The first 187 lines.
Mưa bom bão đạn
Mang lại tai họa cho chúng ta.
Chúng ta phải gánh chịu
Chiến tranh và gian khổ.
Cuộc nội chiến đang nổ ra
hàng ngày.
Trên cánh đồng có rất nhiều ngả đường
Nhưng sự thật chỉ có một mà thôi.
Cuộc nội chiến đang nổ ra hàng ngày.
Trên cánh đồng có rất nhiều ngả đường,
Nhưng sự thật chỉ có một mà thôi.
Tưởng niệm những anh hùng trẻ của cuộc nội chiến.
Mi có muốn nói hay hỏi gì nữa không?
Tên chó cộng sản.
Bố!
Phim "Những kẻ báo thù không bao giờ bị bắt"
Trưởng làng ơi, cứu chúng tôi với... Bò...
Bọn cướp đã lấy hết bò rồi!
- Bà nghĩ gì vậy, đồ đần độn? - Bà nghĩ rằng có thể đạt được tự do miễn phí chăng?
Bà ta đã đau đớn khi sinh con, Và bây giờ khi một thế giới mới được sinh ra,
bà ta muốn có nó không hể đau đớn.
Bà muốn có một thế giới mới mà không chịu đau đớn ư? - Tôi có con nhỏ, đó là con bò cuối cùng rồi...
"Cuối cùng"! Hừ, bà có biết không, đồ ngu, hôm nay họ lấy một con bò của bà,
và ngày mai họ sẽ trả lại 10 con? - Có thể như vậy thật sao? - Chính xác!
Nhưng con bò đó thuộc về ai? Của ai?
Các lãnh chúa, chủ đất. Và bây giờ là của các bạn.
Tất cả. Bò, gà, heo - tất cả sẽ là của các bạn.
Trả lại con bò cho tôi!
Hãy chờ đấy, người chị em, chúng tôi sẽ trả lại mà. Chúng tôi sẽ trả lại tất cả.
Một người phụ nữ tự do.
Một công dân.
- Ông ta đã được chôn cất. Nhưng sáng hôm sau họ quay lại và thấy:
Mộ bị đào lên và quan tài trống rỗng.
Từ đó bất kể ai đi qua cái nghĩa địa bị nguyền rủa này - lại xảy ra chuyện.
- Người ta vẫn đến đây à? - Không, chỉ ban ngày thôi.
Nhưng làm sao Petro đến đó ban đêm được?
*Cúc cu!* - Nghe không?
Ông chủ, nhìn kìa!
*Những kẻ báo thù*
- Ôi trời, thật không vậy? - Thật mà!
- Ilyuha láo đấy! - Ban đầu tôi cũng không tin,
nhưng khi nhìn xung quanh thì cái quan tài đang bay trên bia đá,
và dọc đường các xác chết đứng cầm lưỡi hái.
Sau đó là sự tĩnh lặng...
Dừng dừng! Hôm nay làm tốt đấy.
Chỉ chú ý là khi đánh và ném, cần đẩy chân mạnh hơn.
- Rõ không? - Ừ.
Buổi diễn cuối cùng của một diễn viên, ca sĩ chính của Nhà hát kịch Hoàng đế.
Đây từng là khu chợ búa huyên náo, ở vùng đất xa hoa này. Và bây giờ...
Tự do! Với trưởng làng của chúng ta: Hãy vui lên các bạn! Đi gặt hái mùa màng!
Mọi người đều đang buôn bán và vui chơi! Không có ai đang ngủ hết.
Tôi nói cho bạn biết: lấy hết đồ trong hầm ra đi, không chúng nó sẽ hết đấy!
Này bà lão, nhìn này! Đây là buổi diễn cuối cùng rồi, tôi chỉ đi ngang qua thôi.
Tôi nay tôi sẽ thằng con ngựa đêm và đi đến thành phố thân yêu của tôi - Odessa.
Thành phố của hạt dẻ và nghệ sĩ.
Tôi là Buba Kastorsky, một nghệ sĩ độc đáo.
Tôi hát những bài hát rộn ràng, Và tôi hát rất hay.
Tôi hát cho những người bên trái tôi, Tôi hát cho những người bên phải tôi.
Và không ai có thể hát được như tôi đây.
Vì sao? Bởi vì tôi là...
Buba Kastorsky, một nghệ sĩ độc đáo!
Có những tin đồn đang loan đi, và tôi nghe được từ một bà già,
Rằng sáng tinh mơ bạn thường nghe đó đây có tiếng cúc cu!
Và tôi là Buba Kastorsky, một nghệ sĩ độc đáo! Tôi hát những bài hát rộn ràng, và tôi hát rất hay...
- Tôi thấy con bò Nurka của tôi đứng đó, với một mảnh giấy trên sừng nó, tờ giấy ghi: Và tôi là Buba Kastorsky, một nghệ sĩ độc đáo! Tôi hát những bài hát rộn ràng, và tôi hát rất hay...
- Tôi thấy con bò Nurka của tôi đứng đó, với một mảnh giấy trên sừng nó, tờ giấy ghi:
"Chúng tôi trả cô con bò, cô Darya. Đừng sợ quân kẻ cướp,
nếu chúng còn làm bậy, chúng sẽ chết."
Đó là dấu hiệu của họ: một con chim cu sẽ gáy và một con gà trống đáp lại.
Họ đồn rằng Budenny đã nghĩ ra cái dấu hiệu đó. Tôi thề.
Chúng đến kìa...
Và bây giờ, cô tóc vàng Josie!
Tối nay sẽ mãi mãi
ở trong ký ức chúng ta.
Một buổi tối của những trái tim dịu dàng và cháy bỏng.
Anh thì thầm với em đến sớm tinh mơ
Đầy nhiệt huyết và thật dịu dàng
rằng anh sẽ cưới em.
Đêm qua đi, và một buổi sáng xám xịt lại đến.
Mưa lại rơi, thời tiết thật xấu, sương mù giăng đầy.
Đêm qua đi,
Và em không thể tin rằng
Rằng tình yêu của em lại kết thúc như vậy.
Nữa đi, nữa đi!
- Chúng mày cười gì vậy, lũ ngựa? Chúng mày đánh thằng nhóc và sướng à?
Cha em nhanh nhẹn hơn em nhiều! Đau không?
Đi với anh nào, làm chút kvass nhé!
Em nghĩ rằng Sidor Ác Độc này không biết thương hại
những trẻ em mồ côi ư? Tôi có chứ!
Nhưng lần này không thể khác được.
Em có biết đã bao nhiêu bạn bè của tôi bị cha em giết không?
Tôi biết này!
Tôi thậm chí sẽ treo cổ hắn ngay cả khi hắn đã chết rồi cơ! Cha em là một tên vô lại, nhóc ạ!
Uống đi này.
- Sao Danka chưa đến nhỉ? - Khỏi lo cho nó!
- Chờ chút, Valerka! Đang bắn nhau trong làng kia kìa!
- Thì sao? - Có khi Danka bị gì rồi!
Tớ nghĩ cậu là một nhà tâm lý học kém cỏi, Yashka ạ.
Chúng bắn lung tung thôi.
Để tự trấn an mình đó mà. Hiểu không?
Sao trễ vậy, Danka?
- Chuyện gì vậy? - Tớ bị ngã. Người của Burnash đang ở Zbruevka.
- Đông không? - Nhìn cỏ vẻ nhiều.
- Bao lâu? - Không biết nữa.
- Sao cậu lại về đây? - Tớ không ở lại đó được.
Tên Ác Độc nhận ra tớ rồi.
- Vậy giờ làm sao? - Chúng ta sẽ tìm hiểu.
- Tớ sẽ đi coi thử. - Đi đâu cơ?
Có 40 gia đình ở Zbruevka, và không có đàn ông. Có người theo phe Budenny, bọn kia theo Burnash.
Nếu bọn mình xuất hiện ở đó thì tụi nó phát hiện ra mất.
Ksanka sẽ đi.
Ksan, Ksanka! Mặc quần áo đi, cậu sẽ đến Zbruevka.
Có lẽ mình không nên để bạn ấy đi một mình, Dan ạ.
Cậu tìm hiểu xem có bao nhiêu tên ở đó, vả chúng sẽ ở đó bao lâu nhé!
Yashka, đưa cô ấy đến bờ bên kia rồi quay lại. Rõ chưa?
Cậu sẽ đến gặp cô Darya.
Chúc may mắn, Jeanne D'Arc (tên một nữ anh hùng Pháp).
Sao cậu ấy lại gọi cậu là Jeanna Darca? Nghĩa là gì vậy?
Cậu ấy cứ như một nhà tâm lý học ấy. Biết nhiều từ lạ lắm.
Không, Valerka bảo rằng cô ta đã bị thiêu.
Pe không ngại nói dối đâu.
- Ksan, cậu quấn khăn nhìn đẹp hơn đấy. - Tất nhiên!
Thật mà.
- Cậu sao vậy? - Tớ không để cậu đi 1 mình đâu, tớ sẽ đi với cậu.
Cái gì? Cậu muốn tớ bị lộ à? Chả có gì để bàn bạc cả, đi đi!
Ksan, chờ chút, chờ chút!
- Cậu nghe Danka nói à? - Không phải.
- Sao vậy? - Thánh giá của ông mình, tránh được nguy hiểm.
- Tớ đi đây. - Đi đi!
Cúc cu...
Cậu bỏ rơi cô ấy à. Cậu nghe không? Cậu là thằng hèn nhát.
Tại sao cậu lại im lặng như vậy? Nói đi, cậu sợ!
- Đừng làm ồn! - Tớ cứ nói. Ai lo thân nấy hả?
- Yashka không thể giúp cô ấy được. - Và cậu bỏ mặc cô ấy à? - Chứ làm sao đây?
Tớ không thể giúp Ksanka được, vô ích thôi.
Chờ tớ ở đây. Nếu đến tối mà tớ chưa về thì cậu đi, Valerka.
- Ai đó? - Con đây, cha Mokey.
Danka! Ôi Chúa ơi! Ta tưởng con đã đi theo cha con rồi.
Con vẫn còn sống mà cha.
Chúng đang điên tiết lắm. Chúng ném một người đánh chuông từ tháp xuống.
Chuông đã không còn reo từ Giáng Sinh rồi.
- Sao con lại đến đây? - Con đến tìm em con.
Sao lại phải tìm? Nó đang làm hầu gái trong quán rượu.
Tên Ác Độc đang ở đó cùng đám thuộc hạ của hắn.
Nếu ngươi giam giữ tự do của ta sau song sắt, Ta sẽ phá gông cùm để thoát khỏi lao tù.
Mặt trăng lại khuất sau bóng mây một lần nữa.
Nếu ngươi nhốt một con ngựa ô bằng 5 ổ khóa, Ta sẽ lấy nó cùng với 5 ổ khóa đó.
Ta đã từng biết Chúa trời và Quỷ dữ, Ta đã từng là Quỷ dữ và Chúa trời.
Nếu ngươi giam cầm một thiếu nữ sau hàng rào cao Ta sẽ đưa cô ấy đi cùng với hàng rào đó
Nếu ngươi giam cầm một thiếu nữ sau hàng rào cao Ta sẽ đưa cô ấy đi cùng với hàng rào đó
Nhảy đi! Bỏ cây ghi ta ra.
Chúng ta yếu đuối, vì chúng ta là đàn ông...
Đưa rượu đây!
Mày là một tên bịp, thằng nhãi ranh.
Một con ngựa hoang, nhưng thuần chủng.
- Sao mày biết? - Nhìn răng.
Tôi nhìn qua bên cạnh thì thấy cái quan tài đang bay trên những tấm bia mộ,
Dọc đường là những xác chết cầm lưỡi hái.
Và tĩnh lặng...
Uống đi, tên thủ phạm. Tập cho quen với thức ăn của chúng ta đi.
Cái thằng ăn xin này, mày chả cầm được cái gì ngoài cái ghi ta cả.
Mày định chiến đấu ra sao?
Con ngựa sẽ cầm kiếm hộ nó.
Đưa một vại rượu ra đây.
Ai đó giữ tay tôi đi!
Sao mày dám làm bể đồ của tao hả thằng nhãi?
Mày muốn quấy rầy cuộc vui hả thằng kia?
Thêm rượu đi!
A, Ksusha, lại đây nào cháu gái.
- Chào chú Sidor. - Chúng có làm phiền cháu không? - Dạ không đâu ạ.
- Chú có quà cho cháu đây, thích không? - Có ạ.
- Cháu giữ đi. - Cám ơn chú.
- Có "khách" không? - Chả có ai cả.
- Con nhỏ đó có đi đâu không? - Không.
Có chuyện gì là tao lột da mày đấy!
Nó giả điên đấy. Tao cảm giác như nó cùng bọn với tụi kia.
Chúng sẽ gây chuyện bất cứ lúc nào. Có phát hiện gì thì báo cho tao ngay.
Dám nói tôi không cầm gì được ngoài cây ghi ta hả?
Các anh ơi, xin đừng phá quán...
- Đến giờ chưa Danka? - Phải chờ tín hiệu đã.
- Đưa đạn đây! - Hết rồi!
Viên cuối cùng đây.
Hay lắm!
Uống... uống đi... tất cả uống đi nào.
*Những kẻ báo thù*
Ksushenka, con gái, muốn giết ta sao?
Yashka!
No comments yet. Be the first to leave one.