The first 94 lines.
Seoul, năm 1988
Mẹ ơi...
Mẹ có đang bận gì không ạ?
Con quên mang theo cây sáo rồi.
Mẹ mang nó đến trường hộ con được không ạ?
Dạ vầng...
Mẹ cậu bảo gì thế?
To hơn đi!
Làm tốt lắm.
Các em nghe này phải thổi thành tiếng tututu chứ không phải huhuhu! Rõ chưa?
Dạ rõ!
Kim Eun-hee.
Hạ tay xuống được rồi.
Cả lớp trật tự.
Lớp sẽ có bài thi thổi sáo tại phòng hát vào cuối tháng.
Bài hát sẽ là "Đóa Hoa Vàng".
Những em mà làm tốt thì có thể mời bố mẹ đến
và giới thiệu kỹ năng của mình tại buổi hòa nhạc của trường.
Hiệu trưởng cũng sẽ ở đó, nên là tất cả các em hãy tập luyện thật chăm chỉ nha.
Dạ vâng!
BÀI THI THỔI SÁO
Chị định gặp anh chàng Bandana?
Không,
đó chỉ là bạn thôi.
Đi đây.
Bố con đang làm gì thế? Nói chuyện qua điện thoại sao?
Đi kiểm tra coi.
Muộn hơn, 4 giờ sao?
Không phải chỗ đó, quán cà phê Pyungwha.
Biết rồi.
Yêu quá đi.
Bố con đang làm gì vậy? Có thấy không?
Đang nói chuyện qua điện thoại?
Mẹ sẽ trở lại làm việc vào khoảng 8 giờ.
Nấu bữa tối cho anh con đấy?
Chị con lại ra ngoài nữa rồi.
Huy chương vàng! Huy chương vàng!!!
Kim Sun-young bắn cung vàng!
Nữ sinh trung học Kim Sun-young đã làm được điều đó! Niềm tự hào dân tộc của Kim Sun-young rạng ngời trên gương mặt.
Đây là một khoảnh khắc vinh quang trong Thế vận hội Seoul 1988!
Bố đi làm đây.
- Chúc bố một ngày tốt lành! - Chúc bố một ngày tốt lành!\
Chăm chỉ học hành vào.
Dạ vâng.
Chủ nhật không phải là cái cớ để nghỉ ngơi đâu. Đi đọc sách hoặc làm gì đi.
Muốn bị học dốt hay sao?
Con cũng yêu bố nữa.
Thấy thế nào?
Tiếng nó khác hơn nhiều so với sáo.
Sao không thử chơi bằng sáo nhỉ? Cùng thổi đi.
Mình có thể... thử sáo của cậu được không?
Đây.
- Hanna! - Dạ.
Các con ăn hoa quả không?
- Con xin ạ. - Cảm ơn cô nhiều lắm.
Cháu là Eun-hee, có phải không? Đẹp quá đi.
Các con cứ tự nhiên nha.
Vừa nãy mẹ cậu đã gõ cửa đấy à?
Ừ, sao thế?
Oẳn-Tù-Tì!
Mình thích cậu đấy.
Thích luôn cả tên cậu nữa. ‘Hanna!’
Nghe giống tên kiểu Mỹ ghê.
Nếu mà cậu tới Mỹ thì chả cần phải đổi tên đâu đấy nhỉ!
Mấy đứa khác toàn trêu chọc mình,
nhưng với cậu, mình không hề xấu hổ khi kể về nghề nghiệp của bố mẹ.
Nghề bố mẹ cậu bị làm sao à?
Vì bọn chúng toàn chế nhạo chúng thôi.
Bọn chúng đúng là xấu tính thật.
Chào con.
Sao lại tới đây vậy?
Bố ơi, con được điểm A này.
Thật sao?
Giỏi lắm.
Môn gì thế?
Mỹ thuật.
Giỏi lắm.
Bố ơi, con có chuyện muốn hỏi.
- Hạt tiêu của tôi xong chưa vậy? - Sắp xong rồi.
Hỏi cái gì?
Khi nào thì con mới có cây sáo mới ạ.
Cây sáo của anh thì quá cũ với tiếng sáo không được hay.
- Phải chờ bao lâu nữa vậy? - Chờ chút thôi mà.
Hãy nói chuyện vào sáng mai khi chúng ta chạy bộ. Được chứ?
Dạ vầng...
Eun-hee à!
Cầm lấy mua kem đi.
Suỵt!
Còn nhớ bạn chị không?
Chào em!
Buồn ngủ quá.
Thế thì ngủ đi.
Cho anh sử dụng nhà tắm nhé?
Không được. Bố mẹ em sẽ thức mất. Ràng chờ đi!
No comments yet. Be the first to leave one.