The first 193 lines.
Tôi là một người tốt tôi làm việc rất chăm chỉ.
Chị tôi là người thân duy nhất của tôi.
Để có tiền nuôi tôi học ở trường mỹ thuật...
chị tôi đã phải bỏ học đại học và làm việc ở một nhà máy.
Nhưng rồi chị tôi bị lâm bệnh nặng và phải nghỉ việc.
Nên tôi đã bỏ học để kiếm việc làm.
Nhưng gần đây tôi đã có một quyết định.
Tôi không chắc liệu có nên nói với chị tôi hay không nữa
Tôi rất băn khoăn ngay cả khi tôi viết bức thư này.
Nếu tôi quết định làm điều đó..
Tôi sẽ nghe buổi phát thanh với chị tôi.
Tôi không thể nói được.
Tôi là người câm điếc.
Xin hãy giúp tôi đọc lá thư này cho chị tôi.
Chị ơi, chị có đang nghe không?
Chị đã từng nói với em là nếu chị chết chị muốn được chôn..
ở dòng sông nơi mà chúng ta vẫn thường chơi.
Được, em hứa sẽ làm vậy.
Nhưng sẽ là 40 hay 50 năm sau nữa.
Vì em hứa em sẽ cứu được chị.
Thực ra, hôm nay em đã đăng kí hiến thận của mình.
Em biết chị đã bảo là không được.
Rằng chị thà chết còn hơn là làm một gánh nặng cho em.
Nhưng chị biết là, em không bao giờ làm những điều mình nói mà.
Sao cậu lại nói dối là mình nhón máu A.
Tôi nói cho cậu biết, nếu nhóm máu không phù hợp..
thì sẽ không thể cấy ghép được.
Cậu chưa từng xét nghiệm hồi cậu còn ở trường, đúng không?
Nếu cậu không thể trả được viện phí, thì hãy đưa chị cậu về nhà đi.
Cứ tiếp tục chạy thận nhân tạo...
cho đến khi chúng tôi tìm được người hiến tặng phù hợp.
Ok?
Máu của cậu là nhóm máu B, B.
"Mua bán nội tạng"
Căn hộ của chúng tôi. Ông chủ trọ hẳn đã nghĩ rằng tai tôi bị điếc nên chắc không vấn đề gì.
Nhưng nếu chị tôi không thể ngủ được thì tôi cũng không.
"Phán quyết" Hiệp hội chủ nghĩa vô chính phủ.
Tôi nghe nói..
có một câu chuyện xảy ra ở Australia
Một người đàn ông...
nghĩ rằng mình có hai cái đầu
Hai cái đầu?
Ừ, hai cái.
Và..
anh ta thường xuyên bị nhức đầu.
Với hai cái đầu..
anh ta bị nhức đầu liên tục.
Cậu biết anh ta đã làm gì sau đó không?
Anh ta đã tự bắn vào đầu của mình.
Cái bên trái hay bên phải?
Anh định không đi ăn trưa nữa à?
Đi nào.
Đi kiếm chút gì ăn nào.
Cậu chỉ có 10 triệu won thôi hả?
Vậy, trước tiên..
cậu đưa cho chúng tôi quả thận của cậu..
cộng với 10 triệu won, rồi chúng tôi sẽ...
đưa cho cậu quả thận khác
phù hợp với chị cậu.
ĐÃ HIỂU CHƯA?
Cậu nhóm máu B, đúng không?
# 21 ngày sau - Chúc mừng cậu, chúng tôi đã tìm được người hiến thận rồi.
Tìm được người hiến tặng nhanh thế này
là một phép lạ đấy.
Một tuần nữa sẽ tiến hành phẫu thuật..
chị cậu có 5 ngày để quyết định.
Cậu bảo cậu có 10 triệu won trong tài khoản phải không?
Vậy là mọi vấn đề đều đã được giải quyết rồi đó.
Không tuyệt sao?
Tên ngốc này, sao mày ngu thế!
Số tiền đó là để cứu chị mày đấy.
Sao lại không?
Giờ không phải là lúc để nghĩ như thế nữa.
Người ta có câu:
"Lợn luộc không sợ nước sôi"
Vả lại..
Thế mày định làm gì nào? Mày chỉ có một tuần thôi đó.
Mày có biết phải mất bao lâu..
mới tìm được người hiến thận khác không?
Nhà này hả?
Con bé dễ thương đấy.
Chắc là bạn nó.
Là tên khốn đã sa thải mày đấy hả?
Cái xe đó phải bằng 10 năm tiền lương của mày.
Vậy nên chúng ta mới cần một cuộc cải cách
cho người bệnh nào cũng được điều trị miễn phí.
Nếu được thế thì
Thử nghĩ xem
bọn bắt cóc thường sẽ dọa giết nó.
Nhưng chúng ta làm khác.
Nhận được tiền chuộc, chúng ta sẽ thả nó ngay.
Tao chỉ sợ, lúc đó con bé lại không muốn về nhà nữa.
Có thể nó sẽ đòi ở lại chơi với chúng ta.
Và không muốn đến trường nữa.
Sao, sao nào?
Bây giờ đang là nghỉ hè.
Nhưng thử nghĩ theo quan điển của cha mẹ nó xem?
Họ sẽ vô cùng vui sướng khi được gặp lại nó.
Bọn họ sẽ càng yêu thương nó hơn và gia đình nó sẽ càng gắn bó với nhau hơn.
Chúng ta sẽ yêu cầu 26 triệu won tiền chuộc.
Như vậy là có lương tâm lắm rồi?
Số tiền đó chẳng là gì đối với họ.
nhưng với chúng ta thì đó là cả một vấn đề sống chết.
Chúng ta sẽ chẳng có lỗi gì hết?
Trên thế giới này
có những kẻ bắt cóc xấu và những kẻ bắt cóc tốt.
Những kẻ bắt cóc nhận được sự hợp tác của cha mẹ chúng.
Nếu báo cảnh sát, con họ sẽ chết.
Bọn họ trả tiền chuộc
và đứa trẻ sẽ được thả.
Không ai tìm ra được kẻ bắt cóc tốt.
Vì mọi người đều nghĩ rằng bọn bắt cóc đều là kẻ xấu.
Ba ơi!
Gì?
Con đến nhà bạn Yoosun chơi nhé?
Không được.
Vậy thì bố mua cho con cái điện thoai như bạn Yoosun nhé?
Này anh Pak! Sao anh lại mua cho nó mấy cái thứ đó?
Phiền phức cho hàng xóm lắm.
Anh Peng à!
Ngài giám đốc!
Giám đốc Pak Xin ngài hãy giúp tôi!
Vợ tôi đã bỏ nhà đi các con tôi thì đang chết đói.
Trong vòng 6 năm nay tôi chưa hề bỏ việc một ngày nào.
Ngài biết là tỷ lệ hàng hóa bị lỗi chỉ là 0,008%.
chỉ 0.008%
Anh Peng Anh làm cái gì vậy?
Tôi đã giải thích điều đó cho anh rồi mà.
Nhân viên của anh à?
Tôi đã cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho nhà máy Ilshin.
Ba ơi!
Chuyện này không được đâu.
Tại sao?
Cha của đứa bé ấy, chính là người đã sa thải tôi.
Tôi sẽ là người đầu tiên bị cảnh sát nghi ngờ.
Vậy thì chúng ta làm gì?
Này chị
Sao nhà bạn của ba em lại nghèo thế này ạ?
Huh?
Là vì.. chị bị bệnh nên tốn rất nhiều tiền để chữa trị.
Thế mẹ em đang nằm ở bệnh viện nào?
Con bé không biết về vụ tai nạn đấy. Cha nó không nói cho nó biết.
Ba luôn bận công việc..
nên họ đã li dị nhau rồi.
Vậy
nên cha em mới gửi em cho anh chị.
Cho em nhé?
Đừng khóc nữa!
Anh ấy muốn đổi nó lấy búp bê của em.
Ba rất yêu Yoosun!
Yoosun cũng yêu ba!
Tôi đã bắt cóc Yoosun.
Nó vẫn chưa biết gì. Tôi cần 26 triệu won tiền chuộc.
Tôi sẽ liên lạc sau.
Chị
Chị ơi
Em rất nghen tị với những đứa con gái được mẹ bện tóc.
Thỉnh thoảng nhớ đến thăm chị nhé.
Thật không?
Nhớ gọi điện cho chị nhé.
Ở đây chị cô đơn và buồn lắm.
Đi đến ga Geumho, đợi ở cổng số 3.
"phụ cấp thôi việc"
Nó không hề giải thích vì sao nó thường không đi làm?
Vậy là nó không tham dự khóa học đặc biệt nào ạ?
Vâng, từ thứ Hai đến thứ Tư tuần trước.
Chị ấy đang tắm.
Trả đây! Em đang xem hoạt hình.
Bắt cóc trẻ em là điều tồi tệ nhất trên đời, sao em lại..
Chị xin em hãy thả Yoosun, đây là ước muốn trước khi chết của chị.
Chị yêu em, tạm biệt.
Có ai không?
Ai đó cứu tôi với.
Đi ra!
Anh ơi!
Anh ơi!
Anh ơi!
Anh ơi! anh!
Anh ơi!
Không được, nước ở đây sâu quá đầu tôi.
Lúc này tôi mới nhận ra tại sao tôi lại nghĩ là nước sâu.
Khi tôi còn bé, nước ở đây cao quá đầu tôi.
Anh có từng gây thù oán với ai không?
Hãy nghĩ kĩ xem.
Tôi nghĩ
tôi luôn sống một cuộc sống lương thiện.
Tôi biết, mọi người đều nói thế.
Xin lỗi nhưng, vợ của anh đâu?
Tôi tốt nghiệp cấp 3.
và tôi bắt đầu làm việc như một kĩ sư điện
Khi tôi vỡ nợ..
thì vợ tôi bỏ tôi đi.
Nhưng tại sao..
No comments yet. Be the first to leave one.