The first 200 lines.
Bộ phim : Pushpa: The Rise ( 2021 ) Diễn viên : Allu Arjun, Rashmika Mandanna, Sunil
Câu chuyện bắt đầu tại Nhật Bản
là nơi mặt trời mọc trước tiên.
Tại 1 đám cưới xa hoa của người Nhật…
Tại đấy có phong tục rằng chú rể sẽ tặng quà cho cô dâu trong ngày cưới.
Chuyện này chẳng liên quan đến đám cưới của người Nhật hay phong tục của họ.
Bạn thấy cây đàn kia không? Chuyện là về nó đấy.
Cây đàn trị giá đến 800 nghìn…
Lí do là vì nó được làm ra từ loại gỗ hiếm.
Bạn không thể nào tìm được loại gỗ đó ở quanh đây đâu.
Nhưng lại có thể nhập lậu từ Trung Quốc qua đường biển.
Cảng Thượng Hải, Trung Quốc.
Số gỗ đó được chuyển đi bằng con tàu này.
Đi từ Chennai, vượt hàng dặm xa xôi đến đây.
Chúng được chuyển lên tàu bằng xe tải.
Nơi chúng ta có thể tìm thấy gỗ đàn hương đỏ...
Rừng Seshachalam, Rayalaseema.
Có điều loại cây này không mọc ở đâu khác ngoài nơi này.
Vì vậy mà giá của loại gỗ này rất đắt.
Đây đích thị là vàng mọc lên từ đất, gọi là gỗ đàn hương đỏ
Loại gỗ đàn hương đỏ này được vận chuyển và buôn lậu chính từ nơi này.
Nói thật thì câu chuyện này không phải về gỗ đàn hương đỏ.
Mà là về những người làm công trở thành những người cung cấp của đường dây buôn lậu.
Bạn đang thắc mắc nghề đó là gì hả? Đừng bắt anh ta phải viết.
Người như chúng ta thì có ở khắp nơi,
nhưng người như anh ta thì hiếm như gỗ đàn hương đỏ vậy.
Anh chạy đi ngay trước mặt cảnh sát cơ… Anh là ai vậy?
Đi xuống, xuống ngay... xuống mau.
Lâu rồi không gặp. Các anh vẫn khỏe chứ?
Mong là các anh vẫn khỏe.
Vậy được rồi.
Chuyện giữa đôi bên.
Tôi sẽ trả cho các anh 10 nghìn rupee. Tha cho tôi nhé?
10 nghìn.
Đút lót? Anh đang định hối lộ cảnh sát Tamilnadu đấy đúng không?
Anh ta định hối lộ chúng ta 10 nghìn này sếp ơi.
20 nghìn!
30 nghìn!
40 nghìn!
50 nghìn!
50 nghìn!
100 nghìn!
Ý tôi là 100 nghìn mỗi người ấy.
Tôi bảo 100 nghìn 1 người mà.
Anh... là người Tamil hả?
Tên gì thế?
Pushpa!
Tôi giỏi tiếng Telugu.
Mọi chuyện bắt đầu từ khi anh ta được sinh ra.
Nhưng câu chuyện của tôi thì bắt đầu từ khi gặp anh ta.
Đừng có ở đây lảm nhảm nữa, đi uống cốc trà cũng được.
Mau lên, chúng ta còn nhiều việc lắm. Được chứ?
Ai thế kia? Có phải là anh con rể mà dương dương như ông chủ ấy à.
Tôi là Kesava... đây là lần đầu tôi gặp Pushpa đấy.
Anh chàng kia là ai vậy? Người ngồi vắt chân trước cửa ấy?
Cái gì thế này?
Sao lại ngồi vắt chân trước nhà thế này, ông chủ đang hỏi kìa..?
Cậu không biết phép lịch sự à?
Hả?
Chân này của tôi, và chân này cũng của tôi, tôi đặt chân của tôi lên chân của tôi thôi.
Chắc tôi gác chân lên người ông chủ hay gì?
Ông ta muốn tôi làm việc hay là muốn tôi phải tôn trọng ông ta?
Cậu phải thay đổi cách cư xử nếu như còn muốn làm việc ở đây.
Không phải cứ muốn làm gì thì làm được.
Vậy sao?
Không thay đổi được tôi thì thay đổi ông chủ được không.
Trả tiền cho tôi đi!
Tôi sẽ đi.
Vậy là đủ cho những việc tôi làm rồi.
Đưa tiền này cho ông chủ của ông và kêu ông ta mua nhân cách ở chợ ấy.
Cầm lấy!
Cái tên này hoặc là làm lên chuyện hoặc là rơi bịch xuống hố sâu thôi.
Ơ này... đi đâu đấy?
Tôi cũng đổi chủ đây.
- Tôi muốn xem anh ta sẽ trở thành cái gì. - Ơ cậu đi đâu vậy?
Parvatamma. Bà định khất nợ bao nhiêu ngày nữa?
Tôi đưa tiền cho bà từ hội chơ Ganga lần trước mà.
Mặc kệ tiền gốc đi, bà còn chẳng thèm chả tôi tiền lãi nữa.
Không phải tôi đã nói với anh rằng tháng sau tôi trả sao?
Tháng nào bà cũng bảo tháng sau. Tôi đã đến nhà bà bao nhiêu lần rồi?
Mấy con người mặt dày... không biết xấu hổ này.
Reddappa. Đừng có la lớn thế. Cả làng nghe thấy kia kìa.
Tôi cố tình để cho người ta nghe thấy đấy. Ít nhất thì họ còn nhớ mà trả tiền.
Người ta là góa phụ đấy. Cậu nói chuyện với người ta thế đấy.
Góa phụ thì sao?
Bà ta có thằng con trai to như con trâu mộng ở nhà còn gì.
Anh ta có phải đàn ông không? Thằng đó không có chân tay gì à?
Không đâu Reddappa, con tôi đến làm việc ở nhà máy rồi.
Nó sẽ trả tiền anh hàng tháng mà.
Nó định trả cái gì?
Cả làng này ai cũng biết là con bà đã nghỉ việc rồi.
Vậy là sao? Reddappa nói thật hả con?
Con nghỉ việc ở đó rồi hả? Con không đi làm thì sao ta sống được.
Mẹ đang hỏi con đấy.
Nghe này Parvatamma. Quên đi. Sáng mai tôi sẽ đến.
Tôi muốn bà phải trả hết,
Còn không, tôi không chỉ đứng la lối trước cửa nhà bà thế này đâu...
mà sẽ đứng trên mái nhà và nói cho cả thiên hạ cùng biết.
Uống đi chứ… Cả con trai rồi đến con trâu cũng chẳng ai nghe tôi.
Tiền gốc là 3000, lãi là 3600.
Tổng cộng là 6600 rupee.
Hết nợ rồi nhé.
Tiền của ông thì về túi rồi. Thế của tôi thì sao?
Của cậu... Cái gì của cậu?
Cả cái làng này biết là mẹ con tôi vay tiền của ông.
Thế giờ họ có nên biết là chúng tôi trả hết rồi nhỉ?
Không phải đơn giản lắm sao?
Xin chào Gurappa, Venkatadri Pushpa đã trả hết nợ rồi đấy.
Giờ tôi đi nhé.
Hôm qua có nhiều người ngồi ở quán ăn lắm đấy.
Ai sẽ nói cho họ biết đây?
Ông sẽ nói gì nào?
Gurappa, cho tôi danh sách những người đến chỗ đấy vào hôm qua xem nào?
Cả thảy có 106 người.
Pakala Ravi
Chalapathi
Munemma!
thôi... dừng.
Cậu muốn tôi phải đi báo cho từng người 1 sao?
Không có đâu nhá.
Kondal Rayudu!
Nghe này Kondalrayudu… Pushpa đã trả hết nợ rồi đấy.
- Trả hết rồi sao? - Ừ, cậu ta trả hết rồi.
Bainapalli Subbalakshmi, Batyala Alivelu...
Pushpa đã trả hết nợ rồi đấy nhé.
Pushpa... nói với cả Venkata Subbamma nữa. Tối nay bà ấy đến Dubai đấy.
- 100 rupee công… - 1000 rupee công.
Tôi phải đi rồi... tối về tôi trả tiền.
Đi thôi nào.. 1000 rupee công..
100 rupee công là như nào thế? Cả 1000 rupee công nữa?
Việc hợp pháp, nên chỉ có 100 rupee công thôi.
Cái kia thì không hợp pháp. Càng nhiều tiền thì càng rủi ro hơn…
1000 rupee công... 1000 rupee công.
Nhanh lên nào... 1000 rupee công.
Đi thôi... 1000 rupee công.
100 rupee công nào... 100 rupee công.
Ơ này... sao lại qua bên đó? Qua đấy thì chưa chắc tối đã về được đâu nhé.
Dù sao thì tôi cũng chẳng có việc gì làm vào buổi tối. Thế nên tôi đi đây.
Dừng... dừng xe lại.
Lên xe nào... đi thôi...
Báo cho cha mẹ tôi 1 tiếng... rằng tối nay tôi không về nhé.
Xuống mau lên.
Nhanh cái chân lên nào.. mau lên...
Mau!
Nào nhanh lên... khẩn trương...
Cơn mưa chết tiệt này! Đi tiếp đi.
Đi nhanh nào.
Nhanh lên nào... ta cần qua được ngọn đồi trước buổi tối đấy.
- Lần đầu anh đi làm hả? - Ừ.
Anh tên gì thế?
Liệu bọn họ có trả tiền cho mình sau khi xong việc không nhỉ?
Mấy người đâu hết rồi?
Chúng ta dùng hết sức vung rìu, mà các anh lại muốn giao cho cảnh sát là sao?
Tôi có ý này. Lại đây tôi nói cho nghe.
Cảnh sát đặc nhiệm DSP Govindappa!
Anh ta chính là cơn ác mộng đối với dân buôn lậu đàn hương đỏ.
Sau khi anh ta tiếp nhận nhiệm vụ, thì lâm tặc nhận ra rằng cái mạng còn quan trọng hơn tiền bạc nữa.
Nếu như phải chặt cây hay tuồn gỗ ra ngoài rừng thì chỉ có thể làm vào giờ nghỉ của anh ta thôi.
Các anh đang làm gì vậy?
Chúng tôi đi chăn cừu thôi... chăn cừu.
Thế cừu đâu?
Chúng nó vào rừng ăn hết rồi…
Các anh chăn đàn bao nhiêu con?
Chúng ta có bao nhiêu con ấy nhỉ?
Tầm 200 con thì phải.
Chúng tôi có 200 con sếp ơi.
Chăn cừu nào mà đem theo rìu thế kia?
Thì họ họ chăn cừu, đem theo rìu phòng khi giết hổ nếu cần đó ạ...
Mà... anh nói chuyện với sĩ quan DSP như thế đấy à?
Anh không có chút lịch sự nào sao??
tất nhiên là có, có tôn trọng, thế nên chúng tôi mới giấu khúc gỗ đi.
Còn không thì chúng tôi đã ngang nhiên chuyển nó ra ngoài ngay trước mặt các anh rồi.
Thế rồi các anh có bị thiếu tôn trọng không?
Còn nhìn gì nữa?
Hổ bị bắt rồi kìa. Túm lấy nó!
Đừng có tỏ ra thông minh. Chỗ hàng đó đâu rồi?
Chúng đâu?
Tôi tưởng là anh đi tóm hàng chứ
Tôi lại không nghĩ anh sẽ bắt hết những thứ ngáng đường anh cơ đấy.
Này sếp ơi.
Anh có 6 viên đạn.
Còn tôi có đến 60 chiếc rìu đấy.
Chúng tôi áp đảo nhé.
Sếp nhìn mấy gương mặt này đi. Ai cũng đỏ gay gắt hết.
Đừng manh động. Chúng ta sẽ quay lại sau.
Ông ta đưa ra lời khuyên tốt đấy.
Nếu anh nghe lời thì đôi bên cùng có lợi.
Tôi xin sếp đấy... quay về thôi nào.
Bọn họ chỉ mạnh khi ở trong rừng thôi.. Có đi đâu được đâu.
Đi thôi nào... chúng ta sẽ chặn đường bên ngoài rừng.
Có vẻ như bọn họ muốn đưa hàng ra ngoài trước mặt chúng ta đấy.
Điều đó mà xảy ra là chúng ta có chuyện đấy. Đi thôi nào.
Lá cây quang hợp để lớn lên
Dê cũng cần ăn lá để sống
Và rồi hổ báo cũng săn dê để sinh tồn
Không phải đây là sức mạnh của kẻ đói sao?
Liệu đây là sức mạnh từ sự đói nghèo?
Con hổ dữ chết dần chết mòn cái chết theo thời gian dần tan biến
Thời gian rồi cũng đầu hàng trước Kali Đúng là nạn đói lớn đây
Kẻ bị săn biết mình phải chạy Còn kẻ đi săn cũng biết phải chạy nhanh hơn con mồi.
No comments yet. Be the first to leave one.