The first 200 lines.
Giờ giải lao dài quá.
Hóa ra cảm giác bị bơ cay đắng thế này đây.
Giờ làm sao để mấy nhóm mình từng khinh thường nhận vào cũng là một bài toán khó.
Quả nhiên là không có ai.
Muốn nói với ai đó quá.
Người đàn ông không có thân trên.
Muốn kể với ai đó quá.
Nhưng mà...
lỡ người ta nghĩ mình thích mấy thứ huyền bí thì...
sẽ không còn chỗ nào dành cho mình trong lớp nữa.
Cô bạn quê mùa trong lớp.
Cô bạn lòe loẹt trong lớp.
Cậu làm gì vậy?
À lúc nãy ở ngoài kia...
Ở ngoài nhưng mà lúc nãy cơ.
Ơ?
Kuro.
Cậu Kumogakure?
Vừa chuyển tới mà đã gọi luôn bằng tên à.
Người quen sao?
Đâu có.
Nói là người quen thì...
Chắc là vậy nhỉ.
Chắc là vậy nhỉ.
Thi chuyển trường à?
Không thích tới trường chút nào.
Chắc lần này phải chuẩn bị tinh thần đi chầu trời rồi.
Không có thầy cô nào chờ.
Về thôi.
Cậu kia.
Tôi không qua được.
Này.
Mặc áo trùm đầu bên dưới áo khoác mà không thấy nóng à?
Nóng chứ.
Nóng thì cởi bớt ra đi.
Không được.
Thái độ khó chịu kiểu gì ấy.
- Cậu... - Noguchi này.
Tiết phụ đạo bắt đầu rồi đó.
À.
Em là học sinh chuyển trường.
Kamikakushi...
Em tên là Kumogakure.
Kumogakure.
Họ hiếm vậy.
Làm gì có chuyện đó.
Thuộc top 10 bảng xếp hàng hàng năm về họ phổ biến tại Nhật đấy.
Hả?
Vậy sao?
Bình thường ai cũng biết mà.
Này, này.
Em đó.
Đừng có nói dối không chớp mắt thế.
Hả?
Vậy sao?
Bực mình đấy.
Nói dối sao?
Ủa?
Em nói mà.
Noguchi.
Cậu bảo thầy nói dối à.
Khoan đã, em nói đấy chứ.
Loạn quá nên làm ơn đừng nói nữa.
Nếu chút nữa em được chuyển trường thì cạo bộ râu đó cho tôi.
Thầy ơi.
Em muốn cạo râu lắm.
Nhưng mẹ em làm về đêm.
Dao cạo là thứ cần thiết để cạo lông toàn thân...
nên mẹ không cho em dùng.
Hả?
Vậy à.
Mẹ cậu làm nghề gì?
Tôi cũng muốn làm.
Này.
Dịch vụ "mát-xa".
Mẹ đến nhà và thẳng thắn lắng nghe câu chuyện của khách.
Noguchi.
Em phải học phụ đạo đàng hoàng rồi thi cho đạt.
Không là ở lại lớp thật đó.
Cuộc đời em đang gặp nguy đấy.
Mới 17-18 tuổi...
thì làm gì hiểu cuộc đời gì chứ.
Kumogakure.
Mau ngồi đi.
Ghê quá đi.
Đừng bận tâm đến tôi.
Vậy em ngồi đây.
Sao gần vậy?
Noguchi.
Bắt đầu lớp phụ đạo.
Đây là để Toán - Văn - Anh.
Làm môn nào trước cũng được.
Khi nào xong thì gọi thầy.
Vâng.
Đúng như Hachiya nói.
Xin phép làm phiền.
Cậu là ai nữa đây?
Tôi tên là Hachiya Shion.
Rất vui quen...
À không.
Rất vui được làm quen.
Khoan đã.
Không được mang giày vào đây.
Nói nhiều quá, đồ hói.
Mời mọi người.
Chu đáo quá.
Mỗi lon 500 yên.
Lấy tiền à?
Đã thế còn mắc nữa.
Thế...
Tới đây có việc gì?
Phải rồi.
Rốt cuộc là cậu làm gì đây?
Nói nhiều quá, đồ hói.
Hôm trước, tôi cũng có mặt ở nơi bắt giữ tên ngoại quốc.
Ngày mai thi chuyển trường cứ nhìn xuống sàn.
Đúng là cảm giác có một người nữa ở đó.
Cảm ơn cậu quan tâm.
Tôi định kết thúc tên ngoại quốc khi hắn kiệt sức sau cuộc chiến ở khu nhà đó.
Nhưng bị anh cướp công nên tôi không thể ra mắt trận đầu được.
Khiến sư phụ thấy xấu hổ...
Quả là cay đắng tột cùng.
2.500 yên.
Hả?
Tôi trả sao?
Kumogakure Kuro.
Tôi chờ anh ở trường Kodan.
Trên sàn có đáp án.
Môn... ngữ... văn.
Ngữ văn à?
Trước mắt cứ điền vào hết đã.
Nếu còn thời gian thì...
làm sai câu nào đó để khỏi thấy bất thường.
Tầng lớp võ sĩ nổi loạn...
dẫn đến cuộc bạo loạn Nakasendai.
Ghê quá.
Sao vậy Noguchi?
Côn trùng.
Trứng côn trùng à.
Trứng đủ màu xếp lại thấy ghê quá.
Không phải trứng, mà là hạt gạo đấy chứ.
Đụng vào là phồng da đấy.
Hả?
Nó gọi là Kometsubumodoki.
Một loài hiếm gặp có trứng rất độc.
Lý do trứng của chúng xếp thành cặp chuẩn chỉnh...
là để con đực và cái có thể giao phối và sinh sôi ngay khi nở.
Hả?
Nghe thấy ghê quá.
Có loài côn trùng đó thật à?
Thế giới này rộng lớn lắm.
Lớp học không phải là tất cả đâu.
Những loài côn trùng đó có thể tồn tại hoặc không.
Nói chung là nguy hiểm.
Noguchi, lấy chổi ra đây.
Vâng ạ.
Làm rơi cục gôm mất rồi.
Sao lại...
Ai đó sờ mông em!
Bình tĩnh Noguchi.
Nghĩ thế nào thì tụi thầy cũng không thể làm thế mà.
Thế là câu được vài chục giây.
Đầu tiên là ngữ văn.
Thật là... Không biết sao lại đẻ trứng ở đây nữa?
Tiếng Anh bị quét hết rồi.
Bằng mọi giá phải bảo vệ môn Toán dưới chân mình.
Nhẫn thuật - Thủy độn.
Thầy ơi.
Lớp phụ đạo hôm nay tới đây...
Ủa?
Thầy ơi, dưới sàn kìa!
Kumogakure!
Chảy ra đầy sàn rồi.
Để em đi lấy khăn.
Thật ra, em rất căng thẳng từ hôm qua đến giờ.
Em không thể cưỡng lại cổ họng khát khô...
và uống quá nhiều nước biển sâu.
Em uống quá nhiều muối.
Nước biển sâu?
Tôi chẳng thấy em căng thẳng chút nào.
Thầy ơi.
Phải đưa cậu ấy đi vệ sinh thôi.
Đúng rồi nhỉ.
Đừng có khóc, cậu là con trai mà.
Cậu trai.
Phải ôm lấy bào thai chứ.
Biết rồi, biết rồi.
Mà phải là "ôm tham vọng" chứ.
Thầy ơi.
Lần này...
Chuyện thành ra thế này thì...
em chẳng còn tâm trạng làm bài tiếng Anh và Toán nữa.
Nhưng em muốn được đánh giá...
qua bài thi ngữ văn với điểm cao nhất có thể.
Thầy biết rồi.
- Đi vệ sinh... - Thầy chấp nhận hả?
Thầy hứa rồi đấy.
Em làm thầy sợ đấy.
Người gì mà kỳ lạ.
Giờ làm gì tiếp đây?
No comments yet. Be the first to leave one.