The first 200 lines.
Chú!
Xin hãy cố lên!
Mấy người đang làm gì thế hả?
Một, hai, ba!
Cố nữa lên!
Ta phải chỉnh mấy thông số đó. Trông không ổn chút nào.
James.
Ông cần xem cái này ngay.
Có gì đó lạ lắm.
Ôi trời.
Sao tôi lại lấy việc này ra đùa chứ?
Làm theo lời tôi đi.
Đưa người dân tới chỗ cao hơn đi, được chứ?
Là sóng thần đấy!
Chúng tôi thấy họ rồi. Hết.
Họ tìm thấy nó chưa?
Đúng tàu Eokjo chứ?
Anh chắc chứ?
Đừng để họ gặp nạn ngoài đó!
Họ tìm thấy bố cháu chưa ạ?
Yeon Hee à, họ tìm thấy bố cháu rồi.
Đừng lo!
Mọi người, họ tìm thấy tàu Eokjo rồi!
Họ an toàn cả chứ?
Không hay rồi!
Có một cơn sóng thần hướng ba giờ đang hướng về phía các anh! Hết.
Chúng tôi còn bao nhiêu thời gian nữa? Hết.
Khoảng năm phút. Bỏ con tàu đi.
Tình huống nguy hiểm lắm. Hết.
Jack, mau lên! Sóng thần đấy!
Đi thôi! Nhanh lên!
Được, sắp cất cánh ngay đây. Nó còn cách bao xa nữa? Hết.
Ta còn không tới hai phút! Mau lên!
Ta phải đi thôi! Nhanh!
Chui vào trong lưới đi!
Nhanh lên!
Nhanh lên, đồ điên này!
Man Sik, đủ rồi.
Xin hãy cố chịu đựng!
Mấy tên khốn! Các anh không định giúp ông ấy sao?
Man Sik!
Vâng, thưa ngài.
Hãy chăm sóc cho Yeon Hee giúp tôi nhé?
Xin đừng nói vậy.
Tôi sẽ đưa ngài rời khỏi đây.
Nghe tôi. Đi đi.
Chú!
- Chú ơi! - Đi thôi. Nhanh lên!
Buông tôi ra! Buông ra!
Chú!
- Đừng cử động! Kéo lên đi! - Chú!
Chú!
Chú ơi!
Chú!
Chú!
Hàng nghìn người đã tử vong hoặc mất tích
do trận sóng thần kinh hoàng ở khu vực Đông Nam Á.
Sau đây là tin từ phóng viên của chúng tôi.
Người dân sơ tán ngay khi con sóng khổng lồ đổ bộ vào khu vực ven biển.
Chỗ nào nó đi qua cũng chỉ còn lại một đống phế tích và rất nhiều xác chết.
Một trận động đất mạnh 8,9 độ richter đã xảy ra
gần Đảo Sumatra ở Indonesia.
Cơn sóng thần sau đó đã gây thiệt hại nặng nề
ở Ấn Độ, Sri Lanka, Indonesia, và Thái Lan...
Bố...
(LEE MIN KI, KANG YE WON, KIM IN KWON)
Những trận động đất ở Nhật Bản
đa phần đều xảy ra ở miền Đông đất nước.
Nhưng gần đây chúng đã thường xuyên xuất hiện
ở miền Tây nước này, gần biên giới với Hàn Quốc.
Xong rồi.
Hát đi, Seung Hyun!
Một, hai, ba, bốn.
Chơi đùa lúc nào cũng thật vui
Các bạn ơi, hãy tụ tập nào
- Giỏi quá, Seung Hyun! - Luôn luôn vui vẻ
Yeon Hee à! Đói quá đi!
Chú!
Seung Hyun, nào.
Anh phải làm mạnh hơn nữa.
Xin lỗi con trai. Bố không làm thế đâu.
Yeon Hee đâu rồi ạ?
Đang đi giao hàng!
Bố hứa mà!
Man Sik! Ra ngoài thôi!
Gì thế?
- Yeon Hee! - Yeon Hee thì sao?
Ra ngoài đi! Nhanh lên!
Tôi đã bảo đừng bán ở đây nữa!
Dừng lại đi mà.
Tôi đã nói rất rõ ràng rồi!
Tránh ra!
Sao cô dám bán cá
trước nhà hàng hải sản của người khác hả?
Phải đấy.
Em làm gì thế hả? Không định xin lỗi sao?
- Không có gì để nói phải không? - Không có.
Cô không có gì để bào chữa à?
Không có.
Cô ta thể hiện rõ ràng bản chất đứa mồ côi.
Đừng nói vậy.
Sao cô dám nhìn tôi như thế hả?
- Đừng lườm bà ấy nữa. - Sao hả? Tôi nói đúng rồi còn gì!
Tôi cư xử như thế bao giờ hả?
Đừng cãi lại!
Cô vừa nói gì hả?
Bà có từng hỗ trợ gì khi bố mẹ tôi qua đời chưa?
Gì hả?
Con khốn này đúng là không biết điều.
Nói lại xem nào!
Dừng tay.
Dừng lại đi mẹ!
Yeon Hee, bình tĩnh!
Con cho nó bán cá ở đây à?
Thằng điên này!
Đồ ngu!
Con là lãnh đạo của một hiệp hội phát triển!
Nhưng con lại không thèm quan tâm tới ai khác.
Sao con cứ bênh vực cô ta thế?
Thế nên nó mới hành xử như vậy!
Không phải đâu mẹ.
Không phải là sao hả?
Mẹ không bỏ qua nữa đâu!
Mẹ sẽ kết thúc chuyện này.
Mẹ à!
- Mẹ! Dừng lại đi! - Ngồi xuống đi!
Mọi người ngồi hết xuống!
Thế nên anh mới bảo em đừng đi vào khu mua sắm đó.
Khi mọi người nhìn thấy em bán cá trước cửa hàng của họ,
em nghĩ danh tiếng của anh sẽ bị ảnh hưởng thế nào hả?
Dù sao, em nên thể hiện
tôn trọng với người lớn.
Mẹ anh mới là người phải cư xử như bậc cha chú!
Phải, anh biết. Nhưng mà...
Mặc dù anh muốn giúp em...
Em đâu có nhờ anh giúp.
Đương nhiên là em không nhờ.
Cô bé cứng đầu.
Chào ông.
Vâng, xin chào.
Anh biết đấy, Haeundae đã là một khu nghỉ dưỡng tầm cỡ.
Nhưng thật đáng tiếc khi nó chưa có một khu thương mại hoành tráng...
Điều đó thật vô lý.
Này, lão khốn!
Ông đã kiếm được cả núi tiền rồi.
Giờ ông còn muốn phá hủy nơi này nữa!
- Tới khu tiếp nào. - Lão khốn.
Cút đi, lũ khốn kiếp!
Lũ khốn bẩn thỉu!
Giáo sư Kim rất cố chấp về luận điểm siêu sóng thần.
Có ai có lời giải thích cụ thể hơn không?
Trước khi thảo luận,
ta nên giải thích rõ cụm từ đó.
Anh có thể không dùng từ "siêu sóng thần" nữa không?
Nó khiến công chúng hoảng sợ đấy.
Theo giả thuyết của anh,
một phần đất liền lớn trên đảo sẽ rời ra và rơi xuống biển,
gây ra cơn sóng quy mô lớn chưa từng thấy.
Anh nghĩ nó có thể xảy ra ư?
Tôi đang nói chúng ta nên chuẩn bị vì điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.
Anh không thấy điều đã xảy ra ở Đông Nam Á và Trung Quốc ư?
Thảm họa thiên nhiên có bao giờ báo trước không?
Một số người nói Hàn Quốc là vùng an toàn, không bao giờ bị động đất.
Vậy anh nghĩ mỗi năm ta có mấy trận động đất lớn hơn 3.0 độ?
Trung bình là hơn 30 trận!
Vẫn khẳng định ta an toàn trước động đất ư?
Nhiều chuyên gia nói khả năng là rất thấp.
Nhưng anh lại khăng khăng nói khả năng xảy ra là rất cao!
Thế nên tôi mới đề nghị ít nhất ta nên lập một hội đồng
để phân tích kỹ chuyện này.
Sao mấy người cứ không chịu hiểu vậy?
Anh lẽ ra nên kết hôn với động đất chứ không phải với em.
Em từ Mỹ về khi nào thế?
Anh có quan tâm em bao giờ không hả?
Em về từ khi nào thế?
Năm ngoái.
Lẽ ra em nên gọi cho anh chứ.
Anh không có tay à?
Em chả thay đổi gì cả.
Anh làm em cạn lời đấy.
Nghe nói em làm Triển lãm Văn hóa Haeundae.
Em giỏi lắm.
Ji Min sao rồi?
Giờ anh mới nhớ tới con bé!
Con bé lên lớp ba rồi.
Mẹ ơi!
Ji Min!
Ai đây ạ?
Một vị giáo sư mẹ quen. Chào đi con.
Cháu chào chú.
Ji Min, con ra xe đợi với Hae Chan trước nhé.
Vâng ạ.
Chào chú ạ.
Anh ấy là bạn em quen bên Mỹ.
Bọn em không hẹn hò gì đâu.
Em không kể về anh với con bé.
Thế tốt hơn.
Không nên để con bé hoang mang.
Mong anh hiểu cho.
Em phải đi rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.