The first 200 lines.
Nhật ký Cơ trưởng, ngày vũ trụ 57436.2.
Cerritos đã neo ở Trạm Douglas để được bảo dưỡng và tiếp tế định kỳ.
Chúng tôi sắp lên đường tới hành tinh chính của hệ Galar
để lần thứ hai gặp mặt
hội đồng cấp cao của Galardon.
Lần đầu gặp mặt là nhiệm vụ ngoại giao tế nhị và đầy rủi ro.
Cần chuẩn bị cho mọi tình huống
khi lần đầu tiếp xúc với chủng tộc ngoài hành tinh.
Nhưng chúng tôi thì không.
Chúng tôi phụ trách gặp mặt lần hai. Vẫn khá quan trọng.
Bọn tôi trình giấy tờ để ký, viết đúng tên hành tinh,
biết những chỗ ăn ngon…
Ôi, Chúa ơi.
- Anh làm gì thế? - Không có gì. Chỉ…
Ôi, không!
- Giả bộ làm nhật ký cơ trưởng? - Ta đều phải lưu nhật ký.
- Cho tôi nghe đi. - Không! Để tôi yên!
Không ngờ anh phí ngày phép cho việc này.
- Tôn trọng sự riêng tư đi! - Rời nhà kho nào!
Chúa ơi!
- Cô say à? - Ừ. Anh cũng nên say đi.
Trạm này tuyệt thật. Họ có whiskey Romulus.
Cá là anh nghĩ nó màu lục, nhưng nó màu lam. Rất đẹp.
- Whiskey Romulus bị cấm. - Ừ, vì nó quá tuyệt.
Chúa ơi! Họ có đủ thứ hay ho! Ôi!
Mau. Xem thứ này đi.
- Cẩn thận! - Đỉnh phết, nhỉ?
Nó là món đồ Klington… Không biết. Tôi đâu phải nhà khoa học.
Sao cũng được. Im đi! Tôi lấy từ gã bịt mắt.
Đấu với tôi đi! Nào!
Ta có thể là dân Klingon, tóc xoăn, trán nhăn.
- Nó dính máu! - Tôi yêu danh dự!
- Dừng lại! - Hãy tôn trọng tôi!
DU HÀNH GIỮA CÁC VÌ SAO - CẤP DƯỚI
TÀU USS CERRITOS
Chà.
Đây.
Thiếu úy D'Vana Tendi trình diện. Tôi chuyển đến từ tiền đồn 79.
Khoang bốn. Đi theo vạch vàng, bắt thang máy tới tầng cuối.
Cảm ơn nhiều! Tôi muốn nói là rất vinh dự được…
Đi tiếp đi, dân khoang dưới. Tiếp theo!
Chuối, nóng.
Nóng chết mất!
Có Thiếu úy Boimler ở đây không?
Chuối, nóng.
Chào. Tôi đây. Chào.
Thiếu úy Tendi có mặt. Anh là định hướng viên.
Chào. Brad Boimler, thiếu úy, bộ phận chỉ huy.
Chúa ơi! Tôi chưa từng làm việc với chỉ huy.
Tôi bên khoa học.
Tôi yêu khoa học. Nó rất khoa học.
Màu lam trộn với màu lục… Nó giúp…
Này! Khỏe không?
Beckett Mariner, thiếu úy, chỉ huy,
nhưng không ấn tượng về bản thân như anh chàng này.
Chúng tôi không phải chỉ huy thật mà là chỉ huy học việc.
Ai ngờ ta sẽ làm việc cùng nhau.
- Nhà khoa học và chỉ huy, đội tinh nhuệ. - Không tinh nhuệ đâu.
Mà giống đội hắc mã ngầu lòi thích ẩu đả trên tàu hơn.
Bọn tôi không rửa tay, suốt ngày trượt ván.
Nếu tập trung và tâm huyết,
rồi có ngày cô sẽ trở thành sĩ quan y tế trưởng.
Sĩ quan cấp cao cứ được đề cao.
Họ luôn căng thẳng và la hét chỉ thị.
Dưới này làm việc thật nên đỉnh hơn.
Cô không muốn thăng tiến à?
Tôi đã trải qua nên chán rồi.
Cứ nghĩ đến bản thân là bị hất xuống.
Cô bảo ghét cấp bậc mà toàn nhắc đến nó.
Ừ, tôi rất phức tạp. Cảm ơn.
- Muốn đi tham quan không? - Tham quan tàu? Có chứ!
- Cô ghét làm hướng dẫn viên. - Đúng. Nhưng có…
thùng hàng lậu to để bán dưới đất liền nên cần giúp.
Sĩ quan cấp cao ở trên này.
Quanh đây có khu khoa học, kỹ thuật,
cùng đủ loại khu vận hành khác.
Các khu vận hành, nhà kho, khu vận hành…
Có vô số khu vận hành.
Như kiểu "Có đủ hết".
Còn ta ở đây à?
Ừm, không, ta ở tít dưới này.
Bản đồ này không chỉ ra được các khoang từ đây trở lên
cực chán, không quan trọng.
- Cô thích quán bar. - Trừ nó.
Và khoang chỉ huy.
- Khoang chỉ huy đâu hay ho. - Có.
Ồ. Này, đó là Rutherford. Rutherford! Chào!
- Từ từ. Nó lại bị loạn à? - Rutherford là kỹ sư.
Được cường hóa điều khiển học mấy tuần trước.
Tôi chưa từng gặp người máy mới.
- Chào mừng cô lên tàu. - Khoan đã.
- Tối nay anh có hẹn với Thiếu úy Barnes? - Đúng thế.
- Cô ấy thật nóng bỏng. Căng thẳng không? - Đang cố, nhưng thứ này cứ kiềm chế.
Được, thành công rồi. Tôi căng thẳng quá.
Nhỡ tôi nói gì ngu ngốc và cô ấy ghét diện mạo của tôi?
Tôi đâu thể thay đổi diện mạo trước tối nay.
- Đỡ hơn chưa? - Rồi. Cảm ơn.
Tôi đâu biết đùa. Cô ấy ghét thì sao?
Tôi sẽ nôn mất!
Còn gì nữa nhỉ?
Phòng đó đầy công tắc và phím không cần vào.
Đó là trung tâm xử lý khá quan trọng.
Không ai biết đó là phòng gì.
Phòng bảo trì bộ đệm kết cấu. Cô ấy biết. Cô ấy đùa thôi.
Đây là chỗ trốn của Boimler, nơi anh ấy giả làm cơ trưởng.
Chuyến tham quan tệ hại!
Chúng ta ngủ ngoài hành lang.
Đáng thất vọng thật, nhưng thăng chức sẽ có phòng riêng.
May mà ta ở khá gần nhà tắm.
Nhưng lại có mùi ẩm mốc,
mà kể cũng lạ vì ta tắm bằng sóng âm.
Ôi chao.
Nó thật hoàn hảo.
Đợi ổn định, cô nên đến gặp y tá Westlake ở bên y tế.
- Anh ấy sẽ giúp cô… - Đến khoang mô phỏng đi.
Cô ấy không có thời gian.
- Sao biết? - Tôi là liên lạc viên.
Thế à? Mấy giờ rồi? Đừng xem đồng hồ.
Nếu cô ấy không có thời gian, anh nên biết mấy giờ rồi.
Nếu không thì chỉ cố tỏ ra quan trọng.
Thế mấy giờ rồi?
Chào mừng tới khoang mô phỏng! Nơi đỉnh nhất trên tàu.
Lõi bẻ cong đỉnh nhất.
Rồi đến khoang chỉ huy, ống ngư lôi photon, khu Cetacean…
- Lõi bẻ cong chỉ là ống phát sáng. - Tôi thích nó.
- Nó đỉnh nhất. - Còn lâu.
Máy tính, tìm bãi biển ở Hawaii.
Gì đây? Thứ này điên rồ quá.
- Nó để làm gì? - Nó dính khắp nơi và gây nổi mẩn.
Anh bị nổi mẩn vì cát?
- Cô không bị? - Có ai bị đâu.
Chúa ơi! Tôi bị suốt.
Nào. Thử đi.
Máy tính, đưa chúng tôi tới Trung tâm Adashake ở Orion?
Trước khi nhập ngũ, tôi không có thời gian đi.
Đỉnh nhỉ? Cô có thể tới gần như bất cứ nơi nào.
- Boimler. Thử đi. - Không biết nữa.
Thôi nào! Phải có nơi anh muốn đến chứ.
Máy tính, lõi bẻ cong.
Ôi! Tuyệt quá!
Một kỳ tích kỹ thuật ấn tượng.
Có lúc anh khiến tôi thật thất vọng.
Thiếu úy Boimler, tới khoang chỉ huy.
Anh làm ở khoang chỉ huy?
Đúng thế.
Vì họ coi trọng người tuân thủ quy định.
Giờ thì ai nhàm chán?
Tôi tới đây.
Anh ấy hay được lên đó không?
Không. Chỉ khi có người làm đổ nước.
Máy tính, bật chương trình "cơ sở huấn luyện Olympic khỏa thân".
Cô nên lùi lại một chút.
Ồ. Chương trình này chi tiết thế.
Tạm biệt, Trung tá.
Cảm ơn ông đã tiếp đón, Thủ tướng.
Chúng tôi sẽ cử đội xây dựng xuống để giúp…
xây dựng tia liên lạc không gian phụ ngay khi đưa đồ tiếp tế lên tàu.
Ransom gọi Cerritos. Năm người lên tàu.
- Anh nên đi khám đi. - Không sao đâu.
Tối nay đi uống không?
Anh biết mà. Còn gì bằng cốc bia lạnh sau đợt gặp mặt thứ hai suôn sẻ.
Chính xác.
Tuyệt!
Khoang chỉ huy.
Thiếu úy, cậu làm gì ở trên khoang chỉ huy?
Xin lỗi, sao ạ?
Tôi hỏi sao cậu lại rời vị trí.
Ransom, báo cáo đi.
Điều phối với hội đồng cấp cao của Galardon vượt kế hoạch.
Rất tốt. Nhớ báo cáo.
Thiếu úy, đi với tôi.
"Brad Boimler. Sinh ra ở Modesto, California.
Lên sĩ quan năm 1979, chưa từng mắc sai lầm".
- Cậu ghi nhật ký? - Có khi ngày năm lần.
Thừa rồi.
- Cậu muốn làm cơ trưởng chứ? - Tôi mong thế.
Tôi thấy cậu có nhiều tiềm năng,
nên tôi sẽ giao cho cậu nhiệm vụ đặc biệt.
Thật ạ? Được, tôi luôn sẵn lòng.
Để mắt đến Thiếu úy Mariner.
Nếu cô ấy phá vỡ quy định, hãy báo cho tôi.
Tôi xin lỗi. Có vấn đề gì sao?
Tôi muốn phi hành đoàn làm việc sát sao.
Trên Cerritos, không có chỗ cho sai lầm,
nhất là khi liên quan đến tính mạng.
- Cậu đồng ý không? - Có, thưa sếp.
Tốt. Giải tán.
Thiếu úy,
giữ kín chuyện này nhé.
Cái gì? Trời ạ!
Tôi muốn được làm việc với đĩa đo từ thiên.
Cả ngày tôi chỉ sửa máy tái tạo thực phẩm.
- Hay hỏng thế à? - Khi đưa thực phẩm vào.
Ít ra anh không phải ở gần Thiếu tá Billups.
Anh ta không hề biết cách nói chuyện với phụ nữ.
- Phi lý! - Tôi… Xin lỗi, anh ta là bạn anh à?
Không. Tại thiết bị của Vulcan.
Nó cứ ngẫu nhiên kìm nén phản ứng cảm xúc của tôi.
Nếu kỳ cục quá thì tôi xin lỗi. Tôi chưa quen làm người máy.
Thật ra bố tôi là người máy.
No comments yet. Be the first to leave one.