The first 200 lines.
"Bạn sắp gặp một người lạ
"ở một đất nước kẻ thù xa lạ.
"Bạn phải tránh xa người Đức.
"Bạn không được...
"...kết nghĩa anh em."
Có nghĩa là sao?
Điều đó có nghĩa là chúng ta không nên thân thiện với họ.
Ngôi nhà này được trưng dụng để sử dụng cho người Anh
theo lệnh của Ủy ban Kiểm soát của Đức.
Xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi thưa cô.
Nó thuộc về gia đình Lubert.
Anh ta là một kiến trúc sư, thưa ngài.
HẬU CHIẾN
Đến ga.
Hamburg năm 1945 5 tháng sau khi Quân Đồng Minh chiến thắng
Anh ấy sẽ gặp nhau tại đây, đúng không?
Susan.
- Chuyến đi thế nào? - Rất dài.
Nhanh lên, về nhà thôi.
Rachael.
Chào anh Lewis.
Ôi Chúa. NHìn em kìa.
Trời lạnh quá.
Đúng thế.
Đây.
Để anh xách cho.
Kính chào. Xin mời vào trong.
Để tôi mời các vị xem nhà.
Xin hãy vào trong. Để tôi mời các vị xem nhà.
Họ vẫn đang tìm các thi thể.
Có hơn 25.000 người chết vẫn chưa được tính.
Anh thế nào?
Tốt. Ổn. Em?
Nó...
Nó thật khó khăn.
Đối với anh cũng thế, em mong vậy.
Với tất cả chúng ta.
Chúng ta đã thả nhiều quả bom vào Hamburg trong một ngày cuối tuần
hơn là rơi xuống London trong toàn bộ cuộc chiến.
Đó là chuyện khác nhau.
Phải.
Cảm ơn, Barker.
Đại tá Morgan.
- Chào mừng. - Anh Lubert.
Xin hãy vào trong. Để tôi mời các vị xem nhà.
Đây là vợ tôi, bà Morgan.
Cô thế nào?
- Sau bà, bà Morgan. - Cảm ơn.
Phòng tốt nhất của ngôi nhà.
Thật đáng yêu đúng không em yêu?
Nó rất hiện đại.
Phải, đúng vậy.
Đó là đàn piano.
- Một nhạc cụ tuyệt vời. - Phải.
Em chơi chứ?
Thật ra, em thà dùng để làm việc khác còn hơn.
Chà, thật tốt khi được chơi lại.
Có gì trước đó vậy.
Một bức vẽ. Nó đã bị hư hại.
Tôi chưa thay thế nó.
Vậy cầu thang ở lối này.
Thư viện của chúng tôi.
Anh Lubert là một kiến trúc sư.
Từng thôi.
Bây giờ tôi là một nhà điều hành báo chí kim loại.
Ta đi chứ?
Yêu tinh.
Nó chảy suốt đến...
Tôi xin lỗi, tôi không biết tiếng Anh nghĩa là gì.
Hồ Đức?
- Bắc Hải. - Bắc Hải, đúng rồi.
Cuối cùng tất cả đều là biển.
Chính xác.
Trời lạnh quá. Ta vào được chứ?
Tôi hy vọng 2 người có thể hạnh phúc ở đây như chúng tôi.
Con gái tôi và tôi sẽ tránh xa 2 vị
cho đến khi chúng tôi chuyển đến trại.
Cảm ơn.
Anh nên nói với em, đó là tất cả.
Sao?
Suy nghĩ về tuần trăng mật của ta.
Chúa ơi.
Em thật xinh đẹp.
Anh vẫn giữ thứ này à.
Tất nhiên.
Em hút sao?
Bác sĩ Mayfield nói rằng nó sẽ giúp ích cho thần kinh của em.
Và rồi sao?
Buồng ngủ. Em nhớ không?
Với mái nhà bị dột.
-Trời mưa suốt 2 tuần. - Chuẩn rồi.
Và Chúa ơi, lạnh thật.
Anh đốt những cuốn sách của em.
Anh phải làm thế. Anh không có lựa chọn.
Là cuốn Agatha Christie.
Anh có thể đã đợi cho đến khi em phát hiện ra ai đã làm điều đó.
- Người quản gia. - Người quản gia luôn làm điều đó.
Ừm.
Thời khắc hạnh phúc.
Tốt. Thống đốc ở đây.
Wilkins.
Thưa ngài.
Họ bị đánh khi giao thức ăn cho trại, thưa ngài.
Một quả lựu đạn, tôi tin vậy.
2 người đã chết.
Những kẻ cướp bóc đẫm máu đang làm cho nó tồi tệ hơn.
Lùi lại! Lùi lại!
- Mau lùi lại! - Mau lên, di chuyển đi.
Bỏ ra đi!
Chúa ơi.
Hơi thở của những người này.
Đó là 900 calo
mỗi ngày làm những gì với anh.
Chà, ít nhất họ ít gặp rắc rối hơn khi họ đói.
Keith Burnham, Sư đoàn tình báo.
Vậy ta có gì nào?
- Đo có phải anh ta không? - Đúng thế.
Trông giống như Người sói. 88.
Những tên khốn của Đức quốc xã sẽ không chấp nhận chúng ta đã thắng.
Đội trưởng, chúng ta có thể chăm sóc hai cậu bé này không?
Chắc chắn rồi.
Bác sĩ! Wilkins, gọi bác sĩ.
Vâng, thưa ngài!
Cũng như thế. 88.
Hitler muôn năm.
Binh nhì. Đưa người của chúng ta lên xe tải.
Và ai đó cầm cái túi này lên.
Ồ. Chào cháu.
Cháu hẳn là Freda.
Cháu đọc gì thế?
Freda.
Con không được xuống đây.
Và mặc đồng phục đi.
Con bé chưa từng lắng nghe.
Tôi là người bố duy nhất của nó.
Freda, it's time for school.
Tôi xin lỗi, Tôi... Tôi không...
Xin lỗi chuyện khẩn cấp.
Ồ, em đang uống cà phê kìa.
Ừ, em... em thích trà hơn.
Họ không thực sự pha trà đâu.
Hải quân, Quân đội và Viện Không quân.
Anh sẽ rỉ tai nhau từ NAAFI.
- Cà phê đây rồi. - Vậy rồi.
Ngủ ngon không?
Thực ra là có.
Tốt.
Chuyện đó thực sự tốt.
Anh đang mong chờ nó chỉ là chúng ta.
Sao?
Ừm...
Chuyện gì xảy ra nếu chúng ta để họ ở lại?
Người hầu? Chúng ta có cần họ sao?
Gia đình Lubert.
Vậy ý anh là... sống chung cùng họ?
Ý anh là, họ ở trên tầng cao nhất.
Rach, ta hầu như không nhận thấy họ ở đây.
- Mọi người đều làm thế sao? - Đây.
Nó không giống nhau. Không ai khác có một ngôi nhà như thế này.
Đây không phải đều chúng ta muốn.
Ngôi nhà lớn, người hầu, bức vẽ trên tường.
Anh biết.
Em tưởng chúng ta sẽ sống cùng nhau.
Đang sống cùng nhau mà em.
Sống riêng.
Em...
Em không thoải mái với chuyện này.
Với bọn họ.
Không thoải mái với họ vì họ là người Đức.
Ngoài kia đầy sự hỗn loạn, Rachael.
Không có nơi nào để những người này ở.
Không còn nơi nào để...
Không còn thức ăn cho những người đâu.
Nó thật... Nó thật vô lý khi đuổi nhà Lubert đi.
Anh không cho em biết em phải cư xử như thế nào
Đây không phải cách mọi chuyện xảy ra.
Chẳng có gì là mọi chuyện xảy ra hết.
Tuy nhiên, dù sao thì cũng ở đây rồi.
Cảm ơn.
- Tôi rất biết ơn. - Không có gì.
Cảm ơn.
Xin lỗi. Ừm... có thể, ừm...
Ai đó có thể giúp tôi không, làm ơn?
Tôi muốn di chuyển những cái cây.
Những cái cây?
Chúng đang chặn ánh sáng.
Cô ấy đang là chính mình tại nhà.
Giống như một con giòi trong thịt xông khói.
Cô không thích cái ghế sao?
Đó là của Mies van der Rohe.
"Ngôi nhà kiến tạo."
Nó có nghĩa là một trong những chiếc ghế thoải mái
nhất từng được phát minh.
Không hề.
Nó thật xấu xí.
Ông ta thuộc trường Bauhaus.
Triết lý của họ là tất cả về việc từ chối cái đẹp không cần thiết.
Anh có thực sự cần một triết lý để làm điều gì đó thoải mái?
Chà, đằng sau mỗi đối tượng, có một triết lý, phải không?
Anh Lubert, xin đừng có lẻn xuống dưới nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.