The first 200 lines.
Cảm ơn trung sỹ.
Sếp
uh, nạn nhân tên Carl Nelson.
Học sinh trung học 16 tuổi.
Thằng bé đang đạp xe tới trường
thì bị 1 kẻ lạ mặt bắn 4 phát
bằng khẩu súng 9 li
từ trên 1 chiếc xe ô tô.
Bố mẹ nạn nhân đâu?
Mẹ thằng bé mất hồi tháng 1
và bố thằng bé ở kia
đang nói chuyện với Daniels. Đi cùng là cha sứ
từ nhà thờ.
Lí do vì sao Ph.D xuất hiện ở đây?
Phó cục D.A Garnett bảo chúng ta tiếp nhận người này
anh ta sẽ giải thích khi tới.
Anh ta không gọi cho sếp?
Oh, chẳng biết ví tôi để đâu.
Mà điện thoại tôi lại để trong ví.
Sếp làm mất ví hả?
Không, không mất đâu trung sỹ.
Chỉ là tôi không nhớ tôi để nó ở đâu.
Vậy Garnett sẽ tới hả? Khi nào?
Anh ta đang bị tắc ở đường 405,
nhưng anh ta nói nếu ta đợi...
Không, ta không đợi đâu trung sỹ.
Hung thủ không đợi, và ta cũng thế.
Điều cuối cùng tôi cần đó là lại có thêm người từ bên DA
nói với tôi việc phải điều tra như thế nào.
Tôi nghĩ anh ta nghĩ đây là vụ của anh ta.
Không phải.
Nhìn có vẻ không giống tội phạm.
Không. Cũng không có gì đáng khiêu khích.
Không có vũ khí hay ma túy bên người.
Tôi muốn kiểm tra phòng thằng bé.
Nhưng tại hiện trường không cho thấy có liên quan tới băng nhóm nào.
Che thằng bé lại đi.
Cảm ơn.
Ok, sếp.
Cha, uh, cha Watson ở đằng kia
cha sứ đang đứng cạnh bố nạn nhân.
Ông ấy nói rằng Carl
là nhân chứng sáng giá
trong một phiên tòa gần đây.
Vậy tức là có kẻ không muốn thằng bé nói ra.
Trừ việc nó đã nói ra rồi.
Thằng bé tham gia phiên tòa 2 tuần trước.
Ai là bị cáo?
Biết ngay sếp sẽ hỏi câu này mà.
Tôi có thể chứ?
Vâng, uh, cha.
Để tôi giúp cha.
Tên tù nhân là Gerald Curtis.
Lĩnh án tử hình.
Bị buộc tội giết vợ chồng người chủ
của Kwikmart cách đây tầm 1 dặm.
Vậy là 1 câu hỏi được trả lời.
Garnett gọi cho chúng ta
vì anh ta sắp vấn đề rồi.
Tôi muốn nhìn mặt con tôi!
Anh à.
Tôi muốn nhìn thằng bé!
Tôi là phó giám đốc Johnson.
Tôi cần anh bình tĩnh lại
thêm vài phút.
Tôi muốn đưa nó đi.
Nó không nên nằm đó. Tôi muốn đưa Carl đi.
Chúng ta có thể vào nhà.
Anh có thể chỉ cho tôi xem phòng của Carl.
Có thể có gì ở đó.
Tôi không để Carl nằm một mình trên đường như thế.
Không! Đây là hậu quả của việc làm đúng.
Richard, đừng nghĩ như thế.
Đây! Đây là!
Anh ở đây với con.
Để tôi dẫn họ đi xem nhà.
Bình tĩnh đi.
Tôi sẽ dẫn cô đi xem nhà.
Được rồi.
Nếu tìm ma túy hay vũ khí
thì cô đang lãng phí thời gian đấy.
Carl không phải người như thế.
Cha rất thân với thằng bé?
Phải. Tôi là người mà mẹ thằng bé
dặn dò lại lúc mất hồi tháng 1
và Carl...
đôi khi nó có qua chỗ tôi dạy.
Vậy cha là thầy giáo của thằng bé?
Không. Nó học trường công
nhưng thằng bé cũng có
quen biết nhiều đứa trẻ ở nhà thờ
vì nó cũng hay tới đó.
Đây là bạn gái của Carl?
Kendall Price.
Là bạn bè thì đúng hơn. Con bé học lớp giáo dục công dân của tôi.
Vậy khi bố của Carl nói
đây là hậu quả sau khi đã làm đúng
tức là anh ta nói tới
vụ án mà Carl ra làm chứng...
Gerald Curtis
và vụ kiện xử hắn.
Phải, nhưng tôi không tưởng tượng nổi
rằng Carl bị giết vì việc đó.
Thật sao? Cha có nghĩ ra lí do gì
mà có ai đó tới nhà
và bắn chết thằng bé không?
Cha có biết Carl nói gì
đủ quan trọng tới mức
khiến Curtis có thể được tự do?
Tôi biết thằng bé từng khai nhận
với luật sư của bị cáo
một vài tuần trước.
Carl, cháu có thể nói
lại việc mình đã chứng kiến ở Kwikmart
vào ngày 21/6/2003 không?
Hôm đó rất là nóng
cháu dừng lại để mua soda.
Và rồi thì
1 người rất cao tiến vào, phải cao tầm
hơn 6 feet.
khăn đeo 1 cái khăn che cả phần mặt.
Giống kiểu cướp ngày xưa.
Ban đầu, cháu không biết hắn định làm gì
rồi hắn rút súng ra.
Và hắn hét lên bảo mọi người nằm xuống
và không được nhìn hắn.
Và, uh...
vợ chồng người chủ, người Hàn Quốc,
họ đứng ở sau quầy thu ngân.
Và gã cướp hét bảo họ
mở tủ tiền ra.
Nhưng người chồng không làm.
Ý cháu là, anh ta cãi nhau với hắn
và rồi, bùm, gã đó bắn anh ta.
Dừng băng có được không?
Vâng.
Sếp Johnson.
Anh Garnett.
Cảm ơn vì hành động rất nhanh của cô.
Anh biết chúng tôi rất mừng
được hợp tác với bên DA.
Phải rồi.
Đây là Gerald Curtis.
Đây là người bị kết tội
giết vợ chồng người chủ của Kwikmart
mà mọi người vừa nghe
Giờ, hãy nghe Carl miêu tả
của kẻ tấn công.
Như cháu nói, hắn cao hơn cháu
cháu không biết, tầm 6'1", 6'2".
Và tóc vàng.
Không phải vàng sáng đâu.
Mà là màu trung tính, có sắc tối,
và, uh...
màu nhạt.
Hắn cũng không già.
Tầm khoảng 20.
Và khi hắn lấy tiền ở tủ
thì cái khăn rơi xuống,
hắn có, vết sẹo ở đây.
Sao cháu lại tới cho lời khai Carl?
Lớp của cha Watson đang phát những tờ rơi
tìm kiếm nhân chứng.
Và cháu biết Gerald Curtis bị kết án tử hình.
Nên cháu quyết định
cháu phải làm gì đó.
Buzz, cảm ơn.
Cha Watson, là cha sứ
đã đưa chúng ta đi xem phòng của Carl.
- Mm-hmm. - Và Gerald Curtis
nói rằng hắn vô tội?
Nhưng họ vẫn làm thế.
Luật sư về quyền tự do
rất nghiêm túc với vụ này.
Nhưng mà, nói thẳng rằng
luật sư của Gerald lại có vẻ không lo lắng lắm
vậy nên nếu ta bắt nhầm người
để tiêm thuốc độc
thì tôi muốn biết, sếp Johnson ạ.
Dựa vào tiền án của Curtis, hắn có làm vụ này cũng phải thôi.
2 người nhìn thấy hắn ở đó vào giờ đó
và hắn cũng chẳng chối việc có mặt ở đó.
Nên nói thật
trước khi nghe lời khai,
thì chúng tôi còn không chắc
thứ tự nạn nhân bị bắn thế nào.
Vậy tức là cậu bé khai rất tốt.
Và giờ thì nó bị giết, với tôi thì
có vẻ có người không muốn thằng bé ra tòa.
Và cũng có vẻ khó khăn hơn cho anh
để đưa ra 1 phán quyết khác.
Và chúng ta đều biết anh ghét bị thua tới mức nào, anh Garnett.
Sẽ rất khó để kiểm tra
một đoạn băng trước tòa.
Vậy thì ai biết chính xác
rằng Carl sẽ ra tòa và khai như thế?
Tôi. Nhóm luật sư biện hộ cho Gerald Curtis.
Carl, bố thằng bé, cha Watson
học sinh của cha, các thành viên nhà thờ
và có thể là cả Curtis nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.