Seventeen Moments of Spring

Seventeen Moments of Spring

Семнадцать мгновений весны

Download Vietnamese Subtitle

Specials

Release info

Seventeen Moments of Spring-Tp 5
A Commentary by bachyen
Tap 5 - Da chinh Time chuan voi ban mau

Tags

TS
Published on: 2011-07-13
Downloads: 42
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

MƯỜI BẢY KHOẢNH KHẮC MÙA XUÂN - TẬP 5.

Xin đừng coi thường từng khoảnh khắc,

Sẽ đến ngày ta tự hiểu được thôi,

Lướt qua thái dương như đạn réo,

Từng giây, từng giây, từng giây trôi.

Hãy tìm cho tôi điệp viên đó.

Nhưng phải tiến hành thế nào để chỉ có ba người:

Anh, tôi và điệp viên ấy biết.

Mày định lừa tao đến khi nào nữa, đồ súc sinh?

Nếu mày tiếp tục im lặng, tao sẽ lột da mày, hiểu chưa?

Nghe cho rõ đây, Runghe!

Tao không muốn mày chết, tao muốn giúp mày.

Nhưng mày cũng phải giúp tao, hiểu không?

Tôi... không biết... ông muốn gì?

Mày hãy trả lời trung thực: Tại sao mày cố tình chui vào bệnh xá của nhà tù?

Mày vốn rất khỏe mạnh.

- Kết quả... xét nghiệm... của tôi không tốt. – Nói láo, đồ súc sinh.

Sao, mày vẫn định tiếp tục lừa dối? Nói mau, là ai?

Tao đã kiểm tra các bác sỹ. Họ nói mày khỏe như một con ngựa.

Có thể đưa mày đi cày đất được! Nói mau, ai xui mày?

Những chuyện bẩn thỉu này là thế nào đây? Chấm dứt ngay!

Ra khỏi đây mau!

Runghe, ông nên thông cảm với anh ta.

Hôm qua, vợ và hai con anh ta đã chết trong trận ném bom.

Ông hút thuốc không?

– Cám ơn ông... – Không cần phải khóc,... hãy bình tâm lại!

Vì sao anh ta tra khảo ông?

Ông không muốn thú nhận, chính Đại tá Stirlitz đã đưa ông vào trạm xá?

Ông lẩm cẩm rồi, Runghe. Đại tá Stirlitz là đồng chí của chúng tôi.

Ông không muốn phản bội anh ấy?

Ông không cần phải chịu trách nhiệm cho hành vi của người khác.

- Chính anh ấy đã đề nghị đưa ông vào trạm xá? – Vâng, đúng thế...

Ông hãy viết rõ tất cả, chúng tôi sẽ coi như mọi việc đã giải quyết xong.

Người ta sẽ đem cà phê lại cho ông. Bút đây, ông ngồi xuống viết rõ mọi chuyện.

Sau đó ông được phép về ngủ.

Cám ơn ngài,... cám ơn...

Tốt rồi! Lão ta đã bị bẻ gãy.

Cho lão ấy ngủ độ mươi phút, sau đó tiếp tục thẩm vẫn.

Tiếp tục tra khảo để lão thú nhận và chỉ hỏi một điều:

Kẻ thẩm vấn trước đã đề nghị lão ta điều gì?

Đây là điều tôi quan tâm nhất.

Cần phải đưa ra được chứng cớ. Nếu hôm nay không xong, cố đạt được trong hai ngày tới.

- Xin lỗi, có thể yêu cầu chị giúp đỡ không? - Ông làm thế nào mà vào được đây?

Đi bằng cầu thang.

- Ông có giấy phép ra vào không? - Có chứ!

Chúng tôi đang chuẩn bị sơ tán. Mời ông ngày mai quay lại.

Ngày mai tôi bận. Làm ơn hãy giúp tôi ngày hôm nay.

- Còn tùy xem ông cần tài liệu gì? - Tôi cần Meiverc 1857 của Nhà xuất bản Leipzig.

Giáo sư Nikeilberg có thể giúp ông, nhưng ông ấy đang ốm nằm viện.

Tiếc thật...Vậy là không ai có thể giúp tôi?

Ông thử đến gặp Giáo sư Pleyshner xem sao. - Cám ơn chị!

- Ngài đến gặp tôi? - Vâng.

Xin chào giáo sư! – Xin chào!

- Ngài là... - Stirlitz.

Ngài Stirlitz! Chúa ơi, đã lâu tôi không gặp lại ngài.

- Còn tôi đã gặp giáo sư cách đây không lâu. - Khi nào vậy?

À...,đúng, đã gặp..

- Thưa giáo sư, tôi có một yêu cầu. - Xin mời.

À...Ngài đã có mặt trong lễ tang.

- Xin lỗi, ngài có yêu cầu gì vậy? - Tôi cần Meiverc 1857 của Nhà xuất bản Leipzig.

Tôi e rằng chúng tôi đã chuyển đến kho lưu trữ trong núi.

Tôi sẽ cố tìm lại xem sao.

Đại tá, ngài láu lỉnh lắm.

Yêu cầu tôi tìm tác phẩm Meiverc, chẳng khác nào tôi muốn ngài cho tôi một tấn Magarin.

- Thật ra ngài chỉ muốn gặp tôi, đúng không? - Đúng.

Nghệ thuật của người Hy Lạp quá ư mềm mại, có phần hơi ẻo lả.

Người La Mã cứng rắn hơn nhiều, rõ ràng họ gần với người Đức chúng ta hơn.

Không phải vô cớ Mussolini đã coi Julius Caesar là nhà độc tài phát xít đầu tiên.

Nghệ thuật Hy Lạp khiến người ta cảm động, còn Nghệ thuật La Mã chú trọng đến tư duy lô-gich.

Anh hùng là đối tượng cho mọi người bắt chước, cho trẻ con noi theo, đúng không?

Sao giáo sư im lặng?

Sao giáo sư không phản đối? Tôi biết giáo sư không đồng tình.

Giáo sư không thích những bức tượng đồ sộ được gắn những cái đầu ngu dốt ngạo nghễ.

Không đúng sao?

- Giáo sư đang có những điều phiền muộn. - Điều phiền muộn ư?

Nếu có thể coi trại tập trung là điều phiền muộn.

Ngài biết đấy...tôi được dạy dỗ chỉ nên tranh luận với những người

Mình có thể tin tưởng tuyệt đối.

Và tôi chỉ tin tưởng duy nhất một người – anh trai tôi.

Làm sao có thể sống mà không tin bất cứ ai? Ngài sống thế nào?

- Tôi..vẫn sống... vẫn sống. - Còn tôi không hiểu sao rất tin giáo sư.

Thật không hiểu, tất cả những thứ này để làm gì?

Ngài biết không, tôi chỉ kịp chạy đến giữa hành lang, luôn là đến giữa hành lang...

Theo tôi tốt nhất cứ ở lại đây...Nỗi sợ hãi kiểu Reflex.

Biết làm sao được? Chúng ta dừng lại ở đâu nhỉ?

À...Cuốn sách của ngài đây.

Ngài nói...ngài tin tôi. Tại sao vậy?

Tôi cũng không biết.

Thông tin để suy ngẫm: Bormann - Đảng viên đảng Quốc xã. Trợ lý Quốc trưởng.

Có vợ và tám con. Từng bị kết án. Trình độ văn hóa: chưa tốt nghiệp Trung học.

Về Bormann, cũng như về các Đảng viên Quốc xã khác, Stirlitz có rất ít thông tin.

Người ta đồn rằng y đã từng ngồi tù vì một án mạng chính trị.

Sau đó, không rõ y được ân xá, hay vượt ngục.

Y rút vào hoạy động bí mật cho Đảng của Hitler và trở thành Thư ký riêng của Hess,

Nhân vật duy nhất trong Đảng dám xưng hô suồng sã “cậu, tớ” với Quốc trưởng.

Trở thành người kế thừa Hess, khi đó đã bỏ trốn sang Anh,

Bormann đã hạ lệnh cho Gestapo thủ tiêu tất cả bạn bè, đồng chí

Từng làm việc chung với y trong Đảng.

Vẫn như trước đây, y ít khi xuất hiện trước đám đông hay trong các cuốn phim thời sự,

Càng ít khi có mặt trong các cuộc tiếp đón long trọng.

Y vẫn tỏ ra đặc biệt cung kính với Goring, Gebbels và Himmler.

Song y dần thay đổi sau khi Quốc trưởng gọi y là “cái bóng” của mình.

Bormann chuẩn bị cho Hitler mọi diễn từ chính trị.

Hàng sáng báo cáo với Quốc trưởng tình hình trong nước và trên Thế giới.

Chính y là người quyết định Quốc trưởng có tiếp Gebbels hay từ chối,

Có nên mời Mussolini ăn cơm hay là không?

Stirlitz, cũng như nhiều người trong Đảng Quốc xã, đều biết những năm sau này

Quốc trưởng không quyết định bất cứ việc gì quan trọng mà không bàn với Bormann.

Sau khi cân nhắc những thông tin về Bormann, Stirlitz quay lại với chi tiết

Anh có được sau một lần trò chuyện với Shellenberg.

Shellenberg đã nói: “Khi bắt tay một đảng viên Quốc xã, Borman chuẩn bị đào hố chôn anh ta.”

Con người này có thể làm bất cứ việc gì.

Stirlitz quyết định dựa vào Bormann trong trò chơi của mình.

Thứ nhất, anh hiểu rõ vị thế của Himler,

Kẻ phản bội Quốc trưởng bằng cách tiến hành đàm phán với Dulles.

Thứ hai, anh không còn ai có thế lực chính trị hùng mạnh để dựa vào.

Chính con người đó, chính Martin Bormann

Qua đường dây bí mật từ cơ quan SĐ, đã nhận được lá thư với tiêu đề: “Thư riêng! Tuyệt mật”.

Nội dung bức thư như sau:

“Thưa ngài Bormann! Hiện nay sau lưng Quốc trưởng có một số kẻ mà tôi biết

Đang bắt đầu tiến hành trò đàm phán với các đại diện

Của lực lượng Dân chủ phương Tây ở Thụy Điển và Thụy Sỹ.

Việc đó diễn ra vào thời kỳ chiến tranh tổng lực,

Khi tương lai của Thế giới đang được quyết định trên các chiến trường.

Là một sĩ quan SD, tôi có thể thông báo với ngài mọi chi tiết

Về các cuộc đàm phán phản bội đó. Tôi cần có sự đảm bảo,

Tôi cần có sự đảm bảo, bởi nếu bức thư này rơi vào tay cơ quan SD,

Tôi sẽ lập tức bị thủ tiêu.

Do vậy, tôi không dám ký tên.

Tôi đề nghị, nếu ngài thấy điều tôi thông báo với ngài là quan trọng,

Ngày mai, vào 13-00, ngài hãy đến khách sạn "Am NoeThor".

Một đảng viên Quốc xã trung thành với Quốc trưởng.”

Văn phòng Ngài Bormann xin nghe!

Xin chào ngài Ribbentrop!

Ngài Borman đang tiếp các sĩ quan. Tôi sẽ liên lạc lại với ngài sau 10 phút nữa.

Sau 30 phút nữa.

“Cái này là gì? Một thủ đoạn phá hoại chăng? – Bormann nghĩ, - Chưa chắc,

Tác giả bức thư là một kẻ bệnh hoạn chăng? Không đúng!

Chuyện này có vẻ thật...

Y tính gọi điện cho Muller, kẻ cầm đầu Gestapo. Y biết Muller từng chịu ơn y.

Nhưng nếu tác giả bức thư là người của Gestapo, và chính Muller cũng tham gia trò chơi?

Những con chuột bỏ chạy khỏi chiếc tàu bị đắm – mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Ít nhất đây có thể là con bài nằm chờ thời cơ chống lại Himler.

Khi đó ta có thể bình thản, không thèm ngó ngàng đến tên đê tiện ấy,

Chuyển toàn bộ số tiền của Đảng vào các nhà băng theo tên người của mình, không phải người của hắn.

Bormann suy nghĩ rất lâu, song vẫn chưa đi đến quyết định cụ thể nào.

Stirlitz đi gặp Bormann.

Không hiểu sao, anh cảm thấy rất tin tưởng rằng Borman sẽ đến chỗ hẹn.

Vào thời điểm khó khăn, - Anh nghĩ, - bọn chúng sẽ dễ nhượng bộ hơn.

Stirlitz cho xe chạy thêm một vòng để kiểm tra.

Cái đuôi, nếu đó chính là cái đuôi, đã tụt lại đằng sau.

Lâu lắm không gặp anh, bạn già!

Ngồi vào chỗ của anh và uống bia. Hôm nay có bia Bavarian ngon tuyệt.

Anh đọc tin tức mới đi. Đem bia lại đây!

Quỷ sứ lại mang ai đến đây? Chiến tranh hay không chiến tranh – Cứ có bia Bavarian là họ xuất hiện.

Cái đuôi! Đó chính là cái đuôi!

Nếu chúng tiếp tục theo sát, nghĩa là đã có chuyện xảy ra.

Chuyện gì có thể xảy ra?

Chuyện gì có thể xảy ra nhỉ? – Stirlitz tự hỏi.

Anh không chờ người liên lạc đến, vì thế thất bại không thể từ hướng đó.

Những việc cũ ư? Để đối phó với những việc mới bọn chúng còn chẳng có thời gian.

Dừng lại! Ervin!

Điều gì sẽ xảy ra, nếu chúng tìm thấy điện đài?

Anh đã phạm sai lầm. Lẽ ra anh nên thăm dò các bệnh viện.

Lỡ hai người bị thương thì sao? Đúng vậy, anh đã tin nhầm các máy điện thoại.

Cần phải đích thân kiểm tra ngay lập tức! Trong ngày hôm nay!

Không thấy “cái đuôi” nào hết. Anh tự nhủ: Có thể mình tưởng tượng chăng?

Hoặc giả, Selenberg muốn thăm dò mình trước khi tiến hành sử dụng Slag?

Mà cũng có thể, thần kinh mình quá căng thẳng?

Stirlitz đi qua công viên, rồi đi sang phố bên kia để đến Bảo tàng Thiên nhiên.

Anh đi qua vườn hoa thuộc bệnh viện Shartite,

Và không hề biết Kather đang nằm trong chính bệnh viện này.

Tại quảng trường này, một giờ nữa anh sẽ gặp Borman.

Anh cố tình chọn vị trí này,

Vì ở đây có thể thấy rõ mọi phía như trong lòng bàn tay.

Quảng trường rất vắng vẻ và yên tĩnh.

Tuy nhiên, - anh nghĩ, - bọn chúng có thể bố trí tay chân ngồi trong khách sạn.

Nếu Bormann báo cho Himler, bọn chúng sẽ hành động như vậy.

Nếu không, người của Bormann cũng sẽ lảng vảng quanh đây,

Cạnh cửa ra vào, ở phía đối diện.

Stirlitz rất hay đến đây.

Tại cơ quan an ninh của Đế chế, tất cả đều biết

Anh thường gặp gỡ bọn điệp viên ở các viện bảo tàng.

Nhân viên bảo tàng - đương nhiên chính là kẻ chỉ điểm - biết anh rất rõ.

Stirlitz đã cố ý sắp đặt như vậy.

Còn 20 phút nữa mới đến giờ hẹn. Điệp viên Klaus phải đến gặp anh bây giờ.

Sáng nay qua văn phòng anh đã gửi một bức điện đến địa chỉ của hắn.

Điện khẩn. Tôi hẹn gặp điệp viên vào 12-40.

Đồng hồ chỗ các anh... chậm 2 phút.

Như vậy tất cả đều biết anh hẹn gặp điệp viên trong bảo tàng.

Bức điện đó sẽ biện minh cho việc anh có mặt tại đây.

Gửi điện cho Claus, anh nhằm 2 mục đích:

Thứ nhất, nếu Bormann báo cho Himler về lá thư,

Hắn sẽ ra lệnh giám sát chặt chẽ toàn bộ khu vực.

Thứ hai, khẳng định thêm lần nữa, dù gián tiếp,

Sự vô tội của anh trong việc Claus mất tích.

Có điều gì đó lạ lùng không như Stirlitz nghĩ.

Bormann không đến cuộc hẹn.

Liệu có phải Bormann không nhận được bức thư? Do vậy không đến chỗ hẹn?

Bormann khi đó phải dự cuộc họp trong hầm của Quốc trưởng. Hắn quyết định không đến chỗ hẹn.

Seventeen Moments of Spring subtitles in other languages

More Vietnamese subtitles for Seventeen Moments of Spring

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left