Specials

Release info

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep11 vie
A Commentary by tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tags

other
Published on: 2019-01-20
Downloads: 29
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Lớp học của Khổng ma ma đã dạy xong rồi,

con cảm thấy rất có hiệu quả.

Mấy ngày nay ba đứa trẻ nói chuyện, hành động,

ngày càng nhã nhặn, chín chắn.

Vậy thì tốt, chứng tỏ không uổng công mời người về,

không uổng phí công sức.

Ba cô nương ở hậu viện cũng nhàn rỗi,

nhất là Mặc Lan,

đứa bé này thích thơ văn nhất.

Con nghĩ,

hay là vẫn cho bọn trẻ

tiếp tục đến lớp của Trang tiên sinh đi học nhé.

Đây là ý của con,

hay là có người ở sau lưng xúi bẩy?

Con chỉ là cảm thấy

để bọn trẻ đọc sách nhiều hơn,

hiểu lý lẽ hơn cũng có lợi.

Con đi đi,

để ta suy nghĩ kỹ đã.

Vâng.

Ra đây đi, đừng nghe lén nữa.

Sao người biết là con đang nghe lén thế ạ?

Thật ra con cũng rất muốn,

về nghe Trang tiên sinh giảng bài, có đúng không?

Thường ngày, các tỷ muội đều nhàn rỗi,

hôm nay giành y phục, ngày mai tranh đồ ăn thức uống,

rất dễ sinh sự.

Chi bằng cùng nhau dậy sớm thức khuya học hành luyện chữ,

cho hao bớt tinh thần, không rảnh rỗi sinh sự nữa.

Lời này đúng là không sai.

Nhưng mà học hành

dù sao cũng không phải bổn phận của nữ nhân.

Tổ mẫu, lời này của người

con to gan muốn phản bác một chút.

Con nói đi.

Theo con thấy, cách nói đọc sách vô ích

là lừa người.

Nếu thật sự vô ích, vậy sao nam tử trong thiên hạ

đều muốn đến trường thi? Chẳng lẽ là rảnh rỗi quá sao?

Con cảm thấy lời này, chẳng qua là nam nhân

mong là nữ nhân cả đời ngu muội dốt nát,

ngoan ngoãn nghe lời để dễ điều khiển.

Biết ngay là nhóc tinh ranh con

trong lòng hiểu rất rõ mà.

Lời này không sai,

không muốn nữ tử đọc sách là rất nông cạn.

Bao đời nay, nữ tử của thế gia đại tộc

có ai mà không đọc sách hiểu lý lẽ từ nhỏ.

Nếu nữ tử đọc sách thật sự vô ích,

bọn họ còn để con gái mình chịu khổ vậy sao?

Vậy tổ mẫu, lúc nãy người chẳng tỏ rõ ý kiến với cha

cũng là giả sao?

Người muốn để cho, Lâm tiểu nương và tứ tỷ tỷ,

sốt ruột mấy ngày.

Đúng là muốn khiến hai mẹ con chúng biết được

cơ hội quay lại trường học,

không dễ có được,

thì chúng mới an phận hơn.

Trước mắt sắp đến kỳ thi hội,

mọi người cũng nên thực chiến, thử xem bản lĩnh của mình.

Hôm nay ta sẽ lấy quyển,

"Khổng tử gia ngữ"

mở trang sách ra, chỉ một câu bất kỳ,

lấy nó làm đề,

bắt đầu thảo luận.

Đúng với tình cảnh thật.

Các con nghe rõ đây.

Hôm nay chủ đề sách luận sẽ là,

lập đích trưởng hay lập hiền tài

sẽ tốt hơn?

Quả nhiên là đúng tình cảnh.

Hiện tại trong kinh thành, chủ đề sôi nổi nhất

chính là chuyện tranh nhau lập trữ quân

của Duyện vương và Ung vương.

Tiên sinh.

Chủ đề này e là không ổn ạ.

Không sao, không sao.

Hiện giờ trong thành, đến một quán trà,

cũng bàn luận chuyện này.

Đóng cửa lại, âm thầm mà bàn thôi.

Không sao cả.

Nhưng mà các con,

không được tiết lộ ra ngoài là được.

Nếu tiên sinh đã nói không sao,

vậy chúng ta hãy bàn một chút đi.

Đương kim bệ hạ không có con cháu.

Các đại thần đều ép bệ hạ

lập người thân trong gia tộc làm thái tử.

Ung vương đã lớn nhưng tư chất tầm thường.

Không có thành tích gì. Nhưng ưu điểm duy nhất

là nhiều thê thiếp.

Ngày đêm lao lực, mệt đến mức mắt cũng vàng ra,

cho ra một đàn con.

Nhị ca. Nói chuyện chú ý một chút.

Ở đây còn có nữ nhân.

Ung Vương trưởng thành,

con cháu lại nhiều. Lập ngài ấy là được.

Còn gì để tranh giành chứ?

Duyện Vương chỉ thua Ung vương nửa tuổi.

Tuy Duyện Vương chỉ có một người con, nhưng hai cha con,

lại thông minh mạnh mẽ, được kỳ vọng nhiều.

Có một hiền vương như vậy làm thái tử,

cũng là suy nghĩ cho quốc gia xã tắc.

Thua nửa tuổi cũng là thua.

Cũng không qua được thứ tự cao thấp.

Danh bất chính ngôn bất thuận.

Nếu người trong thiên hạ đều trọng tài hoa thì cũng ổn thôi.

Nhưng mọi người lại phải phân rõ cao thấp sang hèn,

chuyện này mới ầm ĩ như vậy.

Nhị ca ca nói nhẹ nhàng vậy. Đây là hoàng vị,

đâu phải mấy hộ dân thường tranh cướp đất đai cửa tiệm đâu.

Nếu không làm rõ danh phận, chẳng phải là loạn lắm sao?

Trường Bách, con nói xem.

Tiên sinh.

Học trò cho rằng nên lập đích trưởng tử.

Tần Thuỷ Hoàng phế con trưởng Phù Tô, lập Hồ Hợi.

Dẫn đến triều Tần hai đời diệt vong.

Nhìn vào kim cổ, bao nhiêu triều đại thay đổi

đều là vì phế trưởng lập ấu, mà gây ra tai hoạ.

Cũng chưa chắc.

Hán Vũ Đế chẳng phải đích trưởng tử.

Nhưng sau khi lên ngôi, ngài ấy có thể phú quốc cường binh,

quét sạch Hung Nô, lập nên biết bao cống hiến.

Có thể thấy, không lập trưởng tử,

cũng chưa chắc đã là một chuyện sai lầm.

Nhưng trước khi Cảnh đế lập Lưu Triệt làm thái tử

cũng đã lập mẹ đẻ của ngài ấy Vương mỹ nhân làm hoàng hậu trước.

Về pháp lý đó là thuận theo tự nhiên.

Từ đó có thể thấy, Lưu Triệt đăng cơ hoàng vị cũng là lập đích.

Nhị thúc đừng quên,

cả triều biết Tây Tấn Huệ đế ngốc nghếch.

Nhưng vì là đích trưởng nên vẫn lập ngài ấy.

Nên về sau, mới có loạn giữa

Giả Nam Phong chuyên chính và Bát vương.

Nếu lúc đầu lập tiểu hoàng tử khác,

cũng không đến mức, mất đi Giang Nam.

Kẻ ngốc như Tây Tấn Huệ đế, có được mấy người chứ?

Chẳng lẽ trong mắt Tứ tỷ tỷ, tất cả đích tử

đều là kẻ ngốc ư?

Đích trưởng tử không phải kẻ ngốc.

Cũng không có nghĩa thứ tử không thông thái, tài giỏi.

Đường Thái Tông không phải đích trưởng tử

vẫn tạo ra được trinh quan thịnh thế.

Ví dụ về con thứ hoang đường mất nước cũng không ít.

Tùy Dạng đế chính là một ví dụ.

Làm mất giang sơn tốt đẹp ai ai cũng biết.

Nghe cả nửa ngày rồi,

tại sao tiểu công gia và lục cô nương,

không nói gì thế?

Học trò vẫn chưa suy xét rõ ràng.

Nguyên Nhược là con một trong nhà.

Đối với chuyện lập đích tử hay lập người tài,

có lẽ là không rõ lắm.

Đúng là vậy.

Con nghĩ, cứ nghe cao kiến của mọi người đã.

Lục cô nương,

về chuyện lập con trưởng hay lập người tài, ý con thế nào?

Học trò là nữ tử, chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Vậy thì không bàn quốc sự nữa.

Giả dụ như, một gia đình nhỏ nọ,

có một người con trưởng bất tài vô dụng,

và một người con thứ thông minh tài giỏi.

Vậy thì ai làm chủ đây?

Đấy là chuyện mà chủ quân phải cân nhắc

Muội không tiện ý kiến linh tinh.

Tam ca ca làm sao biết được con trưởng nhất định tầm thường?

Có khi người con thứ kia lại là gối bông thêu hoa, miệng hùm gan sứa.

Thế thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc con trưởng bất tài vô dụng.

- Tỷ... - Ta hỏi lục muội muội,

hai muội tranh cãi cái gì? Lục muội muội, muội nói đi.

Muội cũng chẳng biết phải nói gì nữa.

Muội nhất định phải nói gì đó chứ. Muội nói đi.

Mọi người đừng làm khó lục muội muội nữa.

Muội ấy còn ít tuổi, cũng không phải thi cử.

Vấn đề này không liên quan đến muội ấy lắm,

tội gì phải làm khó người ta chứ?

Ta thấy, không bằng nghe ý kiến của lục cô nương xem sao.

Mặc dù cô ấy còn nhỏ tuổi,

lại ít nói,

nhưng không chừng bên trong lại thông minh.

Có khi đã nghĩ thông suốt từ lâu rồi. Nhìn chúng ta

tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, còn đang cười thầm ấy chứ.

Cố nhị thúc muốn nói thì cứ nói là được rồi.

Tội gì cứ phải lôi ta vào?

Cố nhị thúc.

Sao đến người cũng ép muội ấy thế?

Con càng bảo vệ muội muội,

thì hai cô tỷ tỷ càng muốn tranh cãi.

Con phải để cô ấy tự ứng phó đi chứ.

- Ta thấy cô ấy ứng phó được mà. - Không được.

Người không biết. Cô ấy ở trong cái nhà đó...

Cô ấy không làm được đâu.

Mọi người đều nói cả rồi.

Lục cô nương, con cũng nói gì đi.

Bảo muội đó, bảo muội nói đó.

Mau lên đi.

Thực ra ta muốn hỏi tiểu công gia và Cố nhị thúc.

Ta ở đây, muội hỏi đi.

Hai vị chính là đích tử trong nhà.

Nếu nói đến chuyện đích thứ,

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left