The first 200 lines.
Liệu tôi có vinh hạnh để nói chuyện với ngài bá tước Bezukhov không?
Ông là người hội Tam Điểm sao?
Mọi thứ trên thế gian đều trôi đi!
Anh yêu em hơn bất kì cô gái nào anh đã từng gặp.
Vậy là đủ rồi.
Nhưng anh không thể cho em bất kì lời hứa hẹn nào.
Cha. Con e rằng là mình cần thêm tiền.
- Bao nhiêu? - 43.000. Gì cơ?
Natasha, đây là bá tước Andrei Bolkonsky.
Liệu tôi có vinh hạnh để được nhảy cùng con gái ngài không?
Dĩ nhiên rồi.
Đừng để cô ấy đi! Hãy ngỏ lời với cô ấy!
Tôi sẽ làm thế!
Tại sao anh ấy vẫn chưa tới?
3 tuần rồi.
Cậu ấy có nói thế không?
Không...
nhưng chắc chắn là anh ấy yêu con.
Cậu ấy có nói thế không?
Không nhiều lời. Nhưng cái cách anh ấy nhìn con
không phải rõ ràng rồi sao?
Thế còn con thì sao?
Con yêu anh ấy không?
Có, con yêu anh ấy mất rồi.
Kể từ khi lần đầu con gặp anh ấy tại Otradnoe.
Không giống với Boris hay bất kì ai. Nó...
rất sâu đậm, gần như khiến con hoảng sợ.
Đó hẳn là một tình yêu chân chính phải không ạ?
Ta nghĩ là vậy, con yêu.
Vậy tại sao anh ấy lại không tới chứ?
Mẹ không biết.
Nếu điều gì đến thì sẽ đến thôi.
Chúng ta không thể làm gì khác được.
Đi ngủ thôi và xem xem sáng mai sẽ có điều gì không.
- Con không ngủ được ạ - Đừng nói chuyện nữa.
Lên giường.
Đầu tiên, cuộc hôn nhân này không phải là cuộc hôn nhân lý tưởng
nếu xét trên gia đình, sự giàu có và tước hiệu.
Thưa cha, gia đình Rostov là một gia đình hoàn toàn tốt đẹp.
Có lẽ là vậy nhưng cậu có thể tìm được một gia đình tốt hơn thế.
Thứ hai là, cậu cũng không còn quá trẻ và cũng không còn khỏe mạnh hoàn toàn.
Cậu không bao giờ bình phục hoàn toàn sau vết thương tại trận Austerlitz.
Và cậu nói là cậu yêu con gái tôi.
Rất sâu nặng thưa cha.
Hah!
Hi vọng vượt qua cả kinh nghiệm. Được rồi.
Cậu có thể làm điều này cho tôi không?
Giành một năm để ra nước ngoài, chữa bệnh và tìm một giáo viên cho Nikolushka,
và nếu sau 1 năm, tình cảm của cậu cho con bé
vẫn không thể cưỡng lại, hãy cưới nó.
Cậu có thể làm thế không? Để làm tôi hài lòng?
- Mẹ! - Natasha. - Mẹ!
- Là anh ấy! - Ai? - Là anh ấy, con phải làm gì đây?
Công tước Andrei Bolkonsky.
Ô, ngài công tước, rất vinh hạnh khi ngài đến đây.
Dường như cũng khá lâu từ lần cuối cùng chúng ta gặp mặt.
Thưa nữ bá tước, liệu bà có thể cho phép
tôi với con gái bà nói chuyện riêng với nhau không?
Dĩ nhiên rồi.
Đi với em nào.
Anh yêu em ngay từ giây phút đầu gặp gỡ.
Liệu anh có thể hi vọng
em cũng yêu anh không?
Tất nhiên rồi, em yêu anh.
Cha em đã đưa ra điều kiện để đồng ý
cuộc hôn nhân này sẽ không diễn ra trong vòng 1 năm tới.
Anh có vài việc phải làm ở Switzerland.
Oh!
Không còn cách nào khác.
Anh biết là một năm khá dài,
nhưng sẽ là cơ hội cho chúng ta để thử thách tình yêu.
Việc đính hôn sẽ là một bí mật.
Anh có thể bị ràng buộc nhưng em thì không cần thế.
Anh muốn em luôn tự do hoàn toàn nếu muốn thay đổi quyết định.
Quá lâu...
Không...
em sẽ nghe anh.
Em sẽ chờ.
Cảm ơn.
Tạm biệt.
Nhanh lên nào, Rostov!
Yah!
Yah!
Mất dấu nó rồi!
Nhanh lên! Tản ra xung quanh đi!
Bỏ qua con đấy đi!
Tìm con sói đi!
Tôi nghe thấy tiếng nó rồi! Tìm đằng kia đi!
Nhanh lên!
Vượt qua chúng!
Nhanh! Vượt lên đi!
Em cưỡi ngựa rất khá.
Cảm ơn, em yêu thích cưỡi ngựa.
- Mặc dù em không hoàn thành nhiệm vụ - Không.
Nó là một con lớn.
Phải.
May là em không thấy cảnh cuối.
Vậy thì, vụ đính hôn là thế nào?
À, em đính hôn và vui vì điều đó.
Nikki, anh ấy là một chàng trai tuyệt vời.
Thật không? Em mới chỉ gặp 1 lần thôi mà.
Anh ta quá lạnh lùng so với em.
Anh sai rồi! Anh ấy rất...
- Có chiều sâu. - Và anh ta yêu em không?
- Dĩ nhiên là yêu rồi. - Vậy tại sao lại bỏ đi 1 năm?
Tại sao không công bố hứa hôn?
- Giống như là anh ta thấy xấu hổ vì gia đình mình. - Không, anh không hiểu đâu.
Em không muốn nói với anh về vấn đề này nữa. - Vậy tự lo liệu đi.
Nikki con yêu,
con phải biết rằng ài chính của chúng ta đang gặp vấn đề nghiêm trọng.
Vì là con gái nên em gái con không yêu cầu về tài sản của Andrei
và mọi cố gắng của cha con gần như không hiệu quả,
ông ấy chỉ là con người luôn hào phóng
bị mọi người lợi dụng.
Còn con thì...
mắc nợ trong vụ cờ bạc với Dolokhov,
là một cú giáng mạnh mẽ lên tài chính gia đình.
Con biết mà, con xin lỗi.
Mẹ biết là con biết lỗi, và mẹ cũng biết con rất vui khi biết rằng
con hoàn toàn có sức mạnh trong tay để cải thiện mọi việc.
Bằng cách nào ạ?
Con nhớ Julie Karagina?
- Từng là bạn cùng chơi với con ý? - Có ạ...
Con bé đã trưởng thành thành một người phụ nữ đáng yêu.
Và những anh trai thì đều đã... chết.
Con bé là người thừa kế của một khoản kếch xù.
Mẹ đang yêu cầu con hi sinh danh dự
và cảm xúc của mình vì tiền à? - Dĩ nhiên là không rồi.
Con hiểu lầm ý mẹ rồi. Dĩ nhiên, chúng ta luôn mong con hạnh phúc.
Nhưng con có thể hạnh phúc với Julie Karagina,
con có thể siêu lòng vì con bé,
và hoàn toàn không có hại với nó!
Mẹ, con không thể điều khiển cảm giác của mình!
Dĩ nhiên là mẹ hiểu. Mẹ ghét phải đưa ra gợi ý này...
nhưng tình hình của chúng ta đang dần tuyệt vọng,
với tư cách là con trai, con là người duy nhất có thể giúp đỡ.
Mẹ, con sẽ suy nghĩ.
Con chỉ có thể nói thế thôi.
Mọi việc đều có cách giải quyết.
Đừng quá thất vọng. Giáng sinh đang tới!
Lại thêm một khoản cần chi!
Đây là tất cả những gì chúng ta cần quên đi những phiền toái
và quay trở lại một nước Nga cổ xưa.
Bác Mikhail sống theo lối sống của những ngày xưa cũ,
mọi người luôn quây quần bên nhau! - Oh!
Chào mừng, chào mừng!
- Bác Mikhail! Chúng tôi rất vinh hạnh!
- Xin chào! Natasha và Sonya!
Đến rồi đây!
Petya, cháu lớn thế này rồi cơ đấy!
Vào trong đi nào, ngoài này lạnh quá!
- Ngồi đi, cứ tự nhiên! - Cảm ơn!
Anisya, các vị khách tới rồi.
Em đã nhìn thấy họ rồi.
- Nhìn này! - Đáng yêu quá!
Rất chào mừng, ngồi đi, ăn uống...
- Tuyệt! - Thật đông đủ!
Tôi rất vui vì đã tới.
- Em không biết là bác đã kết hôn! - Bác vẫn chưa mà.
- Con bé có biết mình đang làm gì không nhỉ? - Chắc là đang hăng máu.
Nó trông như người bình thường.
Lẽ ra cô ấy nên tiếp tục làm nó nói chuyện,
nhưng vì quá sợ hãi nên bỏ chạy
nên đã bị vồ!
Các cháu không cần sợ hãi nó nữa.
Nhưng có thể thử đánh liều...
nếu ra ngoài và tới chỗ chuồng ngựa. - Bằng cách nào?
Chỉ cần đứng đó và lắng nghe...
nếu nghe thấy tiếng gõ, đó là điều tồi tệ,
còn nếu là tiếng hạt mưa,
là điều tốt.
Nhưng ta không nghĩ bất kì ai trong các cháu dám ra ngoài đâu.
Cháu dám.
Cháu không sợ.
Hãy chỉ đường cho tôi!
Vâng, theo tôi nào.
Đằng đó là chuồng ngựa.
Đừng nhìn lại.
Sonya.
Nikolai.
Em có lạnh không?
Không hề.
Tasha, em thì sao?
Không, em ổn.
Chúng ta có thể mãi sống ở vùng quê.
Anh cũng mong thế!
Thật sao?
Dĩ nhiên là em yêu Andrei
nhớ và khao khát bên anh ấy,
nhưng cùng lúc ấy thì... - Nhìn kìa! Sao chổi!
Mọi người nói rằng khi có sao chổi nghĩa là sẽ có một thay đổi lớn xảy ra.
Thỉnh thoảng anh ước mọi thứ không bao giờ thay đổi...
anh, em và Sonya mãi mãi thế này.
Sống bên nhau như những đứa trẻ.
Không thể nào.
Nhưng tối nay thì là thế.
Mẹ, cha...
con có điều cần nói trước khi quay trở lại quân ngũ.
Con phải nói là...
con yêu Sonya
No comments yet. Be the first to leave one.