The first 200 lines.
DIVA CỦA ĐẢO HOANG
Nằm viện bốn tháng chắc là khổ lắm.
Giờ cậu ổn chưa?
Dĩ nhiên là chưa.
Giờ mà đi cầu thang là như cuốc bộ lên núi Hallasan ấy.
Giờ mất hết cơ bắp rồi.
Trời ạ.
Làm như anh có cơ để mất ấy.
Anh còn lắm mỡ hơn cả heo.
Vậy cậu ngủ một mạch bốn tháng à?
Cậu có mơ không?
Mơ á? Có.
Tớ mơ Young-ju dọa giết tớ nếu tớ chết thật,
mơ mãi như vậy.
Trời đất.
Tớ chết rồi sao cô ấy giết được nữa?
Cô ấy cứ nói nhảm mãi nên tớ tỉnh lại luôn.
Trời, đồ ngốc này.
Em thì thầm vào tai, đe dọa anh mỗi ngày đấy.
Em nói đúng y vậy luôn.
Trời đất. Thật hả?
Vậy là không phải mơ?
Hay thật đấy.
Có lẽ cậu ấy nghe được cậu thật.
Cậu tỉnh lại vì cậu ấy đe dọa à?
Có lẽ vậy.
Con bé nắm cháu trong bàn tay rồi.
Cô nói đúng ạ. Đời cháu là vậy đấy.
Cháu sợ vợ hơn cả sợ chết.
Tớ chẳng hình dung nổi
hai cậu cặp với nhau đấy.
- Chuyện là thế nào vậy? - Woo-hak, sao lâu vậy?
Tớ cua cậu ấy trước.
Trời đất.
Đừng khóc nữa, nói rõ đi.
Anh nói gì cơ?
Vâng.
Được rồi.
Gì?
Bố ơi.
Bố ơi!
Làm ơn cứu bố tôi.
Làm ơn cứu bố tôi.
Bố ơi.
Bố ơi, nghe con không?
Trời ơi.
Bố ơi!
Bố ơi.
PHÒNG PHẪU THUẬT
Làm ơn cứu bố tôi.
Anh vui lòng chờ ở đây.
PHÒNG PHẪU THUẬT
Jae-kyung à.
Chae-ho à.
Ki-ho à.
Giờ cả ba sẽ phải sống bằng những cái tên này mãi mãi.
Đây là món quà cuối cùng tôi tặng ba mẹ con.
Woo-hak, có bị sao không?
Nếu cả hắn và tôi đều chết…
- Bố… - …Jae-kyung à…
- …cô sẽ không thể ly dị tôi… - Ngồi đi ạ.
…hay là cưới hắn.
Ki-ho và Chae-ho.
Hai đứa cũng sẽ mãi mang họ của bố.
- Cho tôi xem mạch máu. - Vâng.
Hút.
Và tên khốn đó sẽ chết với tên…
Lee Uk, không phải Kang Sang-doo.
Ông Jung Bong-wan!
Rồi hắn sẽ được nhớ đến như một kẻ không gia đình hay bạn bè.
Ông Jung.
Ông Jung…
Này, ông Jung.
Chết tiệt.
Gọi 911.
Tôi sẽ được nhớ đến như chồng của Yang Jae-kyung,
bố của Jung Ki-ho và Jung Chae-ho.
KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO
Tôi không làm người bố tốt khi còn sống.
Giờ chết đi, tôi lại chu toàn được,
nên tôi biết ơn lắm.
Cậu thông minh mà, hẳn cậu biết gì đó.
Không có cách nào sao?
Không có
cách nào đâu.
Nếu chú Kang mà mất bây giờ,
thì sẽ được xem là không có thân nhân
vì chưa hề kết hôn với cô Song.
Còn anh em Ki-ho thì sao?
Vâng, đúng là ông ấy.
Anh Jung Ki-ho.
Cái này của anh.
GỬI JAE-KYUNG, CHAE-HO VÀ KI-HO
BỐ CÁC CON, JUNG BONG-WAN
Họ không còn cách nào khác…
ngoài sống bằng họ Jung.
Luật kiểu gì vậy?
Chú Kang còn sống.
Chỉ cần qua cơn nguy kịch thôi.
Phải chứ?
Phải.
Chú ấy sẽ sống, lấy lại tên thật và cưới cô Song.
Rồi có thể nhận Ki-ho và Chae-ho làm con nuôi.
BỆNH VIỆN HYESEO
Bố.
Con chỉ có bố là bố thôi.
Chỉ có bố thôi.
Nên bố phải tỉnh lại.
Xin bố đấy.
Trước đây,
với Ki-ho, từ "bố"
đồng nghĩa với ác mộng.
Nhưng chú…
đã giúp cậu ấy nhận ra ý nghĩa đích thực của từ đó.
Nên chú phải gắng sống.
Chú không được để người ta ghi nhớ
lão Jung là bố cậu ấy.
Được chứ?
Bố.
Nghe con nói không?
Con yêu bố.
Con đã nói là yêu bố mà.
Nghe con nói không?
Con phải làm gì đây?
Mong là bố nghe được con nói.
Bố ơi.
Bố ơi.
Em nghĩ Chae-ho chỉ tin nếu thấy có ảnh cưới.
Phải. Ta nên chụp một tấm.
Em xin lỗi
vì đã nhờ anh việc này.
Có sao đâu mà.
Anh biết ơn thì có.
Gì ạ?
Anh là cô nhi,
nên cô đơn cả đời.
Mà em đã cho anh một gia đình ba người.
Anh mới là người biết ơn.
Giờ chụp nhé.
Khoan.
Anh chị tình cảm hơn được không?
Choàng tay đi.
Chị nghiêng đầu vào anh ấy đi.
Đẹp rồi đấy.
Được rồi. Chụp nhé.
Một, hai.
Ta nên tìm nhẫn cặp.
Không cần đâu.
Thế này là quá nhiều so với em mong rồi.
Ta làm xong thì anh ta sẽ không bao giờ tìm ra em.
Ước nguyện cả đời của em là đoạn tuyệt với anh ta.
Họ nói nếu ta đủ thiết tha thì ước nguyện sẽ thành.
Nhưng em chẳng biết nó sẽ thành theo cách không ngờ đến vậy.
Xin anh ở bên em đến cùng nhé.
Ước nguyện mới của em đấy.
Xin anh ở bên em…
bằng mọi giá.
Xin anh gắng sống bằng mọi giá.
Em muốn
làm vợ anh mà.
Được không?
Anh yêu.
Ước nguyện của em đấy.
Mình ơi.
Anh nghe được à?
Nghe được em à?
Mình ơi!
Mình!
Cảm ơn anh!
Cảm ơn anh nhiều lắm!
Thời khắc sinh tử khiến anh nhận ra…
GIẤY ĐĂNG KÝ KẾT HÔN
Mọi ký ức đẹp nhất của anh…
đều là sau khi anh gặp được gia đình mình.
Ông Jung Bong-wan.
Nếu sáng suốt, có lẽ ông đã được hưởng hạnh phúc này.
Tôi sẽ tiếp tục
tạo thêm những ký ức đẹp với gia đình mình
như tôi đã làm bao lâu nay.
Tôi biết ơn khi sự báo thù lớn nhất
chính là tôi làm gia đình mình hạnh phúc.
Tôi sẽ trân quý mọi khoảnh khắc
mà chúng tôi bên nhau.
Jung Bong-wan.
Tôi mong ông…
được an nghỉ.
NGƯỜI MẤT: JUNG BONG-WAN KHÔNG THÂN NHÂN HAY BẠN BÈ
TÌNH CỜ VÀ SỐ MỆNH
- Seo Mok-ha! - Seo Mok-ha!
- Seo Mok-ha! - Seo Mok-ha!
- Seo Mok-ha! - Seo Mok-ha!
- Seo Mok-ha! - Seo Mok-ha!
- Seo Mok-ha! - Seo Mok-ha!
- Seo Mok-ha! - Seo Mok-ha!
Đừng tỉnh dậy mà.
Đừng tỉnh dậy chứ.
Còn tiếp.
Khỉ thật.
Hết rồi.
Sao mình luôn cứ mơ tới đó là hết?
No comments yet. Be the first to leave one.