The first 200 lines.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Bố tôi vững như một tảng đá vậy.
6:58 sáng.
Uh-oh. Muộn mất rồi.
Nhưng đó cũng là một điều tốt, vì ông ấy điều hành văn phòng luật của mình mà,
lại còn vừa mới độc thân ở đầu tuổi 50 nữa chứ,
lại còn vừa nhận thêm một chú chó dẫn đường chứ.
Elvis... Sao chú mày lại...
Thôi được. Vậy.
Thứ sáu ăn mặc thoải mái trong ngày thứ hai vậy, không còn cách nào khác.
Nhưng ông ấy có thể lo được hết những điều xì-trét trong cuộc sống, như một người chuyên nghiệp vậy.
- Còn cả những thứ mà chúng tôi giáng vào ông ấy nữa. Như là... - Bố ơi.
Con không hiểu là vì sao con không được đi làm thêm vậy.
Chào buổi sáng con yêu. Vì con có một công việc rồi mà. Đó là chăm học, để được điểm tốt
và con có thể giành thêm một chút thời gian thêm cho công việc đó đấy.
Chỗ của Anthony đang tuyển mà. Con sẽ được có thêm thời gian với bạn trai của con mà.
- Không giúp ích được chuyện của con đâu. - Con sẽ tự kiếm được tiền.
Để bố không phải trả tiền cho mấy món như là, nối mi giả chẳng hạn.
Bố sẽ không cần đâu. Vì con sẽ không cần đến chúng đâu. Hay một công việc cũng vậy.
Tại sao lúc nào bố cũng như thế này thế.
Vì bố là bố của con. Yêu con lắm.
Thôi nào, Henry.
- Con đừng có lên chân nữa. - Bố rõ ràng là không giúp con được đâu mà.
Con không muốn đến trường hôm nay đây. Thầy Izerten sẽ lại bắt bọn con kiểm tra nữa mất.
- Ông ấy thật là đồ thích xen vào... - Uh-uh.
Nếu là con thì bố sẽ không nói hết câu đó đâu nhé, anh bạn trẻ.
Đấy chính xác là lý do bố không muốn con đi chơi với mấy cậu hơn tuổi đâu nhé.
Con định nói là... xen vào mũi con.
Uh-huh.
Vậy thì chắc là con nghĩ là đầu bố đang lơ lửng trên mũi rồi đấy.
- Chào buổi sáng, Mel. - Buổi sáng tốt lành, Joyce.
Oh, chỉ muốn nói với anh là...
Em đang chờ lượt điểm đầu tiên chiều nay,
nên em hơi lo lắng,
nên đừng hi vọng nhiều về em, về khoản-công việc tốt nhé.
Vậy, chúc em may mắn với mấy cái điểm số đó nhé
và đừng kì vọng nhiều về anh, vè thanh toán-hậu hĩnh nhé.
Và cái máy phô-tô lại nuốt giấy rồi đấy.
Nhìn nó khá giống mấy cái hợp đồng-lắm đấy.
- Em nghĩ là anh nên biết. - Không vấn đề gì đâu.
- Người đàn ông này vững như đá tảng vậy. - Điều đó hoàn toàn không phải là bí mật.
Và mấy người
từ bên xuất bản blah và blah có gọi đó.
Barr và Ross à?
Họ muốn thuê chú chó bulldog mà thường đi cùng với một chú chó dẫn đường đấy.
Chuẩn bị làm việc gấp đôi công suất mà anh đang làm đi nhé.
Làm đi nào!
Còn bí mật thật là thỉnh thoảng thì
ngay cả tảng đá cứng nhất cũng có thể phải đổ sập đấy.
Oh, cái lưng của tôi.
Nhưng bố lại không muốn chúng tôi biết.
Ông ấy không bao giờ muốn có ai phải lo cho mình cả.
Mel, anh ổn chứ? Em nghe thất mấy tiếng đập, đập.
Chưa bao giờ tốt hơn cả.
Thôi được rồi vậy.
Đó là lý do vì sao các chuyên gia trị liệu tâm lý như chúng ta cần phải...
chủ động lắng nghe.
Chủ động lắng nghe đấy.
Tôi bỏ cuộc rồi. Điểm của mọi người chắc là có đăng rồi đấy. Cứ vậy đi.
Oh, Chúa ơi. Mình được toàn điểm "A".
Toàn là "A".
Khoan đã. Vậy điểm "A" có còn giống nghĩa với mấy cái điểm
như vậy hồi mấy năm '90 không?
Chúc mừng nhé, Joyce. Chị đang tiến bộ rất tuyệt đấy.
Trước khi chị biết thì có lẽ là chị đã thành một chuyên gia trị liệu tâm lý rồi đấy.
Nhưng shh nhé.
Hầu hết những người khác thì sẽ không được như vậy đâu.
Wow.
Một chuyên gia trị liệu tâm lý.
Nó sẽ xảy ra.
Nó thật sự sẽ xảy ra.
Mình mắc kẹt rồi.
Bố nói là nên tránh xa mấy anh học lớp-tám,
nhưng nhìn họ kìa... họ thật là tuyệt.
Tớ có nghe nói là anh Jake cạo râu đấy.
Tó còn nghe là giờ ngủ của anh ấy, phải là, tận 11:00 tối đấy.
- Có chuyện gì vậy? - Anh có cái gì vậy?
Bác ấy có mặt tại buổi bánh bánh tại trường.
Anh đang giả bộ nhắn tin, nên được vài tấm rất đẹp.
- Tuyệt. - Tuyệt chiêu nhắn tin-và-chụp cổ điển đó.
Giỏi lắm.
Chờ đã...
Đấy là mẹ em mà!
Oh, Chúa ơi.
Fisher, mẹ em đúng là một milf đấy!
Vâng chính thế đấy ạ.
Thôi nào, mọi người, đi thôi.
Milf nghĩa là gì vậy?
Thôi được, nhưng cậu sẽ không thích nghe đâu.
Nó hơi bị mất phẩm giá đấy.
Nó có nghĩa là "những người mẹ mà tôi muốn làm chuyện đó cùng"
Khi tôi nhìn thấy những điểm "A" đó,
nó đã va vào tôi như là một tấn gạch vậy.
Tôi như thấy cả cuộc đời mình được bày ra trước mắt vậy.
Tôi sẽ tốt nghiệp, mở một văn phòng tư vấn,
viết ba đến năm mấy quyển sách đạt-giải, rồi chết đi.
Thôi được.
Như là nếu như anh đã kể cho tôi cái kết của mấy bộ phim đó,
thì sao tôi còn đến muốn xem chứ?
Tôi rất ghét phải xem những thứ bị tiết lộ trước đó.
Nên tôi đâu có muốn xem trước phần đó trong bộ phim của cuộc đời tôi đâu.
Anh hiểu ý tôi nói chứ, Owen?
Vâng?
Tôi đâu có muốn là chuyên gia trị liệu tâm lý.
Đáng lẽ ra là lúc này tôi đang phải ở lớp học rồi.
Nhưng tôi không thể đi được. Mà tôi cũng không thể về nhà.
Ý tôi là làm sao mà tôi có thể giải thích với mấy đứa nhỏ,
oh, Chúa ơi, và ông chồng cũ của tôi nữa?
Đã rất khó để nói cho họ hiểu
rằng tôi muốn làm lại tất cả và quay lại trường học
lúc ban đầu đấy.
Bây giờ thì tôi lại phải nói với họ là tôi muốn làm lại từ đầu
lại một lần nữa sao?
Nếu như mà mẹ tôi đã chia sẻ với chúng tôi thay vì Owen,
thì mọi chuyện đều đã tốt hơn nhiều rồi, nhất là cho anh Owen.
Vậy nên tôi có ba tiếng để giết thời gian đó.
Tôi nên xem gì nhỉ?
Một chuyên gia trị liệu tâm lý chăng.
Sao cơ?
Chị có cần đóng dấu vé gửi xe không?
- Có chứ. - Được ạ.
Thôi nào anh bạn, rõ ràng có chuyện gì đang làm phiền con mà.
Không, con bảo bố rồi mà, con vẫn ổn.
Bố không nhìn thấy mặt con í chứ. Toàn là nụ cười thôi.
Con vẫn nghe có vẻ không ổn.
Thế một chút sữa chua dẻo để giúp con vui hơn nhé?
Bố giấu việc ông ấy bị đau lưng, còn tôi thì giấu cái tình huống milf đó.
Không đời nào.
Và chị Katie đang giấu một bí mật riêng cho bản thân.
Vậy, họ đã nhập lại hương vị bạc hà bavarian chưa con?
Con không biết nữa.
Bên cửa hàng mình có bạc hà bavarian không, thưa chị?
Chưa, hôm nay thì chưa có ạ.
Tôi rất tiếc.
Vậy sao chị không chầm chậm liệt kê từng huong vị cho chúng tôi nhỉ?
Thật ra là chúng tôi đã có nghĩ ra rồi.
Làm ơn cho hai cốc nhỏ.
Này anh bạn, con trả tiền nhé? Bố sẽ trả lại cho con ngay thôi.
Bố nói đúng đấy ạ.
Đúng là đi ăn sữa chua đã giúp con vui lên thật.
Đúng, tôi rất vinh hạnh khi anh đã chọn để làm việc với công ty của chúng tôi.
Và tất cả những điều anh nghe về tôi đều là đúng đấy.
Họ kiện các anh, và chúng tôi sẽ kiện họ lại gấp đôi.
Thôi được, dập máy đi, Mel.
Một giây thôi mà bác sĩ.
Không, không, không, không cần phải xin lỗi đâu.
Tôi đúng là một chú bulldog mà. Tôi là chú bulldog của anh đấy.
Thôi được, nói chuyện với anh sau nhé.
- Tạm-biệt. - Anh thế nào rồi hả Mel?
Rất tuyệt, vừa có thêm một khách hàng mới, nên...
Aah! Không tuyệt lắm đâu.
Chỗ đó... ow. Sao anh lại làm vậy vậy?
Mel, chuyện này đã xảy ra trong rất nhiều năm rồi.
Chúng ta cũng đã chụp x-quang nhiều lần rồi.
Chúng tôi đều thấy là không có vấn đề gì liên quan đến xương của anh cả.
Cứ tiếp tục nói vậy với cái dao đang cắm trên xương sống của tôi nhé.
Nghe này, chúng ta cần nói lại về cái nguyên nhân
mà có thể liên quan đến việc anh xử lý mức độ xì-trét của mình.
Anh đã bao giờ nghĩ là nên nói chuyện chia sẻ với ai chưa?
Sao, như là, một nhà tâm lý học à?
Joyce và tôi có từng thử một lần rồi.
Bây giờ, tôi cần hai người coi nơi này như là một nơi chốn an toàn,
một cái ổ ấm áp.
Thôi, coi như tôi xong rồi.
Không hợp với tôi đâu.
Vậy, vậy anh thường đi đâu để xả xì-trét vậy, huh?
Một việc gì đó mà lâu lắm rồi anh không được làm
với lịch trình bận rộn
và tất cả những điều đã thay đổi trong cuộc sống của anh...
Cuộc ly dị...
Một việc mà có thể khiến anh hoàn toàn thư giãn.
Xin chào?
Bình minh đẹp tuyệt vời quá. Mình nhớ việc này quá.
Còn tấm ảnh nào của mẹ không chú em?
Cứ đi đi, cứ đi, cứ đi, cứ đi...
- Không có tấm nào cho anh nhìn đâu. - Tất cả đều là của tôi.
Thật là một cậu nhóc kỳ lạ.
Sao, thế mày muốn đánh nhau à?
- Tôi sẽ đá đít được anh đấy. - Oh, thật sao?
Hình như giờ nghỉ giải lao ngày càng ngắn
và ngắn hơn đấy nhỉ? Các thánh thần ơi. Chào nhé,
Lần sau mà tao gặp mày nhé, Fisher,
mày coi như đã chết rồi.
Tớ không thể giúp khi cậu từ chối sự giúp đỡ của tớ đâu.
Bố đã rất cố gắng để che giấu mọi chuyện.
Ông ấy muốn chúng tôi nghĩ rằng là với bất kì vấn đề gì,
dù to đến như thế nào, cũng sẽ lăn khỏi lưng ông ấy luôn.
Con chào bố.
Oh, chào con, Henry. Con về nhà rồi à.
Bố đang làm gì ở đây vậy?
Bố cần phải tắm cho Elvis
vì cậu nhóc bị một con chồn hôi xịt vào người.
Mà con biết rồi đấy, bố không có bồn tắm ở bên căn hộ của mình,
nên bố mới đến đây, vì chú chó...
Và cái bồn, vì cần cái bồn cho chú chó cún.
Oh, được ạ.
Oh, này. Xin chào.
Họ cho bọn mẹ về sớm vì đã học hành cẩn thận.
Ở trường đại học họ vẫn làm thế đấy.
Elvis bị chồn hôi xịt vào người.
No comments yet. Be the first to leave one.