The first 200 lines.
HOA TUYẾT ĐIỂM
Tất cả các nhân vật sự kiện được mô tả trong phim đều là hư cấu.
Tập 4
Nhưng cái này…
Là của em gái anh tặng mà.
Cô Yeong-ro đeo nó…
thì tôi mới có thể rời đi
mà không còn vướng bận gì.
Cái này là bùa may mắn của anh Soo Ho mà.
Tôi đeo cũng không có tác dụng gì.
Hãy giữ nó.
Nó là thứ duy nhất tôi có thể tặng cho cô.
Lim Soo-ho…
Sao bọn họ vẫn chưa tới?
Kẻo không bắt được hắn ta mất.
Chết tiệt.
Anh Gwang-tae, Chẳng lẽ anh đã tố cáo sao?
Em mà biết tên đó là ai, em cũng sẽ...
Nếu ảnh bị bắt, thì em cũng bị bắt theo đó!
Sao lại bắt em? Em có liên quan gì đến hắn đâu.
Bạn cùng phòng em
đã giấu anh ấy.
Anh ấy trèo vào phòng tụi em,
nên thời gian qua tụi em phải giấu ảnh.
Thiệt tình á.
Anh là đồ phản bội!
Yeong-ro à!
Gwang-tae đã tố cáo rồi!
Nhanh lên. Anh phải đi ngay!
Sẽ không sao chứ?
Sẽ ổn thôi mà. Anh đi đi.
Đi ngay đi.
- Làm cách nào Gwangtae bắt gặp vậy? - Đi thôi.
Vừa đi vừa nói. Nhanh lên!
OPEN HOUSE LẦN THỨ 53 KÝ TÚC XÁ ĐẠI HỌC NỮ HOSU
Em sinh viên!
Có thấy một người đàn ông đi xe đạp ở đây không?
- Em không thấy. - Hắn mặc Âu phục chạy xe đạp.
- Em cũng không thấy. - Chắc chứ?
Không được nói dối đâu đấy.
Tụi em đứng đây nãy giờ đâu có thấy ai như thế.
Đứng đây từ lúc nào?
- Chắc là 20 phút trước nhỉ? - Ừ.
Tụi em ăn bánh gạo cay ở bên kia kìa.
Chết tiệt. Cái thằng khốn đó.
Có thể hắn nhìn nhầm không chừng.
Trước tiên hãy tra hỏi hắn đi đã.
Tôi nghĩ là
tôi đã bị ám ảnh
kể từ lần trước gặp các anh.
Tôi rất ngưỡng mộ những điều tra viên các anh.
Người quyết tâm bắt tên khốn đó vì đất nước và dân tộc chúng ta.
Giờ nhìn ai tôi cũng thấy giống hắn ta.
Cậu nhìn thấy một người
đi xe đạp mặc Âu phục giống hắn ta,
nhưng không phải?
Thật sự xin lỗi các anh.
Chúng tôi đang cật lực tìm trên núi Ogong...
dấu vết của bọn cộng sản…
ngay lúc cậu gọi trình báo đấy.
Tôi xin lỗi.
Tôi không biết các anh đang bận.
Tự nhiên tôi cảm thấy
không chắc cậu thuộc phe nào.
Cậu có thể ở phe chúng tôi,
cũng có thể ở phe của Lim Soo Ho,
hay là ai đó đang bảo vệ hắn.
Hử?
- Bắt hắn khai đi. - Vâng, thưa sếp.
Đau quá!
Xương sườn của tôi!
Tôi đã gây tội.
Xin đừng giết tôi.
Cậu gây ra tội gì?
Thật ra là…
BIA RƯỢU BAEKHA
Là con gái của chủ tịch Baekha đó.
Đây là cơ hội để chiếm được trái tim của cô ấy.
Anh Gwang-tae ơi.
Ra sao?
Ra sao hả?
Là gì hả, thằng khốn?
Tôi sẽ thận trọng hơn.
Khi nào chắc chắn tôi mới báo với các anh.
Tôi xin lỗi. Đừng đánh tôi.
Tôi xin lỗi các anh.
(Để hiện thực hóa những lý tưởng của Thế vận hội Seoul...)
Sao đến trễ vậy?
Tôi xin lỗi.
Vào đi.
(…Để cả thế giới thưởng thức chứ không phải là một cuộc thi thể thao đơn thuần..)
(Vì vậy, lần đầu tiên Hàn Quốc sẽ tổ chức…)
Biên dịch bởi Nguyên Lý
Edit, Upload & Resync by Nhoxbo
Đồng chí.
Đồng chí Geum-cheol đang ở đâu?
Tôi nhận được tin báo anh ấy đã hi sinh bằng xyanua.
Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tôi đã mắc sai lầm...
Tôi là đội trưởng. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.
Tôi sẽ báo cáo lại như thế. Đồng chí đừng nói gì cả.
Trước hết phải báo cáo đã.
Phải luôn luôn giám sát cậu ta,
nếu cảm thấy tư tưởng cậu ta lệch lạc,
không được do dự…
giết cậu ta.
Đã xảy ra chuyện gì?
Tôi đã bị thương nên không làm được gì.
Giờ tôi trở lại rồi, ta nên làm tiếp nhiệm vụ.
Sẽ có một tổ công tác mới được cử đến.
Cậu đang nói gì thế?
Tôi nhất định sẽ đưa Giáo sư Han về miền Bắc.
Sẽ không có kết quả đâu.
Anh đã bị lộ mặt,
Mấy tên ở Cục An ninh sẽ liên tục theo sát giáo sư Han.
Lập tức tìm vị trí GS. Han cho tôi.
EUN YEONG-U
Đây là Âu phục và giày để anh mặc vào ngày mai.
Là đồ của anh trai tôi.
Không biết nó có vừa với anh không.
Anh hãy mặc thử đi.
Ô, Eun Yeong-ro. Bạn cặp của cậu đẹp trai ghê.
Anh ấy thật là ngầu!
Đúng vậy. Anh ấy nam tính quá.
Khiến bạn cặp của chị Hye-ryeong đứng hình luôn.
Ừ, anh ấy đứng như vầy.
Rồi bằng bằng bằng bằng, như một tay súng miền viễn tây vậy.
Ừ nam tính lắm luôn ấy.
Bạn cặp cậu học ngành gì thế?
- Trường nào? - Sao cậu gặp được anh ấy?
Bắn giỏi thì có gì hay chứ, anh ta có biết nhảy đâu?
- Thôi đi. - Ai quan tâm chứ?
- Lắc qua lắc lại là nhảy rồi. - Uh đúng rồi.
Thấy cô Yeong-ro đeo nó rồi...
Thì tôi mới có thể đi mà không vướng bận gì.
ĐỒ CỦA EUN YEONG-RO 871315 PHÒNG 207
Chị.
Chúng ta nói chuyện đi.
Từ khi nào thế?
- Dạ? - Từ khi nào ở sau lưng tôi…
Chắc cô thấy tôi tức cười lắm.
Chị nói gì vậy ạ.
Không biết hai người đang hẹn hò
mà nói rằng anh ấy đang ở Berlin
rồi nói anh ấy rủ tôi đến Berlin vì nhớ tôi
chắc cô thấy nó tức cười lắm hả.
Xin lỗi chị.
Tôi thấy mình thật lố bịch và tức cười.
Cô mời anh ta đến ký túc nơi tôi làm việc,
rồi hai người vui vẻ bên nhau đi tới đi lui trước mặt tôi.
Cô gọi anh ấy trước à?
- Cô đề nghị hẹn hò phải không? - Không phải đâu.
Vào ngày hẹn hò nhóm, tại cửa hàng băng cassette,
tình cờ em gặp được anh ấy.
Tại tiệm băng sao?
Xin lỗi cô.
Tôi có hẹn trước rồi, nên không thể đi xem nhạc hội.
Tên khốn…
dám bảo là có hẹn trước.
Chuyện tôi không phải sinh viên, cô có kể chưa?
Không có đâu chị. Không hề.
Tại sao em lại kể chuyện đó chứ?
Phải. Cô có làm gì sai đâu.
Một đứa còn chẳng phải là sinh viên như tôi thì có tư cách gì
si tâm vọng tưởng một anh chàng du học sinh Berlin cơ chứ.
Sau này tôi sẽ sống biết thân biết phận hơn.
Cảm ơn nhé.
Chết tiệt.
KÝ TÚC XÁ ĐẠI HỌC NỮ HOSU OPEN HOUSE
CHỈ AI CÓ VÉ MỜI MỚI ĐƯỢC THAM GIA
OPEN HOUSE DANH SÁCH KHÁCH MỜI
Phòng 207…
Phòng 207…
Phòng 207, EUN YEONG-RO
Không qua kiểm vé làm thế nào mà anh ta vào được.
Đúng rồi.
Có lẽ…
tên gián điệp đó đang trốn ở trên này.
Làm gì có. Không thể nào.
CẤM VÀO
Anh ta phải ở sẵn trên tầng 4.
Chờ đã.
Vậy thì anh ta…
là gián điệp sao?
Khoan.
Người đàn ông trốn trên tầng 4 là gián điệp.
Kẻ trốn trên tầng 4 là gián điệp.
Chắc nó tức điên luôn ấy.
Trong mắt của con Nhà Phân Gà, nó sẽ nghĩ
em là con quỷ cái đã lén hẹn hò với bạn trai sau lưng nó.
Chắc chắn là nó sẽ muốn dạy cho con quỷ cái đó một bài học rồi.
Chết tiệt.
Khoan đã.
Bun-ok là người kiểm tra vé mời.
Nếu thấy một bạn nam không gặp lúc kiểm vé.
Nhỏ đó sẽ sinh nghi.
Nếu chị ấy biết thì phải làm sao?
Chị Gye Bun-ok không phải người sẽ cho qua chuyện này đâu.
Trời ơi điên mất.
Chắc chắn nó sẽ nói với bà Biển máu.
Hơi có lỗi với Bun-ok, nhưng không còn cách nào.
No comments yet. Be the first to leave one.