The first 176 lines.
VŨ HỘI HÓA TRANG Dịch phụ đề: QKK
- Coi kìa! - Hãy yêu nhau - Đừng chiến tranh!
Bỏ mẹ, tao trễ rồi. Tao phải dông. Tạm biệt!
Luka, Luka!
Tiến lên, Luka!
Bỏ mẹ, tao hết xí quách rồi. Bây giờ ngay cả Brigitte Bardot cũng không dựng tao lên được.
Tụi mình thắng đẹp quá.
Cũng nhờ nó chuyền banh.
Tao không chuyền được, tin tao đi. Tao bị khóa cứng ngắc.
Im đi, được không! Tại sao mỗi khi bị chọc tức mày lại chậm quá vậy?
Mày được 20 điểm, nên cứ ném tới thả ga.
Bỏ đi.
Thấy quý bà ngồi hàng trên không? Bả nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống mày.
- Bà không vui à? - Không.
Bà không thèm ăn à?
Không.
- Bà buồn chán hả? Bịnh hả? - Không.
Ai làm cho ông vui quá vậy? Cô thư ký hả?
Có bảy cô thư ký xấu xí vẫn tốt hơn một bà vợ xinh đẹp.
Thức ăn ngon đó.
Phải nói là kinh khủng. Tôi sẽ cho đầu bếp nghỉ việc.
Không, nó ngon mà. Chỉ tại bà quá mệt mỏi và không được khỏe thôi.
Bà cần có thay đổi.
Chúng ta sẽ di du lịch một chuyến dài khi công việc cho phép.
Chỉ hai chúng ta.
Ông hay quên quá. Ông cũng đã nói như vậy một tháng trước.
- Con làm được không? - Không. - Tốt. Mẹ sẽ dạy con.
Bây giờ đi ngủ.
- Cậu tới đây bỏ chơi bóng rổ sao? - Trò chơi hay nhất của tôi là bà.
- Tôi có thú vị không? - Vô cùng.
- Có khó khăn không? - Bà đã lơi là phòng thủ, tấn công thì mãnh liệt.
Không ai phòng thủ được với cậu.
Ở đây chúng ta chỉ một mình.
Nhìn kìa... kẻ chiến thắng! Ảnh đây rồi! Luka!
- Luka hết xẩy. - Một tay bá cháy.
Đừng nhìn bề ngoài. Hỏi Kiki coi hắn còn bi không?
Bi mà làm gì, cái vòi mới có giá trị.
- Đi với chúng tôi không? - Chúng tôi là ai? - Bạn cũ.
Bạn cũ, vậy sao?
- Hay đi riêng. - Đi đâu? - Nhà tôi. - Để khi khác đi.
- Khi nào? - Không biết. Một lúc nào khác.
- Quý bà kia đang chờ anh phải không? - Biết gì không?
- Tốt hơn nên lo chuyện của mình đi, được không? - Được rồi.
- Bà té à? - Vài người bạn của cậu không thích tôi.
- Họ là những phụ nữ tương lai. - Luka. - Dina, đừng trẻ con.
- Cậu không yêu tôi. - Kỳ cục! - Không kỳ cục đâu.
Thấy chưa... tức cười thiệt?
Ở đây phong cảnh chạy từ phải qua trái.
Còn ở đây, từ trái qua phải.
Tôi sẽ bị chóng mặt. Tốt hơn nên núp xuống.
- Vẫn còn nhớ cái lần đi xe chóng mặt đó chớ? - Nhớ.
- Còn gì nữa? - Bà, Bà, Bà!
Ôi, khúc cua!
Hết đoạn đường thẳng rồi.
Bà không ngượng sao? Dâm dục và tham lam vô độ.
Tôi thèm cậu điên cuồng. Chúng ta nên gặp nhau thường hơn.
Mãi mãi.
Giết chồng bà đi, rồi tôi sẽ tới ở với bà.
Nghiêm chỉnh đi.
- Tôi có một ý. - Tôi nghe đây.
Môn toán của con trai tôi kém lắm. Cậu có thể giúp nó.
Tôi sẽ đăng rao vặt tìm người dạy kèm.
Cậu sẽ thắng cuộc xét tuyển.
Với tôi, cậu luôn luôn thắng.
Tôi không làm được.
Tôi không thể!
Bà như một con thằn lằn.
Như một tảng đá lạnh.
Lạnh như băng.
Matej, hãy để tôi một mình. Chỉ một chút thôi.
Không phải tức cười sao?
Ở đây phong cảnh chạy từ phải qua trái.
Còn ở đây, từ trái qua phải.
Muốn chúng mình đi du lịch không?
Muốn chừng nào đi? Trả lời đi.
- Chú là thầy dạy kèm? - Có phản đối gì không?
Mẹ!
Sao lại gọi mẹ? Cha đây.
Chào mừng, vậy là cậu đã tới rồi.
Chúc mừng.
Trước khi bận rộn, hãy uống một ly.
Cậu sẽ bàn chi tiết với vợ tôi sau.
Chỉ giải thích những thiết bị săn bắn cho bạn bè tôi thôi.
- Cậu thích săn bắn không? - Luka chơi bóng rổ.
Săn bắn cũng là một môn thể thao.
- Whiskey? Cognac? - Không, cám ơn. Tôi không uống.
Săn bắn có sức hấp dẫn kỳ bí.
- Gantar, chúng tôi phải đi rồi. - Khoan, chúng ta sẽ đi cùng nhau.
Tôi cũng có một cuộc hẹn.
Nghe nè, con trai.
Con học gì của Luka?
- Lấy lại căn bản môn học của con. - Đúng rồi.
Tốt!
Hãy giúp thằng nhỏ vượt qua.
Nâng ly!
Vậy được chưa?
Hoan hô. Vậy là được rồi. Cháu phải ráng tự mình làm nhiều hơn.
Cháu sẽ cố, Luka.
Mình đi bơi đi!
- Tụi con xuống hồ bơi được không? - Nó học xong chưa? - Rồi.
Rất vui được nghe cậu dạy tốt.
Con trai học sao rồi?
- Nó có cần học thêm nữa không? - Thêm ít lâu.
Dina...
Chừng nào chúng ta đi?
Từ giết thú sang giết người chỉ có một bước.
Đồng ý.
Săn bắn là một loại rèn luyện. Một sự tập dợt nếu cậu muốn.
Nó cũng có thể giúp ông kỹ năng giết người?
- Nó có ngon không? - Có. Mùi vị rất ngọt ngào.
Người ta nói thịt người cũng giống y như vậy.
- Ai nói vậy? - Những người bạn của tôi. - Ông có những người bạn thật lý thú.
Cũng không trách họ được.
Phải vậy không, Dina?
Đúng vậy, tất cả đều sẽ được tặng huy chương.
- Môn toán sao rồi? - Tốt.
Lên lớp đi, rồi con sẽ được một khẩu carbine có ống ngắm.
- Giống như khẩu của Cha? - Tốt hơn nữa.
Con cần một khẩu tốt hơn. Tốt nhất.
Bây giờ xin thứ lỗi.
Tôi có một cuộc họp quan trọng.
Rất hân hạnh được... gặp cậu.
- Con đi ngủ đây. - Sớm vậy sao. Không giống mọi ngày.
Con không chào tạm biệt Luka sao?
Tuổi dậy thì hay giận dỗi.
- Bây giờ thì chúng ta một mình. - Biết rồi. Vậy thì sao?
- Hãy ở lại đây. - Bà điên rồi. - Dù sao cũng ở lại.
- Để làm gì? - Làm gì?
Ông làm gì ghê vậy?
Bà có hối tiếc vì đã quá trễ không?
Tôi chỉ muốn được gần bên cậu lần nữa. Cậu là của tôi!
Tôi chỉ vừa mới thoát khỏi ổng.
- Ổng có theo bà không? - Không.
Tôi không có gì với ổng.
Tôi chỉ là của cậu. Tôi biết cậu sẽ ở đây.
- Dina, bà là một con cá khổng lồ. - Cá biển hả? - Ngớ ngẩn.
Cá nghĩa là một phụ nữ, một phụ nữ thật sự.
Ông già của Hemingway luôn luôn bắt được cá.
Bây giờ hãy bắt tôi!
Chú bắn hụt rồi!
Để tôi chỉ cho cậu cách bắn, anh bạn trẻ.
Tôi vui vì thấy nó tiến bộ nhờ sự dạy dỗ của cậu.
Nó chỉ mất căn bản, vậy thôi.
Tôi nghĩ là từ đây về sau nó sẽ học giỏi.
Luka, chuyện này nên ăn mừng.
Tôi sẽ mở một bữa tiệc đãi cậu và các bạn cậu.
Cậu chỉ cần vui chơi,
phần còn lại để tôi lo.
Tôi có thể mang băng của tôi tới. Một băng hoang dã và dễ thương.
- Băng đảng hả, Luka? - Băng này rất tân tiến.
Và rất phóng khoáng. Không biết ông có thích không...
Cậu không hiểu tôi rồi. Tôi đã sẵn sàng cho mọi thứ.
Vậy đi. Bây giờ tôi phải đi. Hẹn tối gặp lại.
Ồ, tôi suýt quên.
Bạn gái cậu cũng được mời.
Chắc là cậu có một người bạn gái cỡ tuổi cậu.
Vâng, có.
Thích không?
Không tệ hả?
Có hối tiếc vì đã tổ chức tiệc không?
Không, hoàn toàn ổn.
Không hề bất ngờ.
Bây giờ đi đi, Luka, bạn gái cậu đang chờ.
Anh giới thiệu tôi là bạn gái anh mà anh không thèm ôm tôi.
- Chỉ tại vì người đàn bà đó. - Hãy giữ im lặng.
Hãy khiêu vũ đi, chúng ta trông như hai đứa ngốc.
Coi bả liếc mắt đưa tình với anh kìa. Lãng mạn quá chừng.
- Hãy đi uống một ly. - Bây giờ tôi biết tại sao anh khát rồi...
Chắc là bà vui lắm.
Thôi đi! Bây giờ hãy đoán xem em có yêu anh hay không.
Em là đóa hoa cúc.
Yêu anh, không yêu anh...
- Tối mai cô làm gì? - Đan vớ.
- Cho ai? - Nếu anh tốt, thì cho anh.
Nếu có bị thiếu chỉ hay gãy kim, thì kêu tôi nhé?
Được, anh là người cường tráng nhất và xấu xa nhất trong bữa tiệc này.
No comments yet. Be the first to leave one.