The first 200 lines.
Ôi trời!
Trông mày đẹp thật!
Bây giờ hãy nghe cho kỹ đây,
làm như Jagan nói.
Đừng mở miệng.
Chỉ cần dang rộng chân.
Ông vào đi. Tận hưởng nhé.
Xin hãy để tôi đi!
Không.
Tôi muốn về nhà.
Không.
Này, ông...
Này!
Làm ơn mở cửa ra...
Mẹ ơi!
Rashmibai!
Con bé đã khóc không ngừng 3 ngày rồi.
Đêm thì thức vì khách, ngày thì con bé này!
Thưa bà, nó là một đứa trẻ 14 tuổi.
Đừng đánh nó nữa.
Nếu nó chết, bà sẽ bị bắt.
Vậy, tao phải làm gì?
Cho nó về à?
Đừng làm gì cả.
Chỉ cần gọi Gangubai.
Ả tinh khôn đó sẽ làm gì?
Nếu có ai có thể khiến con bé nhượng bộ, thì đó là Gangubai.
Bà nghĩ xem...
Cô ấy đúng, thưa bà.
Đến lúc bà gọi Gangubai rồi.
Gangu, 1 cô ả khét tiếng!
Giỏi thay đổi màu sắc, giống 1 con tắc kè hoa!
Chỉ 1 ánh mắt, cô ta chạm vào trái tim người khác.
Cô ta khinh miệt tình yêu, nhưng lại dễ mềm lòng.
Chúng ta đến chưa?
Chúng ta hết xăng rồi.
RƯỢU RANI CHAAP SỐ 1
Vậy thì cảm ơn. Tôi sẽ đi bộ
và biến mình thành kẻ ngốc.
Mở cửa.
Cô ấy tỏa sáng rực rỡ
Cô ấy tỏa sáng rực rỡ
Cô ấy tỏa sáng...
Chào cô.
Chào cô Gangubai.
Chào cô.
Gangubai!
Ở đây.
Rashmibai!
Lâu lắm em mới tới đây nên quên mất.
Có chuyện gì vậy? Trước đây, chị mỹ miều bao nhiêu.
- Bây giờ trông chẳng khác nào cái giẻ rách. - Làm sao được hả Gangubai?
Công việc thì chậm chạp,
còn con bé mới thì õng ẹo.
Nhưng mỗi khi cô đến,
mọi thứ lại sáng lên.
Chị biết mọi người nói gì mà.
Đêm ở Kamathipura luôn có ánh trăng.
Hỏi em tại sao đi?
Bởi vì Gangu sống ở đó!
Gangu đã, đang và sẽ luôn tỏa sáng như mặt trăng.
- Cô gái ở đâu? - Bên trong.
Tuyệt vời, Rashimi.
Biết chị sẽ làm thế này mà.
Tôi có thể làm gì? Nó là một con thú.
- Nó cũng cắn ông Jagan... - Đóng cửa và đi đi.
Tốt thôi, tôi đi đây.
Uống nước đi.
Tôi đưa cho em cùng với tình thương. Uống đi.
Tên em là gì?
- Họ đánh tôi rất nhiều. - Tên?
Madhu.
Tôi không thể ở lại đây.
Madhu...
Khi em vào Kamathipura,
một đi không trở lại.
Đưa tay đây.
Có một cô gái như em đã trở về nhà.
Gia đình cô ấy công khai treo cổ cô cho đến chết.
Ai đã đưa em đến đây?
Jameel...
Em có quan hệ gì với anh ta?
Tôi là vợ của anh ấy.
Và anh ta bắt em đóng vai "vợ" với cả thế giới?
Mọi người ở đây đều có 1 câu chuyện giống nhau.
Đêm nào cũng là đêm tân hôn với 1 người chồng mới.
Em nói em đến từ đâu?
Ratnagiri.
Tôi đến từ Kathiawar.
Tôi là con gái của một luật sư,
Ganga Jagjeevandas Kathiawadi.
Tôi từng thuộc về một gia đình danh giá.
Tiểu thư nhảy múa, xoay tròn
Cô đang đi đâu vậy?
Với những sợi dây buộc vào gió
Tiểu thư nhảy múa, xoay tròn
Cô đang đi đâu vậy?
Với những sợi dây buộc vào gió
Khi cô ấy rũ bỏ sự nhút nhát của mình
Đôi mắt cô ấy biết nói
Hãy để cô ấy cháy hết mình đêm nay
Cô gái nhảy múa, xoay tròn
Cô đang đi đâu vậy?
Với những sợi dây buộc vào gió
Chạy qua các con phố
Không ngủ cũng không thức
Cô nhảy và múa
Như ánh trăng
Bị mặt trăng đuổi theo
Chạy qua các con phố
Không ngủ cũng không thức
Cô nhảy và múa
Như ánh trăng
Bị mặt trăng đuổi theo
Cô gái nhảy múa, xoay tròn
Cô đang đi đâu vậy?
Với những sợi dây buộc vào gió
Khi cô ấy rũ bỏ sự nhút nhát của mình
Đôi mắt cô ấy biết nói
Hãy để cô ấy cháy hết mình đêm nay
Cô gái nhảy múa, xoay tròn
Cô đang đi đâu vậy?
Với những sợi dây buộc vào gió
Đồ ngốc! Anh đã ở đâu?
- Tại sao anh không đến nhảy garba? - Bình tĩnh nào.
Xem anh mang gì cho em này.
Ôi!
Một vé đến Bombay!
Dì của anh đã nói chuyện với nhà sản xuất phim?
Rõ ràng!
Dì ấy có những mối quan hệ tốt ở Bombay.
Họ sẽ cho em đóng vai chính trong 1 bộ phim với Dev Anand.
Này, để dành sự xúc động này cho các bộ phim.
Đóng gói hành lý đi.
Được rồi, chờ đã, để em thông báo cho bố mẹ em.
Sau đó, em sẽ không bao giờ chở thành ngôi sao điện ảnh.
Em nghĩ cha em sẽ cho phép em đóng phim à?
- Nhưng Ramnik... - Em muốn trở thành 1 ngôi sao đúng không?
Em muốn làm cho cha mẹ em tự hào?
Em có yêu anh không?
- Nói đi, em có yêu anh không? - Thôi đi...
Em sẽ không có cơ hội này nữa đâu.
Vậy, anh nên giữ vé hay xé đi?
Anh yêu em, phải không?
Anh nói đi.
- Ramnik. - Hừm.
- Anh đói không? - Hừm.
Muốn ăn thepla mẹ em làm không? Có dưa chua ngọt cay nữa.
Anh sẽ thích cho mà xem.
Em mang theo tiền và đồ trang sức không?
Tất nhiên là có.
Nhưng...
Chúng ta sẽ trả lại mọi thứ cho cha khi chúng ta trở về.
- Tất nhiên rồi. - Hứa không?
Anh hứa.
Ôi trời!
Chuyện gì?
Em đã mang theo chìa khóa tủ của mẹ.
- Làm sao bây giờ? - Không sao đâu.
Ý anh là gì?
Chiếc áo sơ mi mới của bố ở trong tủ. Ông ấy sẽ mặc gì để cầu nguyện?
Ông ấy sẽ mặc cái khác.
- Đưa đây, anh sẽ cẩn thận... - Không!
Em sẽ không đưa chìa khóa của mẹ cho bất kỳ ai!
Tốt thôi, cứ giữ lấy.
- Ramnik... - Ừ?
Cùng với chùm chìa khóa, mẹ chắc cũng đang tìm em.
Nếu cha mẹ em không bao giờ tha thứ cho em thì sao?
Khi phim của em ra rạp,
không chỉ cha mẹ em, mà cả Kathiawar sẽ tha thứ cho em!
Vui lên. Chúng ta sẽ đến Bombay!
Ramnik, em đói!
- Nhà dì anh cách đây bao xa? - Bình tĩnh. Chúng ta sắp đến rồi.
- Eo, bẩn quá... - Nói nhỏ thôi.
Eo, dì anh sống ở đây à?
Không phải ai cũng là luật sư như bố em đâu.
Im đi, đồ ngốc!
Người mới đến rồi.
Ramnik.
Em không thích ở đây.
Những cô gái này ăn mặc kỳ quá.
Ai lại ngủ vào ban ngày chứ?
Quay về đi.
Dì anh dạy diễn xuất cả đêm. Bây giờ mọi người đang nghỉ ngơi.
Em không muốn làm diễn viên nữa. Đi nào.
Còn ước mơ thành ngôi sao điện ảnh?
Em sẽ đối mặt với bố thế nào?
Ngồi xuống, ngồi xuống.
Anh đi gặp dì, nhà sản xuất chắc chắn ở đây.
- Nhanh nhé, Ramnik. - Ừ.
Này,
muốn uống trà không?
Ramnik...
Ganga?
Vâng.
Ramnik có khiếu thẩm mỹ đấy.
Ramnik...
Tôi là dì của cậu ấy.
Bà...
Và bây giờ cũng là dì của cô.
No comments yet. Be the first to leave one.