The first 200 lines.
manhhung371
Cảm ơn.
Vinh Thịt Heo đến kìa.
Chào buổi sáng.
Tên khốn nào vứt vỏ chuối ở đây?
Ôn Thịt Heo, anh có...
Có gì?
Hai con lợn.
Ngươi muốn mua à? Ta giảm giá cho.
Nhưng chúng là của tôi.
Có đánh dấu à?
Không có. Nhưng lợn nào lại chẳng giống nhau.
Đúng thế. Sao ngươi không gọi ta là gì cho tử tế?
Ôn Thịt Heo.
Gọi ta là cha đi.
Tại sao?
Vì ta có râu.
Ai có râu
đều xứng làm cha ngươi.
Gọi cha ta sẽ cho ngươi hai con lợn.
Khốn kiếp, ta không cần.
Mình đang bị lừa, nhưng lại không nói gì.
Mình có thể kiếm tiền mà.
Gọi hắn là cha được hai con lợn, không tệ lắm.
Nếu tôi gọi anh là cha,
anh sẽ cho tôi hai con lợn.
Đúng thế.
Vậy thì nghe cho kỹ này.
Cha.
Ngoan lắm.
Cha.
Cha.
Ta cũng gọi ngươi là cha, ngươi cho ta lợn chứ?
Nhưng ta không muốn
có đứa con phá của như ngươi.
Đều là lỗi của ông.
Vinh Thịt Heo thối tha.
Xin tránh đường.
Lên mã.
Lên xe.
Chiếu.
Rút tượng.
Lên pháo, chiếu.
Chặn tướng.
Ăn tượng, chiếu tướng.
Nhưng tôi ăn con xe của ông trước.
Ông có biết luật không đấy?
Tại sao?
Đơn Mã thâu tóm Xa Pháo.
Ông nên nói trước chứ.
Tôi có cần phải nói không?
Ông đã đi nước đó.
Trả con xe lại, ta chơi lại từ đầu.
Trả con xe lại đây.
Không bao giờ.
Sao ông lại cướp con xe của tôi?
Trả lại đây.
Trả lại đây.
Trả lại đây.
Trả lại đây.
Thật to gan, dám cướp vào ban ngày ban mặt.
Ông ta chỉ lấy...
Con biết, ông ta cướp của thúc.
Lão có cướp của thúc ấy không?
Không có, không có.
Còn chối, còn chối.
Ta nhận, ta nhận.
Cảm thấy có lỗi rồi à?
Chỉ sau khi ngươi đánh ta.
Không có, ông ấy chỉ lấy...
Lão mau trao vật đó ra đây.
Ta trả lại cho ông ấy.
Lão cướp cái này đúng không?
Sao lại là một con cờ?
Là con xe đó.
Thúc có sao không?
Toàn thân ta đau đớn.
Sao lại đau đến thế chứ?
Chính là ngươi đánh ta.
Đừng lo. Con sẽ đưa thúc đến đại phu.
Kim.
Mộc.
Thủy.
Hỏa.
Thổ.
Đại ca, hảo công phu.
Đại ca, Ngũ Hành Chu Sa Chưởng vận hành
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ,
bất khả chiến bại, thiên biến vạn hóa.
Ta đã luyện võ công này 30 năm nay.
Trong giang hồ, võ công ta đứng thư hai
thì không ai dám đứng nhất.
Cha.
Đại Hải, sao ngươi không ở lại Phúc Kiến làm ăn?
Ngươi đã xài hết tiền?
Không có.
Nhưng làm ăn đâu phải dễ.
Đồ bất hiếu. Gia môn bất hạnh.
Mời cha nuôi dùng trà.
Ngươi nhìn gì thế?
Nó là con gái nuôi của ta, Lan Tâm.
Lan Tâm, vào trong đi.
Cha, con đi thay y phục.
Cao sư phụ.
Ông bị gì thế?
Là đệ tử của Hoàng Phi Hồng.
Chính tên Lâm Thế Vinh đã đánh tôi.
Hắn ra tay đánh tôi mà không có chút lý do.
Lâm Thế Vinh thật to gan!
Tôi bảo là người của Ngũ Long Đường,
nhưng hắn đã không nương tay
lại còn đánh tôi thêm.
Hắn còn nói Hoàng Phi Hồng bảo ông chẳng là cái thá gì,
ông nên đổi Ngũ Long Đường thành Ngũ Xà Đường.
Hắn còn nói ông nên bán súp rắn đi là vừa.
Ta muốn xem Hoàng Phi Hồng lợi hại đến mức nào.
Bảo Chi Lâm
- Sư Phụ, mời an tọa. - Ngoan lắm.
Sư phụ.
Hoàng Phi Hồng.
Cao Sư Phụ, ngọn gió nào đưa ông đến đây?
Ai lại không muốn đến Bảo Chi Lâm lừng danh?
- A Tô, mau pha trà. - Dạ, sư phụ.
Cao sư phụ, mời an tọa.
Tôi xin lỗi, cái ghế đã bị mối ăn.
Ông có sở thích thật kỳ quái, Hoàng Sư phụ.
Thư pháp của ông nhất định phi phàm.
Ông quá khen.
Ngòi bút có thể tề gia, trị quốc bình thiên hạ.
Ta đã tự học thư pháp.
Hoàng sư phụ, xin chỉ giáo.
Bút lạc kinh phong vũ. Thi thành khấp quỷ thần.
Cao huynh, bút pháp của huynh quá mãnh liệt.
Tâm chánh tức bút chánh.
Tâm chánh, tọa chánh, bút chánh, văn sẽ chánh.
Đó là cách duy nhất để viết.
Cuồng thảo.
Sát.
Bút tẩu long xà, thiết họa ngân câu.
Hãy dùng sức.
Cổ tay lão huynh quá yếu để viết.
Ngón tay ta là bút. Hạ cổ tay để viết.
Hoàng sư phụ, ông đã phá hoại bức thư pháp.
Ý tại bút tiên, bút pháp tung hoành.
Giấy vẫn chưa bị gì.
Nếu ông có thể viết xong, đích thân ta sẽ xách dép cho ông.
Hảo nhân phi địch thủ.
Cao sư phụ, nhìn xem.
Sư phụ thật xách dép cho lão à?
Ngươi không biết chữ sát viết thế nào à?
Lão huynh không biết chữ phục viết thế nào à?
Phục!
- Sư phụ, lão ta nói phục rồi. - Im miệng.
Hoàng Phi Hồng, sao ông lại dung túng đệ tử ra ngoài gây chuyện?
Chúng không những đánh người mà còn bất kính đến ta.
Ai đã làm chuyện này?
Lâm Thế Vinh.
Cao sư phụ, tại hạ thật có lỗi.
Tôi sẽ chừng phạt hắn thích đáng.
Tôi hứa chuyện này sẽ không tái diễn. Xin lão huynh hãy thứ lỗi.
Tốt. Hoàng Phi Hồng, lần này ta tin lời ông.
Nhưng lần sau đồ đệ ông dám tái phạm,
ta sẽ gỡ chiêu bài của ông.
Vinh Thịt Heo! Ngươi lại gây chuyện? Tại sao?
- Sư phụ... - Ai là sư phụ của ngươi?
- Chỉ là hiểu lầm thôi. - Ta không muốn nghe.
A Vinh, cẩn thẩn đấy. Làm vỡ là phiền lắm đấy!
Ta đi ra ngoài. Ngươi sẽ không giở trò chứ?
Huynh đệ à.
Sao lão biết ta là đàn ông? Ta có thể là đàn bà mà.
Theo kinh nghiệm, không thể là mùi đàn bà được.
Lão muốn gì?
Ta có thể dùng nhà xí được không?
Đi thẳng, quẹo trái cho đến khi chạm bức tường,
quẹo trái lần nữa là đến.
Đa tạ. Sao lại phức tạp thế?
Nhà xí lại nhỏ thế này? Phải nhắm cho chính xác!
Chắc là khó đi lắm đây.
Thoải mái quá.
Đại thúc, thúc có gặp người này không?
Cảm ơn.
Đại thẩm có gặp người này không?
- Không gặp, hỏi người khác đi. - Cảm ơn.
Anh nghe Vinh ca buôn bán ở đây.
Không biết giờ ca ca ở đâu?
Cô nương đó!
Anh còn nhận ra ca ca không?
Tấm này đã 10 năm rồi, trước khi ca ca đi.
- Chào buổi sáng. - Tôi giúp được gì?
Đệ đang tìm người này. Huynh có gặp anh ấy không?
Tên anh ấy là Lâm Thế Vinh.
Lâm Thế Vinh! Hắn chết rồi.
Các ngươi tìm hắn dưới địa ngục ấy.
Biến ra chỗ khác. Biến đi!
Đi thôi.
Cô nương, nàng dưới thôn lên tìm người à?
Huynh có gặp anh ấy không?
Ta đã gặp.
Nhìn phía sau mà huynh vẫn biết?
Là người này à? Ta biết mà. Hắn gầy quá.
No comments yet. Be the first to leave one.