The first 200 lines.
VAL VERDE, TEXAS NĂM 1867
Có một cặp kỵ sĩ lang thang vừa mới tới.
Hình như họ đang ghé quán Lost Love.
Nhưng họ không vô.
NGÂN HÀNG VAL VERDE
Vâng, thưa ông, tôi biết, tôi biết.
Các người là một lũ cướp. Các người có biết không?
Tôi đã đóng lời bao nhiêu năm nay, Tới nỗi quên mất tiền vốn là bao nhiêu.
- Không có ai ép buộc ông tới đây... - Ép buộc?
Ông có nghe không? "Ép buộc"?
Tôi với một người vợ, một con la, hai con gà trống đang cần gà mái...
...và sáu đứa nhỏ phải nuôi, và tên khùng này chỉ có thể nói "ép buộc"?
- Rồi sắp tới mùa lạnh... - Bỏ qua hàng cứng đi.
Chúng tôi chỉ lấy tiền giấy.
Mau lên, mau lên, đưa súng đây.
Đây là ép buộc đó, thưa ông.
Ra ngoài!
Cort!
Bỏ xuống!
Lượm lên đi. Bắn thử coi.
Ra ngoài! Bỏ xuống!
Coi bộ không hay hả, Bishop?
Roscoe, đi mở cửa xà lim. Cort...
...anh với Hawkins giúp tôi áp tải họ.
Nếu chỉ cần một tên nào khạc nhổ, bắn bay đầu hắn.
- Tôi cần bác sĩ. - Mày không có bị thương. Đi!
Chúng đã bắn Nathan Stoner và giết một nhân viên của tôi.
Đưa tay lên cao.
John, kêu Bác sĩ Curtis tới ngay.
Bishop, anh và một người nữa vô xà lim đầu tiên bên phải.
- Trong đó, ông già. - Ông già Tía.
Tôi đã biết là thế nào cũng có ngày anh gặp tôi, Bishop.
Khi người ta viết về anh...
...họ sẽ gọi Val Verde là dấu chấm hết của đời anh.
Tôi chưa từng thấy có chuyện gì mà một chút tiền hay bàn bạc không thể giải quyết được.
Anh có thể bàn bạc cho tới khô nước miếng nếu anh muốn.
Tôi là loại cảnh sát trưởng rất khác với những người mà anh từng gặp.
- Vậy có nghĩa là gì? - Có nghĩa là anh không thể nào cầu xin, năn nỉ...
...mua chuộc, vượt ngục hay cầu nguyện được một con đường ra khỏi nhà tù.
July!
Nathan Stoner vừa mới chết.
Roscoe, các anh lục soát tịch thu dây súng của họ.
Được rồi, Đưa đây.
CƯỚP CẠN Dịch phụ đề: QKK
☺ Đúng là một thị trấn năng động ☺
- Làm ơn cho một ly Rosebud. - Có ngay.
Nè, ông có biết trong vùng San Anton này có việc gì làm không?
Không, và cả trăm người khác đã hỏi cùng một câu hỏi đó từ khi mặt trời lặn.
Vậy à. Tôi phải gặp ai để có một chỗ ngủ tối nay?
- Tôi, nếu ông có 50 xu. - Năm mươi?
Cái bảng đằng kia nói là 25 xu cho một cái giường.
Đó là khi ế ẩm. 50 xu, nếu có thì móc ra.
- Có vẻ hơi quá đáng. - Không cười giỡn, không nói chuyện...
...không hát, không uống rượu và không ngáy và không khạc nhổ.
Đi qua cánh cửa đó, và đừng có đạp nhằm ai.
Tôi muốn gởi ngựa. Có ai giữ ngựa không?
Bên kia đường. Hắn lấy 60 xu.
Vậy coi bộ cũng được.
Tôi thấy ông cũng nên tắm rửa kỳ cọ một chút rồi đó.
Nước rửa sạch lớp bảo vệ của người ta...
...và để cho bệnh tật thâm nhập, tôi đã quá già để liều lĩnh.
Nếu điều ông nói là đúng thì ông là người được bảo vệ tốt nhất trong thị trấn này.
Tôi không bệnh, chưa bao giờ bệnh và không hề muốn bệnh. Tiếp theo!
Bây giờ, nếu ông muốn cạo râu, tôi sẽ lấy cho ông một chậu...
- ...nhưng nếu ông không cạo, thì thôi. - Lấy đi.
- Người ta nói anh là một chuyên gia treo cổ. - Họ nói đúng đó, anh bạn.
Tôi rời Oklahoma City ba tuần trước và đang đi Val Verde, Texas.
Vụ này sẽ là vụ lớn nhất mà tôi từng có trong bao nhiêu năm qua:
Băng Bishop.
Thẩm phán xét thấy chúng có tội.
Đã tuyên án treo cổ cao như một cây thông Georgia.
Loại trừ được bọn chúng cũng là một điều tốt cho bang Texas.
- Họ bắt được bao nhiêu tên? - Giết chết một tên, bắt được năm tên.
Hầu hết là cựu binh của Quantrill. Ít nhất cũng có Bishop.
Người Texas đầu tiên tôi từng treo cổ.
Tôi sẽ thích lắm đây.
Nè, đem dùm quần áo lại đây, được không?
- Ông không cạo râu sao? - Không.
Cái giống ôn gì...?
Không biết mình muốn gì. Thiệt hết biết...
...mình phải giữ chỗ này sạch sẽ.
Người gì còn không biết mình muốn gì...
- Chào. - Chào.
Xuống ngựa nghỉ một chút, ông bạn. Nếu đói thì ở đây có nhiều cá.
Anh vô cùng hào phóng.
Tôi là một người quảng đại. Hãy tin vậy đi.
Cứ tự nhiên như ở nhà. Cà-phê đó. Bánh ngọt đó.
- Nè, anh có đủ mọi thứ ngon lành. - Vâng, ông bạn. Tôi thích hưởng thụ cuộc sống.
Linh hồn tôi luôn ấm áp cùng ngọn lửa, nếu ông hiểu tôi muốn nói gì.
Vậy tốt.
À, tôi thấy hình như anh là một người đi chào hàng dây thừng.
Ồ.
Không, đó chỉ là dụng cụ hành nghề của tôi. Tôi là một chuyên gia treo cổ.
Một chuyên gia treo cổ? Thiệt vậy sao?
Tôi đang trên đường đi treo cổ băng Bishop ở dưới Val Verde.
Ồ, phải. Tôi có nghe chuyện đó. Cuối cùng thì họ cũng tóm được băng đó, hả?
Đã tóm được, đã bỏ tù, đã xét xử và sẽ treo cổ.
Tôi thật may mắn khi tình cờ gặp anh, anh...
Grimes. Ossie Grimes, trong Oklahoma Grimes.
Anh Grimes, phải. Phải, tôi thật may mắn khi tình cờ gặp anh...
Anh biết đó, lâu nay tôi cũng có chút tò mò về công việc của các anh.
Phải, nó phức tạp hơn người ta vẫn tưởng.
Không có gì tệ hơn một cuộc treo cổ không suôn sẻ.
Hồi ở Oklahoma, tôi đã có lần chứng kiến họ treo cổ một gã tới năm lần mới được.
Năm lần?
Vậy thì chính xác anh phải làm gì, anh Grimes...
...để thực hiện một cuộc treo cổ chuyên nghiệp, ngon lành, dứt khoát?
À, phải tính tới mọi thứ.
Ông phải biết đối tượng cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu...
...kích thước vòng cổ của hắn và hắn phản ứng ra sao.
- Rồi ông mới chắc chắn... - Xin lỗi.
Anh muốn nói là anh phải biết...
...người mà anh sắp treo cổ phản ứng ra sao?
Ồ, phải, thưa ông.
Một người quá sợ hãi, khóc lóc, cầu nguyện và run rẩy...
...và cứ tránh né thì khó đưa hắn về với tổ tiên ông bà...
...hơn một người đã quyết định đứng yên chờ chết.
Vậy à.
Năm ngoái tôi có một vụ...
...phải mất một tiếng đồng hồ mới bắt hắn đứng lên được.
- Có chuyện đó sao? - Đúng vậy.
Ông không thể treo cổ một đối tượng khi hắn đang quỳ gối.
Trông không thích đáng chút nào.
Và tôi cho ông biết thêm một điều nữa. Khi ông chọn dây...
- Anh đang nhìn cái gì vậy? - Đoán thử coi.
- Nè, Robbie. - Gì?
Có một anh bạn trẻ ở đây đang lo lắng cho tương lai của mình.
Phải. Tôi cũng nghĩ vậy.
Hy vọng người ta sẽ không thảy hắn và tôi vô cùng một cái lỗ.
Tôi đã có quá nhiều thứ phải giải trình trên đó mà không có hắn.
Một cặp canh cửa hết ý, anh và ông già Tía của anh.
Để tôi nói cho cậu nghe một chuyện, Bishop...
...tôi đã ở ngoài vòng pháp luật hơn 40 năm nay rồi...
...và tôi chưa từng ngồi tù đủ lâu để nhai mềm một mồi thuốc lá.
Tôi đi theo cậu, và bây giờ tôi ở đây nhìn họ xây cái giá treo cổ cho mình.
Mọi người đã nói hết rồi. Còn anh thì sao?
Nó không mấy đẹp, phải không?
Tôi tên Ossie Grimes, Cảnh sát trưởng.
Từ dưới Oklahoma tới đây để chứng minh rằng tội lỗi của ông cha...
...đã giáng xuống đầu con cái họ. Đó là sự thật ở Texas cũng như bất cứ nơi nào khác.
Miền Tây Nam sẽ tốt đẹp hơn khi tôi xong việc.
Tôi là July Johnson, ông Grimes. Tôi chính là người đã gọi ông.
Và đây là phụ tá của tôi, Roscoe Bookbinder.
- Hân hạnh được biết cậu. - Chào.
Tôi biết hắn từ nhỏ tới lớn. Sinh ra trong một gia đình da đỏ phía bắc El Paso.
- Một chàng trai tốt. - Tốt, tốt.
Vâng, trước hết, Cảnh sát trưởng, tôi muốn gặp các đối tượng, nếu ông không phiền.
- Gặp gì? - Gì? Các... các đối tượng.
- Ông muốn nói những tù nhân? - Trong nghề của tôi, họ là những đối tượng.
Trong nhà tù của tôi, họ không là gì hết.
Theo tôi.
Họ đây, ông Grimes, tất cả đã sẵn sàng chờ ông.
À, phải nói là...
Không biết các anh bạn có chịu bước tới trước một chút...
...tới gần chấn song. Anh bước tới được không?
Được rồi, làm theo lời người này đi.
À...
Cảnh sát trưởng, có vẻ như ông có bốn cái cổ tốt...
...bảo đảm sẽ gãy rất ngon lành ở đây. Nhưng tôi vẫn chưa chắc về người này.
Cậu nặng bao nhiêu ký, con trai?
Ơ...
- Tôi không biết. - Cậu không biết?
À, có lẽ rồi cũng sẽ êm đẹp thôi. Tôi vẫn luôn thích làm việc một cách suôn sẻ.
Thường thì khi gặp một người nhẹ cân...
...tôi sẽ buộc thêm một bao cát vài chục ký, để cho hắn nặng thêm chút ít...
...và rồi cái cổ hắn...
Như vậy đó.
Cậu cảm thấy sao về việc đó, con trai?
- Ông là đồ điên. - Nè, cậu sẽ không...
...cầu nguyện hay khóc lóc linh tinh chớ? Cậu sẽ chỉ làm chậm thủ tục thôi.
Sẽ gây khó khăn thêm cho tôi và cho cậu.
- Người này là Bishop phải không, Cảnh sát trưởng? - Phải, chính hắn.
- Cậu đã từng theo Quantrill, phải không? - Từ đầu tới cuối.
Và trận Lawrence, Kansas?
- Cậu có tham gia trong đó? - Tôi đã có ở đó.
Chắc cậu đã làm cho mẹ cậu vô cùng hãnh diện.
Thợ treo cổ.
Tôi chưa từng hại đàn bà hay trẻ con.
Chúng tôi dự định vào giữa trưa ngày mai, nếu ông thấy được.
Rất tốt.
Ông biết không, Cảnh sát trưởng, khi một người trong nghề của tôi...
...có cơ hội được làm việc với những thiết bị như vầy, hắn sẽ rất hãnh diện.
- Vậy à. - Chắc là sẽ có đông người lắm, phải không?
Đây là một xứ sở tự do. Người ta có quyền xem treo cổ.
Vậy thì, tôi muốn khuyên ông về hai điều, Cảnh sát trưởng.
Tôi đã rút ra từ một kinh nghiệm cay đắng là khi người ta tới xem treo cổ...
...thì phải tịch thu hết súng ống cho tới khi xong chuyện...
...và mọi quán rượu đều phải đóng cửa.
- Để coi tôi có thể làm được gì. - Tốt.
Những người này xứng đáng bị treo cổ...
...nhưng họ không xứng đáng bị treo cổ tỉnh táo trong khi những người say đứng nhìn.
Người này chắc là...
...yêu nghề lắm.
- Để tôi lo ngựa cho ông, ông Grimes. - Tốt.
Để dây này lại cho tôi.
Tên cổ là Maria Stoner, ông treo cổ.
Bọn người mà ngày mai ông đưa đi đã giết chồng cổ.
Chuẩn bị con ngựa hồng này sẵn sàng cho tôi vào sáng mai, hả?
Và đây là tờ cuối cùng, bà Stoner.
Cái chết bất hạnh của cồng bà...
No comments yet. Be the first to leave one.