The first 112 lines.
Đúng rồi, đúng rồi. Cứ thế. Đừng để chúng bắt kịp.
Daniels, bên này.
- Đuổi theo! Giành lại bóng đi! - Phòng thủ đi. Đừng để chúng ném bóng.
- Lúc nào cũng thú vị thế này sao? - Không, trận này gay cấn đấy.
Nhanh lên, còn 10 giây! Nhanh! Pietro, Daniels không bị kèm! Chuyền đi!
Cháu làm được mà, Evan. Ném đi. Ném!
Yeah! Whoo! Đúng thế!
- Chơi hay lắm, anh bạn. - Hey, yeah, Daniels. Cậu là nhất, anh bạn.
Cảm ơn nhé anh em. Chơi hay lắm.
Lẽ ra tao nên biết mày sẽ chiếm trọn hết spotlight.
Cậu nói gì thế? Ai cũng biết là...
Ai cũng biết nếu không nhờ tao, mày đã không bắn được quả cuối đó đâu.
- Biết thế tao đã tự ghi bàn rồi. - Hey, quả đó cậu chuyền đẹp mà, anh bạn.
Nhưng cậu cũng đâu thể chạy kịp đến đó để ghi bàn chứ.
Này, anh bạn, mày không biết tao có thể làm gì đâu.
Chỉ là tao không khoe ra để nhường chỗ cho những thằng như mày thôi.
Có vẻ như thằng bé đó luôn ganh đua với cháu từ khi cả hai còn mới biết đi nhỉ.
Hey, chào dì O. Bố mẹ em đâu?
Đang đợi bên ngoài. Dì nghĩ mẹ em không thích vào phòng thay đồ nam lắm.
Phải rồi. Trận đấu hay nhỉ? Cháu không nghĩ dì cũng đến xem đấy.
Bỏ lỡ trận bóng quan trọng của cháu sao? Không bao giờ.
Cảm ơn dì lần nữa vì đã đến nhé.
Evan, cháu vẫn ổn chứ? Gần đây dì có hơi lo cho cháu...
...về, cháu biết đấy, chuyện mà chúng ta đã nói trước đây.
Vâng, vâng. Không có gì đâu, dì O. Mọi chuyện ổn cả.
Evan, dì đã thấy chuyện gì đã xảy ra với cháu hồi tối lúc mà cháu bị ngã.
Hey, không có gì đâu mà. Cháu đã kiểm soát được.
Chúa phù hộ cháu.
- Bị bắt quả tang rồi nhỉ? - Chứ gì nữa.
Bố vẫn còn nghĩ về quả ném cuối đó đây, con trai. Một bàn thắng tuyệt đẹp.
Dư âm trận đấu này sẽ còn kéo dài lắm đây.
Phải đấy, tuyệt quá phải không?
Điều làm dì bất ngờ là cháu đã che giấu được chuyện này lâu đấy.
Cháu bảo rồi, cháu lo được mà.
Vài bàn thắng, vài cái gai... Ý cháu là, thì sao chứ? Đây là New York.
Evan, cháu không nên xem nhẹ việc này. Học viện Xavier có thể giúp cháu huấn luyện.
Cháu không cần huấn luyện, man. Cháu có thể tự lo cho bản thân mình.
Ai kiếm chuyện, BAM!
Không, Evan. Cháu không được sử dụng năng lực của mình như thế. Cháu phải học cách kiểm soát.
Hey, cháu biết kiểm soát mà. Thấy không? Mọi thứ đều ổn.
- Giống như lúc ở trong phòng thay đồ sao? - Được rồi, thì vẫn chưa hoàn hảo lắm.
Dì nghĩ tốt hơn chúng ta nên nói chuyện này với bố mẹ em.
Cháu biết thế nào dì cũng muốn vậy mà.
Nghe này, có thể để qua ngày mai được không? Ý cháu là, đây là một buổi tối vui vẻ với họ.
Vào ăn luôn cho nóng nào.
Thôi được.
Ororo, nói chuyện với cháu cô thế nào rồi?
Đúng như tôi lo ngại, thưa giáo sư. Cậu ta rất cứng đầu.
Được rồi, kế hoạch B. Scott và Jean sẽ đến đó vào sáng mai.
Nhân tiện, Cerebro cũng phát hiện một dị nhân khác ở trận đấu tối nay...
... nhưng lại không thể đọc rõ tín hiệu này vì một lý do nào đó.
- Cô có chú ý ai đó có biểu hiện bất thường không? - Có thể, nhưng tôi không chắc lắm.
Tốt lắm. Có chuyện gì nhớ báo cho tôi.
- Điên thật. - Gặp sau nhé, anh bạn.
Được rồi, giữ sức khỏe nhé.
Trời ạ! Không phải chứ.
- Có gì không ổn sao? - Cậu từ đâu ra vậy?
Lẽ ra mày nên hỏi câu đó lúc ở trên sân ấy.
Nghe này, tôi biết cậu nhanh mà, man.
Cậu có mấy chiêu rất đẹp đêm qua đó chứ.
- Ah ha, mày thừa nhận là tao chơi hay hơn đúng không? - Tôi chỉ nói là cậu nhanh hơn thôi, không phải hay hơn.
Tôi cũng có vài chiêu của riêng mình, cậu biết đấy.
Hẳn rồi, chẳng hạn như là bị trộm tiền lần thứ hai trong tháng.
- Chuyện đó là sao? - Yeah, tôi thậm chí đã đổi mã khóa.
- Nghe như mấy câu chuyện huyền bí đấy, anh bạn. - Yeah, nhưng tôi sẽ gài bẫy tên bẩn thỉu này.
Được thôi, Daniels. Nhưng mày sẽ cần có miếng mồi đấy.
Hey. Cảm ơn nhé, anh bạn. Khi nào có tiền tôi sẽ trả cho cậu.
Gặp sau nhé.
Ngay cả khi mày có phong độ ngút trời đi nữa, Daniels, đừng có mơ mà bắt được tao.
- Trời, dì vẫn không chịu bỏ cuộc sao, dì O? - Đó là vì chị ấy yêu em, Daniels.
Chị ấy quan tâm em. Tất cả chúng ta đều như thế.
Điều này giải thích lý do vì sao con luôn về nhà trong bộ quần áo đầy lỗ.
Tụi em đã luôn biết là có khả năng này, chị Vi.
Vì chị không mang gen dị nhân giống như em...
...chúng em biết nó sẽ xuất hiện ở thế hệ tương lai.
Việc đó cũng không hẳn là tệ đâu, thưa cô Daniels.
Đôi khi sở hữu năng lực cũng rất là ngầu đấy.
Oh, thật sao? Để tôi cho anh biết nhé, kính râm. Ngon thì cho tôi xem anh có gì mà ngầu vậy.
- Evan! - Con xin lỗi, mẹ.
Không, thật đấy. Không sao đâu.
Chỉ là, năng lực của Scott không nên trình diễn trong nhà đâu.
Okay, sao cũng được. Nghe đây, mấy người, con thích ở đây...
...và con sẽ không đi đến ở cái nơi dành cho lũ quái dị đó đâu.
Giờ thì xin phép, con còn phải làm bài tập.
Evan!
Well, chả tốt đẹp cho lắm.
Yeah, và mình cứ tưởng chúng ta đã thực sự tạo được kết nối rồi đấy.
Tôi thay mặt con trai xin lỗi cậu, Summers.
Nó chắc hẳn đang phải giải quyết nhiều vấn đề lắm. Tôi sẽ nói chuyện với nó.
Này, cậu ta đang lẻn qua cửa sổ.
Chúng ta thực sự cần phải tập thuyết trình đi.
Được rồi, tên lén lút, có muốn chơi tốt nay không? Người gai sẵn sàng rồi đây.
Cái quái gì thế?
Dị vãi!
Chuyện quái gì thế này? Dù mày là thứ gì, mày cũng sẽ dừng lại.
- Pietro? - Gọi tao là Quicksilver.
Thích bộ đồ không? Tao tự làm đấy. Mất khoảng một phần tư giây.
Well, nhìn mà xem. Có vẻ ông bạn tôi cũng có cho mình vài chiêu tởm nhỉ.
Nhưng như thường lệ...
...vẫn không bằng tao đâu. - Cậu? Cậu cũng có năng lực sao?
Cuối cùng cũng...Nhớ lấy, Daniels, bất cứ gì mày làm được, tao đều giỏi hơn mày.
- Cho tao xin lại luôn nhé. - Nhưng sao cậu lại ăn cắp tiền của tôi?
Thử thách chứ gì nữa, man? Nghe này, khi mày nhanh như tao ấy...
...không có gì nhiều để làm giết thời gian cả. Tao phải kiếm trò giải trí chứ.
Và mày nghĩ mày có thể bắt được tao sao? Well, sai lầm rồi.
- Đừng tự tin quá. - Chậm quá. Chả có gì bất ngờ.
Tao nghĩ mày cần thêm thời gian để làm quen với năng lực của mày đấy.
Có thể tao sẽ thu xếp việc đó giúp mày.
- Ý mày là sao? - Đổ vỏ giúp tao nhé?
Evan, đã xảy ra chuyện gì?
Chào mừng tới mặt tiêu cực, anh bạn. Dùng năng lực không đúng cách, ngồi tù.
- Không phải tôi làm. - Hey, chị tin em, Evan.
No comments yet. Be the first to leave one.