The first 200 lines.
Ở phần trước ...
Tôi ở đây để nói về tương lai.
Và tương lai ấy đã trở nên rất riêng tư.
35 độ, 28 phút, 22 giây Bắc.
Anh đang nói về cái gì vậy?
Đó là nơi chôn xác Rachel Posner.
"Có hai loại nỗi đau."
Doug Stamper đã gửi cho tôi đoạn đó.
Anh ấy nói rằng nó ở trong nhật ký của chồng bà.
Tôi nên phỏng vấn ai, bà, hay ông ấy?
Bà đang mang thai 26 tuần, đúng không bà Tổng thống?
Con đĩ thối tha. Đó là một bé gái.
Sau khi bà ta chết, với vị trí Phó Tổng thống còn trống,
bạn của chúng ta, Brett Cole, sẽ lên làm Tổng thống.
Ta sẽ biến bà ta thành kẻ tử vì đạo.
Tôi không quan tâm tới bà, hay thứ bà muốn.
Nhưng anh quan tâm tới thứ Frank muốn.
Frank muốn bà ta chết.
Tôi tới đây, Claire.
Frank sẽ làm gì,
cho bà ta mang thai đứa con của ông ấy?
Tôi đã thề rằng sẽ luôn nói với các bạn sự thật.
Tính minh bạch là nền tảng cho nhiệm kỳ Tổng thống của tôi.
Và trên tinh thần đó, tôi thấy cần thiết phải chia sẽ những điều sau.
Trong vài tuần gần đây,
Bộ Tư pháp đã điều tra các cáo buộc
rằng cựu Tổng thống, chồng của tôi,
đã thổi phồng một cách giả dối các mối nguy hiểm trong ngày bầu cử năm 2016 tại rất nhiều bang,
sự kiện đó đóng vai trò quan trọng trong việc làm thay đổi kết quả bầu cử.
Tin tức này, như các bạn có thể tưởng tượng,
dẫn tới kết quả là tâm hồn tăm tối của một goá phụ.
Bà Tổng thống!
Đây từng là văn phòng của tôi.
Đó từng là bàn của tôi.
Sô-pha thì khác, nhưng tôi đã ngủ trên đó nhiều đêm, tới mức không nhớ nổi.
Bàn của nghị sĩ Underwood ở ngay kia.
Ông ấy không bao giờ ngủ.
Không bao giờ cái nút dưới cùng.
- Sarah, vâng. - Thưa bà, vì mục đích điều tra.
Hành động cụ thể nào, nếu có,
chuẩn bị được tiến hành, kể từ khi chồng bà ...
Chết.
Mọi vấn đề đều đã được đưa ra bàn thảo.
Gần như toàn bộ, bao gồm cả một bản cáo trạng sau khi chết.
- Larry. - Bà Tổng thống,
nếu đặt dấu hỏi về kết quả bầu cử,
vậy thì nhiệm kỳ Tổng thống của bà là thế nào?
Đây là cơ quan cao nhất đất nước này.
Dịch vụ công là một đặc ân thiêng liêng, không một ai có thể đứng trên luật pháp.
Không phải cha của con tôi. Không phải tôi. Marcus?
Bà có muốn nói gì về bài báo vừa được xuất bản?
Bởi Janine Skorsky?
- Tôi không biết anh đang đề cập đến chuyện gì. - Bài báo đã được đăng khi bà đang phát biểu.
Tiêu đề là,
"Cựu Tổng thống Underwood loại vợ khỏi di chúc".
Bà có bình luận gì không?
Tôi không thể bình luận khi mà chưa đọc nó. Cảm ơn.
Nguồn tin của bài báo này là Douglas Stamper.
Tôi đã quen biết Douglas
từ khi anh ấy trở thành cánh tay phải của chồng tôi 20 năm trước.
Và chả có gì bí mật về việc gần đây anh ấy đang trải qua một giai đoạn khó khăn.
Tình cảm là trên hết.
Và khi tôi ân xá cho anh ấy vài tháng trước, hoàn toàn dựa trên lòng trắc ẩn.
Tôi rất đồng cảm với người đàn ông đó.
Nhưng Doug Stamper không phải người sẽ dẫn dắt chúng ta tới sự thật.
"Cựu Tổng thống
"rõ ràng là đã viết tay bản di chúc muộn màng.
"Về mặt kỹ thuật được gọi là di chúc đơn ứng với chỉ dẫn rằng toàn bộ tài sản của ông ấy
"sẽ được để lại cho Cựu Chánh văn phòng, Douglas Stamper."
Có nói gì về nội dung bản di chúc không?
"Chi tiết bản di chúc chưa được công bố,
"nhưng trong một cuộc phỏng vấn độc quyền với ngài Stamper,
"ông ấy đã hứa sẽ sớm tiết lộ nội dung".
Thế đủ rồi. Hãy gọi Cố vấn Nhà Trắng.
Không, hãy gọi ngay cho luật sư riêng của tôi.
Vâng, thưa bà. Trợ lý Giám đốc Green đang ở đây,
nhưng anh ấy khăng khăng rằng ...
Bà Tổng thống.
Để tôi giới thiệu bà với vợ tôi, Abby.
- Và con trai chúng tôi, Jackson. - Xin chào.
Abby rất hâm mộ bà, chúng tôi mong sẽ được chụp một kiểu ảnh.
Tất nhiên rồi.
Tôi muốn đưa gia đình tới đây để báo với bà,
tôi sẽ rời Cục.
Tôi đã nộp đơn từ chức.
Nathan, ta không thể chấp nhận việc đó.
Làm ơn, Tổng thống Hale. Tôi cầu xin bà.
Lynn, làm ơn vào đây?
Nathan, tôi nhấn mạnh là ta phải nói chuyện một một.
Chơ bố một chút nhé?
Xin lỗi vì đã làm bà thất vọng, nhưng tôi không thể làm việc này nữa.
- Nathan? - Tôi đã suy nghĩ thấu đáo.
Tôi ra đi lặng lẽ là tốt nhất cho cả hai ta.
Tôi biết là anh mong chờ
được dắt Jackson tới trường trong ngày đầu tiên đi học.
Đúng thế, thưa bà.
Linh cảm của tôi vẫn không hề thay đổi.
Tôi muốn Doug đi tới cùng,
tới tận lúc anh ta nhận được sự giúp đỡ cần thiết.
Bà đã đúng khi lo vậy.
Ngoài kia cũng lắm kẻ điên.
Lần cuối tôi nói chuyện với Doug,
anh ấy nói có vài thực thể đã tiếp cận, và mong có thể tuyển mộ anh ấy.
Abby?
Bà nên huỷ bỏ những buổi xuất hiện trước công chúng sắp tới.
Tới gặp bạn cũ thôi.
Tổng thống nói, "Doug Stamper
"là kẻ không bao giờ dẫn dắt chúng ta tới được sự thật".
Anh có bình luận gì không?
Tổng thống buộc phải tô vẽ tôi như một gã điên.
Nhưng xin lỗi vì phải làm bà ấy thất vọng. Tôi suy nghĩ rất đúng đắn. Và bà ấy biết rõ là vậy.
Về điều kiện xem lại bản di chúc, anh có thể nói với chúng tôi ai biết nội dung của nó không?
Sao không hỏi bà ấy câu đó?
Thưa ngài, sao ngài biết về bản di chúc đó?
Tôi đã ở cùng ông ấy vào cái đêm ông ấy ra đi.
Ông ấy đã bảo tôi tới phòng của ông ấy tại Hay-Adams.
Ông ấy nói rằng không còn niềm tin vào khả năng của vợ ông ấy để đảm nhiệm chức vụ Tổng thống.
Và Tổng thống Underwood, Tổng thống Underwood thật sự ấy,
còn giữ một cuốn nhật ký dạng âm thanh.
Đó là mẩu tin mà tôi vừa nghe được.
Vậy hãy tìm một toà án sẽ đưa ra phán quyết lợi cho ta.
... cựu Chánh văn phòng của Tổng thống Francis Underwood,
đã trả lời phóng vấn sáng sớm hôm nay.
Hãy chuyển sang ...
Hãy nhớ rằng, đây là một gã rắc rối.
Ta không thể tin mọi điều anh ta nói, phải chứ?
Câu hỏi là, kết cục trò chơi của Stamper là gì?
Tại sao toàn bộ cuộc tấn công này chỉ nhắm vào Tổng thống Hale?
Gì cơ? Anh ta có vẻ đã chọc tức bà ta.
... đã thoát tội trong các cáo buộc giết người ...
Mark, tôi không có thời gian để đọc suy nghĩ của anh đâu
Tôi đã cố cảnh báo chị. Tôi từng làm việc với gã này rồi.
Ta có thể bị thổi bay đấy.
- Anh có tin tôi không? Bản năng của tôi ... - Có, tất nhiên, tôi tin.
Chả liên quan gì tới việc đánh giá rủi ro mà anh ta đang mang tới.
Anh ta đang mất phương hướng, Annette.
Mất phương hướng chỉ là cách gọi thôi. Hãy kiềm chế anh. Đó là việc của anh đấy.
Này.
Annette?
Chuyện gì thế?
Nếu con trai tôi là một người khác tại đất nước này,
- thì giờ nó đã được thả rồi. - Không, đang có chuyện gì?
Giữa hai ta? Ta lại ngủ với nhau.
- Cho tới khi nó trở thành một ý tưởng tồi. - Nghe tôi này ...
Con đĩ đó đã nghiêng cán cân vì đó là Duncan.
Thằng bé sẽ không thể nào có được một phiên điều trần công bằng, trừ khi con mụ đó chết đi.
Được rồi, gượm đã. Anh lùi lại một chút được không?
- Lùi tới đâu? - "Những khoảnh khắc như thế này đòi hỏi ..."
- Là cái gì vậy? - "Ai đó sẽ hành động.
"Kẻ sẽ làm những điều khó chịu".
Anh biết gì không? Chỉ cần đưa tôi nghe nó là được mà?
- Không. - Sao không?
Tôi không thể.
Anh làm gì vậy?
Không có gì, tôi ... Không có gì.
Ta không cần phải làm tiếp, được chứ?
Anh cần tìm hiểu bất cứ điều gì, cứ làm đi.
Anh không thể để ông ấy yên sao?
- Cô nghĩ tôi là ai? - Tôi biết rõ anh là cái thứ gì.
Bà ta sẽ săn đuổi anh.
"Đòi hỏi ai đó phải hành động.
"Kẻ sẽ làm những điều khó chịu, những điều cần thiết.
"Đừng bị lừa bởi gương mặt đẹp đẽ của cô ta. Vợ tôi vô cùng nhẫn tâm".
"Người đàn bà nhẫn tâm nhất tôi từng gặp. Nếu mọi người nhận ra".
Chúng tôi đã đệ đơn lên toà.
Nhưng Skorsky nói rằng nguồn tin của cô ta tin rằng tư liệu thuộc về anh ta.
Điên rồ.
Trừ khi có cai đó sản xuất được chứng cứ về một bản di chúc ...
Sao ta phải coi việc này nghiêm trọng vậy?
Tôi tự tin rằng có thể khiến cô ta câm lặng bằng một lệnh bịt miệng.
Nhưng khi sự việc đã được in lên báo,
các hãng tin tức khác cũng có quyền ...
In lên báo? Đây không phải báo in, Geraldine.
Chẳng phải ta cứ đóng cửa trang web đó là được sao?
Không, thưa bà. Tôi không nghĩ là ta có thể làm vậy.
Lời khuyên của tôi, hãy hạ bệ.
Hãy bắt ngài Stamper tuyên thệ.
- Nếu anh ta khai man ... - Không.
Đó chính là thứ anh ta muốn. Anh ta muốn một diễn đàn công khai.
Anh ta đã trải qua đủ cả rồi.
Thưa bà Tổng thống, tôi bắt buộc phải hỏi.
Và tôi sẽ hỏi bà điều này trước mặt luật sư của bà.
Bà có ở cái vị thế
rằng bà hoàn toàn không biết một chút gì về việc chồng bà ...
- Bà không cần trả lời câu hỏi đó. - Không. Tôi muốn trả lời.
Tôi không biết ông ấy làm vậy vì lợi ích của ông ta hay của tôi,
nhưng ông ta chưa bao giờ nói một điều gì với tôi.
Thưa bà, trong cuốn United States v. Nixon...
Tôi xin thề trên đứa con chưa chào đời của ông ta.
Không có nghi ngờ gì về việc có một số lĩnh vực trong công ty
mà cô ấy không thạo lắm. Một phần là lỗi của tôi.
Cha chúng tôi không tin vào sự kế thừa.
Ông đang nói là ông không nghĩ em gái mình xứng đáng ...
Không. Không, không. Tôi không nói vậy.
Nếu có, khi tôi nhắc đến việc kế nhiệm,
là tôi đang nói về chức vụ Tổng thống.
Hãy đối mặt với nó, Tổng tư lệnh của chúng ta,
người mà thừa hưởng công việc từ chồng bà ta,
đang cư xử như một con bướm chúa chết tiệt.
Khi một kẻ bạo chúa giả vờ trong sạch,
No comments yet. Be the first to leave one.