobby, thôi nào, chị đã thấy con bé đó.

-Tôi có phải là người duy nhất ở đây không? -Kate, chúng ta không có nhiều lựa chọn...

Đó là các luật lệ của anh!

Danny, nói bạn gái cậu im lặng đi.

-Tôi không phải bạn gái của anh ấy. -Cô ấy không phải bạn gái của em.

Được rồi, vậy thì nói với tôi, nói với tôi. Làm thế quái nào mà cô ấy lại ở đây?

Tại sao chúng ta đã không để cô ta ngồi bẹp ở nhà McMansion đó,

-ngồi chờ chết? -Được rồi.

Chúng ta có thể bình tĩnh và cố nghĩ thông chuyện này không? Xin anh.

-Ừ. -Vậy chiếc xe thì sao?

Anh không biết, Danny. Anh đang cố nghĩ.

-Đấy, chúng ta cần chiếc xe đó... -Anh biết điều đó!

Chết tiệt!

Được rồi, đeo khẩu trang vào, mọi người.

Frank Holloway.

Chúng tôi cần xe của anh.

Phải, tôi đã nhận ra nhiều điều.

Các người thật sự muốn làm tung tóe chiếc xe mới toanh của các người

với máu của ai đó bên trong mà, các người đều biết, có thể bị nhiễm bệnh?

Chúng tôi có rất nhiều Clorox.

-Việc chùi rửa không phải là mối bận. -Brian, vậy là đủ rồi.

-Chúng ta đứng đủ gần rồi. -Tôi đã nhặt được một bộ đàm

ở một ngôi trường ngoại ô Farmington tuần trước.

Mọi người từ khắp các bang đang trên đường đến đó.

Vì cái gì?

Tổ chức CDC, họ thiết lập một số trung tâm ứng phó khẩn cấp.

Họ đã có một huyết thanh mới.

Đó là một câu chuyện vớ vẩn, anh bạn. Tôi không nghĩ tôi đã nghe chuyện đó rồi.

Họ có nhận được kết quả không?

Không, họ không nhận được kết quả nào cả, Kate.

Họ đã có phương thức điều trị mới, và tôi đang đưa con gái tôi đến đó.

Giờ, nếu các người đang trên đường đến đó, thì tuyệt. Nếu không...

Đó là điều hoang đường, và hắn biết điều đó.

Lại một kiểu vaccine Baltimore nữa sao.

Đó chỉ là những thứ vớ vẩn không hơn không kém.

Vậy thì tiến lên trước đi, Brian. Bắn ngay vào đầu của hắn ấy.

Chờ đã! Hey.

Em có một ý kiến.

Hey.

Muốn biết một bí mật không? Các chú đó?

Họ chỉ quát tháo vậy thôi, chứ không có ý gì cả.

-Cháu hiểu ý cô chứ? -Không.

-Được thôi. -Đừng nghe cô ấy, bé con.

-Tin chú đi, cô ấy rất thích bị chú cắn. -Sao anh không ăn thịt em luôn, Brian?

-Anh nghĩ chúng ta có thể thu xếp được. -Chúa ơi, Brian! Con bé, mới chỉ, tám tuổi.

Phải rồi, thế đấy, về mặt tinh thần, con bé như vậy.

Vĩnh biệt mày, Anh hùng Xa lộ. Mày giờ chỉ còn là một đống phân.

Nhưng chính quyền thực dân đã bị sụp đổ,

và quân đội của ông ta đã chết bởi chính bàn tay của ông ta...

...bởi đại dịch này là sự trừng phạt của Chúa và thế giới là sàn đập lúa của ông ấy,

và, nhất quyết, ông ấy sẽ thu hoạch được rất nhiều

cho đến khi hạt thóc được tách ra từ trấu, sự công bằng của những người vô tội.

Và đừng tạo thêm sai lầm về nó, sẽ có nhiều trấu hơn thóc.

Vài lựa chọn...

Hãy nghĩ về điều đó, em chưa từng thấy nhiều cỏ dại như thế thời gian gần đây.

-Hài thật. -Gì chứ?

Hãy thể hiện sự tôn trọng một chút.

Vì cái gì? Vì Chúa đang trừng phạt con gái tôi?

Ông ấy ban phước cho ai? Ai, anh sao?

-Đó không phải là cái tôi đang nói. -Anh đang nói cái gì?

Một số người tự nhốt họ lại, cùng với đống thực phẩm,

thậm chí không thèm nghe điện thoại. Họ chết trong vòng một tuần.

Tôi, tôi đã làm việc ở nghĩa trang, đào một đống mồ mả vì 400...

-400 đô một ngày! -Chính xác như vậy.

Anh có thể cười lên tất cả mà anh muốn, nhưng tôi đã quỳ gối lên cái đống rác đó,

và giờ tôi ở đây.

Vậy anh là người miễn dịch hay người được chọn hay thứ gì đó?

Tôi đang ở đây còn họ thì không.

Nên, có lẽ, tôi đoán anh sẽ không có ý định hôn ngủ ngon con gái tôi dùm tôi đâu,

phải không, Brian?

Tôi đã không nghĩ vậy.

Quá nhiều để trở thành người được chọn, phải không?

Thật kích động, hả, công tử bột?

Cậu đã học ở đâu, Danny?

-Nó đã nhận học bổng ở trường Harvard. -Yale.

-Là Yale, chính xác là Yale. -Nó không thực sự quan trọng, phải không?

Và thứ gì đó nho nhỏ đóng sập nơi đó trước khi anh tân sinh viên kịp định hướng.

-Coi chừng đấy, Brian. -Bị vỗ mông cái đét thì như nào nhỉ?

-Sao anh không ngậm mồm lại đi? -Thôi nào!

Cẩn thận! Cẩn thận!

Anh! Anh cứ ngồi yên phía sau, anh có nghe tôi nói không?

Hey, tôi sẽ ngồi yên nếu anh chịu lái xe cho đàng hoàng!

Hey, tôi có thể đá anh bất cứ lúc nào! Tôi có thể đá anh ngay bây giờ đấy!

-Được rồi. Được rồi. Được rồi. -Kate! Kate!

Các miếng băng đã được dán kín. Em không cần phải lo lắng về nó.

Em không sao chứ? Cái gì vậy?

Mẹ kiếp. Anh cứ nghĩ cô ấy đã bóp cổ anh rồi chứ.

Khóc thay cho anh.

Khóa rồi.

Danny, cẩn thận.

Không sao đâu.

Chết tiệt.

Hey, cậu không sao chứ? Danny!

Chuyện gì đã xảy ra?

Chúa ơi!

Lấy xăng và đi thôi.

Hey, bọn trẻ, chúng tôi sẽ quay lại trong khoảng 20.

Phải, chúng tôi sẽ quay lại ngay.

Chết tiệt.

Bobby! Em yêu?

-Cái gì ở đó thế? -Cái đó?

À, Brian và chú,

bọn chú cùng có một người bố. Ông ấy giống như là bố cháu vậy.

Và mỗi mùa hè, khi bọn chú còn bé, ông ấy đều dẫn bọn chú đến đó.

Đó là bãi biển Con Rùa.

Và bọn chú có thể bơi và lướt ván, và bọn chú câu cá

và ăn những con cua mai mềm kẹp thịt được ngâm trong nước sốt.

Ở đó có nhiều rùa không ạ?

Nhiều ư? Chúa ơi, ở đó có cả nghìn con! Chúng ở khắp nơi.

Ý chú là, cháu chỉ có thể đặt vừa một chân xuống nước mà không đạp phải một con.

Đôi lúc chúng còn phải nằm đè lên người con khác.

-Không thể nào! -Có thể chứ.

-Chúng ở khắp nơi. -Chúng ta có thể đến đó với các cô chú không?

Đến giờ đi ngủ rồi.

Điều gì khiến cậu nghĩ cậu sẽ an toàn ở đó?

Đó là một nhà trọ cũ.

Nơi đó đã bị bỏ hoang nhiều năm. Chúng tôi sẽ tiếp tục chuyến đi

và cách ly bản thân mỗi khi chúng tôi quay lại,

-và chờ đợi. -Cho đến khi chúng tìm đến chúng tôi.

Cho đến khi... Cho đến khi dịch bệnh giảm.

Dịch bệnh hay con người?

Nó cũng giống nhau thôi, thật đấy.

Bobby, anh yêu em,

và em biết đôi lúc anh không được tử tế...

Vậy thì sao chứ?

Em nghĩ chúng ta nên quan sát người khác.

Nếu đó là cách em cảm thấy.

Đó là cách em cảm thấy.

-Đôi lúc anh có thể là một thằng khốn. -Anh biết!

Có lẽ là lớn nhất trên thế giới ngay lúc này.

Anh đã bao giờ nghĩ về Yale chưa?

Có chứ. Chắc rồi.

Đó, và tất cả những thứ đó, bạn nghĩ bạn sẽ phải thực hiện một ngày nào đó.

Chúa ơi!

-Dập tắt đi! Đập tắt lửa! -Nhanh, nhanh, nhanh, nhanh, nhanh!

Mày nghĩ mày chạy đi đâu, thằng kia?

-Nhanh lên. -Nhanh.

Trùm nó lên. Trùm nó lên. Dập tắt lửa đi.

More Vietnamese subtitles for Carriers

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left