The first 200 lines.
TÌNH YÊU NÀY BẤT KHẢ KHÁNG
TẬP 4
Bùa yêu đó không thể có tác dụng được.
Sao anh chắc thế?
- Anh tưởng tôi lại bị đá nữa à? - Không.
Jae-gyeong có thích cô.
Và tôi
cũng thích cô.
Thích tôi á?
Anh Kwon ấy hả?
Sao anh biết? Anh ấy nói với anh à?
Cô lờ đi điều tôi nói sau đó à?
Gì cơ?
À, điều đó là không thể.
Điều không thể đó đã xảy ra.
Rất tiếc,
người đã uống nước bùa yêu mà cô làm
bằng cách trộn thứ nọ thứ kia
là tôi.
Sao anh lại uống?
Tôi nhớ là đã để ở bàn anh Kwon mà.
Tôi đã xem camera.
Cô tự xem đi.
PHÒNG HỌP 3
Không thể nào.
Tại sao anh lại uống?
Cô cũng thuận tay trái. Cô không hiểu à?
Anh thuận tay trái hả?
Không, mặc dù tay trái tôi đô hơn.
Vậy sao anh cầm cốc bằng tay trái?
Não trái của tôi có vấn đề nên tay phải thi thoảng bị đau.
Nên gần đây tôi thường dùng tay trái.
Lúc đó cũng vậy.
Tôi vô tình dùng tay trái cầm cốc và uống thứ nước đó.
Sao anh lại uống cốc nước đó?
Tôi mất bao công mới chế được.
Bùa này chỉ dùng được một lần thôi.
Đáng lẽ cô phải dùng cách khác chắc chắn và kín đáo hơn.
Tôi lại chịu hậu quả vì kế hoạch tồi tệ của cô.
Làm gì đó đi.
Sao tôi phải làm?
Gây tổn hại thân thể.
Điều 257, khoản 1, tội hành hung. Đó là tội của cô.
Nghe như tôi bắn anh hay gì đó ấy.
Cô bắn tôi… bằng viên đạn tình yêu.
Khi tôi bị bắn, tim tôi đập loạn xạ.
Tôi không muốn tim tôi như thế khi nhìn cô.
Nhưng mà
nó đang đập loạn lên.
- Vậy thì đừng để nó đập thế. - Không làm được.
- Tôi bị bỏ bùa mà. - Anh bảo là không tin còn gì.
Sau khi rời cuộc họp, tôi đã bảo cô đi núi Jirisan với tôi.
Sao tự dưng tôi lại rủ cô?
Khi cô dám chắc là cô sẽ không ngủ trong xe,
nhưng rồi lại ngủ rất say,
tôi đã hạ màn che nắng để cô ngủ.
Tại sao đột nhiên tôi lại tốt như vậy?
Khi cô mặc váy trắng đi ra để chế Bùa chữa bệnh,
tôi lại thấy cô xinh.
Hơn nữa, khi cô ở cùng Jae-gyeong,
tôi lại thấy ghen.
Tôi sẽ không làm thế trừ khi tôi bị bỏ Bùa yêu,
đúng không nào?
Đừng mếu máo thế.
Tim tôi xốn xang đó.
Bực thật.
Tôi không có thời gian yêu thầm cô.
Vì vấn đề cá nhân, lẽ ra tôi phải
đau đớn và sống kín đáo.
Nên hãy giải bùa ngay đi.
Làm sao tôi làm được?
Anh nghĩ tôi là phù thủy thật à?
Tốt hơn hết là cô nên tìm cách đi.
Vì khi uống nước bùa rồi, tôi có thể ghen tuông
và xen ngang giữa cô và Jae-gyeong đấy.
Ôi trời, làm gì bây giờ?
Điên quá đi mất.
Mình nên làm gì?
Đúng rồi.
Anh thì sao? Anh thấy ổn hơn chưa?
Tôi không biết.
Anh thử nghĩ đi.
Tôi dùng hai bùa chú.
Bùa yêu đã hiệu nghiệm còn Bùa chữa bệnh thì không.
- Có hợp lý không? - Động não đi.
Cô làm phép Bùa yêu đầu tiên rồi đến Bùa chữa bệnh mà.
Thứ tự là vậy.
Được rồi. Khi nào anh khỏi bệnh rồi nói chuyện tiếp.
Nếu anh chứng tỏ được Bùa chữa bệnh hiệu nghiệm
thì tôi tin Bùa yêu cũng vậy.
Cô đang trốn trách nhiệm à?
Được rồi.
Nếu cô nghĩ vậy.
Ừ.
Lại gì nữa?
Nhìn này.
Chân tôi không cử động được.
Vì tôi nhớ cô.
Cô giải thích thế nào đây?
Ôi trời ơi.
Đừng đi…
Cô đi đi.
Đi nào, Jang Sin-yu.
Ôi trời ơi.
Đáng lẽ phải nhận ra từ lúc anh ta tự nhận là cún.
Anh ta đúng là chó rồi.
Toàn sủa bậy.
SỐNG
Mình phải làm gì
với cảm giác râm ran này đây?
Jae-gyeong có thích cô.
Anh ta làm thế vì thích mình à?
Anh muốn gặp em
vì anh có thắc mắc.
Tại sao em thích anh?
Hồi em làm ở Văn phòng phía đông Onju,
em từng đi kiểm tra nơi trú ẩn cho chó.
Có một lời phàn nàn về việc chó sủa ầm ĩ.
Em đã thấy anh ở đó.
Quản lý dự án nói với em
là anh đã làm tình nguyện từ lâu rồi.
Em đã bị đánh lừa bởi định kiến
người yêu động vật luôn là người tốt.
Nhưng em biết sao không?
Động vật cũng bị bỏ rơi bởi những người yêu động vật.
Anh thường ước…
là anh không có gia đình.
Anh đối tốt với lũ chó bị bỏ rơi
nhưng lại lạnh nhạt với gia đình.
Anh có thể trông ổn bên ngoài
nhưng bên trong thì không.
Nếu anh là người khác
thì khi em thổ lộ tình cảm với anh,
anh chắc sẽ vui.
Nhưng anh không phải người như thế.
Nên hãy gặp người tốt hơn anh nhé.
Hãy gặp người tốt hơn anh nhé.
Em cứ tưởng anh là người hoàn hảo.
Nhưng anh là người cô độc.
Gi-dong.
Anh có thấy tôi là người cô độc không?
Có.
Anh toát ra cảm giác của mùa thu cô độc buồn mang mác, kiểu vậy.
Có chuyện đó là vì anh không hẹn hò đã lâu.
Lẽ ra anh phải hẹn hò với Hong-jo.
Cô ta ổn đó. Anh mất mối ngon rồi.
BỐ
Ta đã ấn định buổi thực địa ở quận Onjeong chưa?
- Vẫn chưa. - Xin hãy làm nhanh đi.
THÀNH PHỐ ONJU
BỐ: BỐ SẼ ĐẾN TÒA THỊ CHÍNH NẾU CON KHÔNG BẮT MÁY.
LUẬT SƯ JANG SIN-YU
Anh biết là anh sẽ phải lòng em
Vào cái ngày ta gặp nhau
Ai thế?
Sao những người quanh tôi cử xử kém thế nhỉ?
Ý anh là tôi hành xử kém hả?
Tôi nói thế vì
anh không gõ cửa.
Sao anh không gõ cửa trước khi vào?
Xin hãy gõ cửa trước khi vào.
Tôi không muốn.
Mấy phiếu thưởng tôi cầm hôm qua vì kể với anh nơi anh Kwon đã đến ấy,
tôi sẽ dùng một cái.
Phiếu không gõ cửa.
Anh bỏ phí một phiếu để làm thế à?
Dùng khi nào tùy tôi mà.
Tôi sẽ nghĩ kỹ về thời điểm dùng hai cái kia.
Còn ngày đi thực địa ở quận Onjeong…
Khi nào anh rảnh?
Ngày nào cũng được.
Anh Kwon
thế nào rồi?
Hôm nay anh ta có vui không?
Không.
Anh ấy hỏi một câu kỳ lạ là nhìn anh ấy có cô độc không.
Nên tôi bảo anh ấy hẹn hò với Hong-jo…
Đó đâu phải là việc của anh! Rồi anh ta có đồng ý không?
Chắc anh ấy không hẹn hò với cô ta đâu.
Anh ấy trông vẫn cô đơn như trước.
Vậy là không sao.
Anh đi đâu thế?
Đi thú tội.
Su-jeong và Sae-byeol đang cùng nhau quản lý khu rừng.
Vâng.
Công việc bao trùm một khu vực rộng lớn và cần rất nhiều ngân sách.
Còn cô thì sao?
Tuần này, tôi cần thay biển tên cây trên Núi Onju.
Tuần tới, tôi sẽ kiểm tra các cơ sở vui chơi
và chuẩn bị cho lễ hội pháo hoa. Và…
Cô làm nhiều việc quá.
Khi tôi không ở đây,
ông Gong đã bắt nạt cô à?
Đâu có.
Tôi đâu có hỏi ông, ông Gong.
Tôi hỏi Hong-jo.
Không, không có gì xảy ra cả.
Tôi sẽ tham gia nhóm trực tiếp dưới quyền thị trưởng.
Ông Gong chú ý hơn đến việc phân công nhé.
Và thông báo cuối cùng.
No comments yet. Be the first to leave one.