The first 200 lines.
LỜI NÓI DỐI SAU VƯỜN NHÀ TÔI
Cô làm gì đó?
Những thứ gì đây?
Công lý…
trừng phạt.
Đại loại thế nhỉ?
Có 20 triệu won từ tên khốn này. Mười triệu won từ thằng đểu này.
Tôi dàn xếp bằng 30 triệu won với thằng này
và có một nhà thuốc trong một bệnh viện.
Anh cướp của họ à?
Không, đâu có.
Tôi trừng phạt chúng.
Cô biết đó, đất nước này tên là Hàn Quốc.
Chỉ một bước thôi…
Nếu đất nước này tiến thêm một bước nữa, nó có thể trên cả tuyệt diệu.
Vậy tại sao nó ở trong tình trạng bê bết này?
Vì bọn khốn kiếp như chúng đang trì hoãn một bước đó
và ngăn cản Hàn Quốc tiến lên.
Thế nên ai cũng tàn tạ.
Thế chúng ta nên làm gì?
Trừng phạt bọn chúng.
Không đúng sao?
Nhưng tại sao anh…
lại là người trừng phạt họ?
Vì tôi có khả năng.
BÁC SĨ PARK JAE-HO. ANH BIẾT EM LÀ AI, PHẢI KHÔNG?
Sự trừng phạt nào…
anh tính dành cho Park Jae-ho vậy?
Sang-eun.
Bố mẹ anh không còn khỏe như xưa nữa.
Họ dễ bị cảm lạnh lắm.
Anh đã bảo họ đừng đến thì tốt hơn.
Ở đây yên lặng quá.
Đúng thế.
Sang-eun à.
Nói bây giờ thì có vẻ không ổn lắm,
nhưng em trai anh…
Nó thật sự không nên chết như vậy.
Ai lại muốn chết như thế này chứ?
Ý anh không phải vậy đâu.
Em trai anh có vài khoản nợ.
Ồ… Em hiểu.
Đồng nghiệp cũ của bố anh có mở một công ty,
nên Yun-beom và anh có đầu tư một ít tiền vào đó.
Cậu ấy không nói với em phải không?
Thì ra là vì vậy à?
Em đã biết à?
Em không biết, nhưng em tình cờ phát hiện.
Anh ấy đầu tư bao nhiêu mà rút tiền cọc thuê nhà ra?
Anh đầu tư 30 triệu, còn Yun-beom…
là 200 triệu.
Này.
Tiền cọc thuê của nhà em ít hơn 200 triệu.
Hẳn là anh nhầm rồi.
Có vay ngân hàng.
Em kiểm tra chưa?
Cuối cùng, đó là một cú lừa.
Bố và anh cũng không biết. Bố và anh cũng là nạn nhân.
Vì việc đó, kể cả khi Yun-beom ép buộc để hàng chỗ vợ anh,
anh cũng không nói gì được.
À, phải rồi.
Đây.
Bố bảo anh đưa cái này cho em.
100.000 won của bác trai cho.
100.000 won của bác gái cho.
100.000 won là anh cho.
Em đoán đúng chứ?
Hả?
Em biết họ không yêu quý gì anh ấy
vì họ buộc phải nhận nuôi con trai của em trai họ,
nhưng khi anh, một người chẳng có gì,
cưới một dược sĩ,
anh ấy đã tặng tuần trăng mật đi Hawaii cho anh để anh không mặc cảm.
Bọn em thuê chỗ mừng thọ 70 của bác trai.
Bọn em còn trả viện phí và tiền phẫu thuật cho gác gái.
Nhưng 300.000 won bèo bọt ư?
Rẻ mạt quá.
Này Sang-eun.
Sao em có thể nói vậy?
Thì như anh nói đó,
"Nó thật sự không nên chết như vậy".
Anh không nên đến đây. Anh đi đây.
Nói thật, bố mẹ anh sẽ thất vọng lắm nếu họ nghe em nói thế.
Nếu thất vọng, họ nên tự mình đến đây.
Họ đã khiến Yun-beom thấy có lỗi cả đời vì họ nuôi anh ấy,
nên ít ra họ nên đến đây xin lỗi chứ!
Họ nên đến đây mà nói,
"Hai bác xin lỗi
"vì làm cháu thấy có lỗi
"dù cho cháu ăn cơm nguội, hành hạ cháu,
"và chỉ cho mỗi con trai bác học đại học bằng tiền của bố cháu".
Ít ra họ nên đến đây xin lỗi anh ấy chứ.
Tại sao…
Tại sao các người đều sống ô nhục như vậy?
Con vẫn thương tiếc nó
vì nó là chồng của con à?
Vâng.
Nhiều lúc con thương xót anh ấy.
Nhiều như thương xót con.
Chào cô.
Vâng.
Cảm ơn cô.
Không có gì.
Ông ấy không nói anh à?
Tôi tin là sẽ sớm nói thôi.
Quên đi. Sao tôi nói được khi ông ấy chưa nói?
Chờ nghe trực tiếp đi.
Được rồi.
Tôi vừa đến đây. Tầng ba.
Được. Cố gắng đến sớm nhé. Tạm biệt.
LỜI NÓI DỐI SAU VƯỜN NHÀ TÔI
Rất tiếc về mất mát của cô. Tôi…
Bác sĩ Park Jae-ho.
Anh biết tôi là ai, nhỉ?
NỘI THẤT DOROTHY THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Anh đến sớm quá. Lâu rồi chưa gặp chị, chị Moon.
Chị Moon. Bao lâu rồi nhỉ?
Rất vui được gặp chị.
Seung-jae thế nào rồi?
Nó ổn cả. Anh khỏe chứ?
Sang-eun, em đã liên lạc hết mọi người rồi nhỉ?
Mình không có nhiều người viếng.
Vì anh ấy đáng bị thế.
Sao cơ?
Bác sĩ Park Jae-ho.
Nói chuyện một chút được chứ?
Tôi à?
Em chờ ở đây nhé. Anh quay lại ngay.
Nói chuyện với vợ tôi nhé.
Chào cô.
BÁC SĨ PARK JAE-HO. ANH BIẾT EM LÀ AI, PHẢI KHÔNG?
Dạo này bác sĩ Park thế nào?
Sao? Ý anh là sao ạ?
Tôi có kê thuốc ngủ cho anh ấy vì anh ấy không ngủ được.
Không biết có phải anh ấy quá bận với biên bản ghi nhớ của Đại học Myeongjin.
Ồ.
Ở nhà anh ấy không nói nhiều về công việc.
Chúng tôi hút thuốc rồi sẽ quay lại sau.
Thật hả?
Thật điên rồ.
Chuyện này là sao?
Sao cô lại gọi tôi ra đây trước khi xong tang lễ?
Anh bị chồng tôi tống tiền, phải không?
Vì cái này.
Thì ra là vì việc này sao?
Vậy ra cô là người nhắn tin cho tôi.
Cô nghĩ cái điện thoại nữ tính này là của ai?
Tôi không biết.
Nhưng tại sao số của anh
và ảnh gia đình anh lại có trong cái điện thoại nữ tính này?
Tôi rất tò mò về việc đó đấy.
Nói thật, tôi chẳng biết gì cả.
Chưa biết thôi.
Nhưng…
tôi đoán rằng có lý do
mà chồng tôi để lại nó cho tôi trước khi đến hồ,
như thể anh ấy đã biết mình sẽ không thể trở về.
Nếu cô tìm được gì đáng chú ý, hãy gọi cho tôi nhé.
Ai biết được? Biết đâu tôi sẽ sợ hãi.
Vâng, chắc chắn tôi sẽ gọi.
Tôi sẽ cố hết sức để tìm ra lý do đó.
Cô đang hớn hở quá.
Nếu tìm ra, cô sẽ tống tiền tôi à?
Nhu chồng cô đã làm?
Nếu cần thiết.
Để tôi nói cho rõ nhé.
Tôi chẳng có lý do để thương lượng với cô.
Tôi nghĩ điều này một thời gian rồi.
Cô rất giống chồng cô.
Lần nào anh Kim Yun-beom cũng ra lựa chọn sai.
Có lẽ anh ta đã như thế cả đời mình.
Và tôi tin là mọi lựa chọn sai đó đã dẫn anh ta đến cái chết.
Tôi cầu nguyện, vì đứa con của cô, rằng cô có một lựa chọn khác.
Jae-ho.
Cô hãy bảo trọng, và một lần nữa xin chia buồn với mất mát của cô.
Cô dùng những thứ đẹp như chính cô vậy.
Quý cô xinh đẹp.
Tôi giữ cái này nhé?
Vâng, cứ việc.
Con trai tôi có cửa hàng điện thoại di động ở Seoul.
Cô muốn gặp nó không?
Đừng từ chối mà, gặp nó đi.
Nó còn tốt nghiệp đại học nữa.
Vậy không làm con dâu tôi nữa. Cô làm con gái tôi nhé?
Bà làm gì vậy?
Do mùi từ người cô thơm quá.
Hãy về nhà với tôi đi.
- Đi mà? - Bỏ tôi ra đi.
Không. Tôi không bỏ.
Tôi sẽ đi với cô, cô à.
- Đưa tôi theo với. - Dừng lại.
Bỏ tôi ra!
Bỏ tay cô ra!
Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý làm thế.
- Tôi xin lỗi. - Mẹ ơi?
Làm ơn bỏ ra…
Cô…
Cô không biết gì cả sao?
Cô nghe cho kỹ.
Chồng cô…
No comments yet. Be the first to leave one.