The first 200 lines.
Ở phần trước...
Anh gặp cả nhóm chưa?
- Đó là Willow. - Và Millie.
Đừng sợ. Chúng tôi không cắn đâu.
Anh tự gọi mình như vậy
và anh sẽ còn đau khổ cho tới khi chịu dừng lại.
Nếu tôi có thể dừng lại.
Đã là truyền thống gia đình kể từ khi con ra đời.
Chủ nhật nghĩa là nhà thờ, gia đình,
và một bữa ăn với hai loại thịt!
Con không chịu nổi nữa, nó quá ngon
và con không thể sống thiếu nó, như là không thể sống thiếu mẹ.
Moa.
Luna thế nào?
Nô đùa ở ngoại ô lộng lẫy cùng với bố mẹ của Georgia.
Tôi nhớ con bé. Chỉ là chưa đủ an toàn
để đưa con bé về nhà.
Chẳng còn gì là an toàn nữa, phải vậy không?
Mỗi viên gạch trong nhà bà cần trát vữa lại.
Mọi đường ống đều cần thiết để chuẩn bị cho mùa đông,
và nó ở nằm giữa cái bảng tin
và cửa hàng tạp hóa chuyên nấu và giao bữa tối toàn gà.
Em biết mẹ anh luôn bên anh.
Mẹ vẫn còn giận chuyện ta chuyển tới San Francisco
Mỗi lần anh cố nói chuyện với mẹ,
bà toàn lảng tráng.
Nhưng được gặp mẹ và các em gái trong 2 tuần,
nó thật sự đáng giá.
Khi anh xuống máy bay,
anh phải dán mắt vào em đấy.
Mong là không chỉ có mắt.
Anh có ý tưởng gì rồi?
Ngạc nhiên chưa. Mẹ anh đấy.
Đợi đã.
Ồ.
Ba lần tạm biệt vẫn chưa đủ sao mẹ?
Mẹ?
Mẹ, đợi đã.
Con không ... Con không hiểu mẹ nói gì.
Mẹ.
Không, không. Đừng cử động. Con tới ngay.
Ta cần quay lại.
Mẹ cứ như đang bị nghẹn ấy.
Mẹ muốn bỏ thứ này ra.
Mẹ cần phải bất động.
Mẹ đã bảo con đừng có gọi xe cấp cứu.
Mẹ.
Con biết đắt thế nào không?
Không sao. Con lo được.
Phải rồi, quý ngài Túi Tiền,
ngài đang kéo tôi vào vùng đất COVID.
Con mà chụp CT cho mẹ ở nhà được thì con làm rồi.
- Mẹ không cần chụp chiếu. - Mẹ không cần sao?
Con thấy mẹ nằm trên sàn, chảy máu ở đầu, phải chứ?
Ta sẽ làm mọi xét nghiệm
để đảm bảo mẹ không bị chấn thương.
Trông như mẹ bị thương sao?
Floyd! Tôi vừa nghe tin.
- Bà thế nào, thưa bà Reynolds? - Lousy. Còn cậu?
Thật điên rồ. Tôi đang trên đường ra sân bay ...
Tôi lo cho. Chúng tôi sẽ làm vài xét nghiệm.
Để tôi lo từ đây. Tôi sẽ làm hộ cậu.
- Đừng lo lắng gì cả. - Max, anh không cần ...
Không, không. Anh đã tới đây vì Vijay.
Giờ chúng tôi ở đây vì cậu.
Ôi! Max!
Tôi nghe nói mẹ của Floyd đang ở Phòng cấp cứu.
Phải, bà ấy bị ngã, ta đang cho kiểm tra.
Tôi nghĩ bà ấy sẽ ổn thôi.
Nhắc tới chuyện ngã ...
Ôi, Luna!
Con bé sắp đi bộ được rồi.
- Con bé đi được rồi ấy. - Không, không.
Đó là một cú vấp.
Chỉ kém hơn đi lững thững một chút.
- Phải nói là vậy. - Phải.
Nhưng không đời nào con gái bé bỏng của tôi
bước đi những bước đầu tiên mà không có tôi.
Mấy đoạn phim này thì hoàn toàn ngược lại.
Khi nào anh đón con bé về nhà?
Vẫn chưa an toàn.
Nếu Luna không cần ở đây, thì không nên ở đây.
Ông bà con bé tuyệt lắm.
Họ cẩn thận tới mức điên rồ, họ có cái sân to ...
- Họ quay rất nhiều video. - Đúng vậy.
- Về Luna chưa biết đi. - Con bé chưa hề biết đi.
- Max? - Có?
Nói chuyện với anh được không?
Được, căn giờ chuẩn đấy.
Anh thấy cái này thế nào?
Ối giời ơi! Luna! Con bé đang đi!
Không. Trả lời sai rồi.
Ồ. Xin lỗi.
Khó có thể nói chính xác chuyện gì đang diễn ra trên cái mình bé tí đó.
Đúng vậy!
Cũng chính là điều mà tôi đang muốn nói với anh.
Tôi muốn lên hình một chút
với Ella và Vijay, người mà đang phục hồi rất tốt,
nhưng hệ thống của bệnh viện lởm quá.
- Được, đồng ý. - Nó cứ trục trặc suốt.
- Đúng thế. - Phải.
Và hệ thống khám bệnh từ xa đang trở nên khá hung bạo.
Tôi cần sự riêng tư với bệnh nhân của mình.
- Tôi cần nhìn thấy họ. - Không an toàn, Iggy.
Trừ khi ta đang nói chuyện sống hoặc chết,
không thì mọi người càng cách xa bệnh viện càng tốt.
Họ sẽ đeo khẩu trang.
Anh đọc tín hiệu trên mặt thế nào?
Vậy chúng tôi sẽ ngồi bên ngoài.
Cho đến khi nào họ được tiêm phòng như chúng ta.
Iggy, còn quá sớm. Tôi xin lỗi.
Có ai giúp với?
Tôi sẽ tiếp nhận cô ấy, nhưng chị không thể ...
Được rồi. Để tôi.
- Cổ tay của cô ấy. - Cô cử động được không?
Nó đau lắm.
Ta cần test COVID
và Casey sẽ lấy bệnh sử
rồi chúng tôi sẽ yêu cầu chụp chiếu ...
Tôi nghĩ là gãy xương Colles.
Cô là?
Tài xế DriveTime.
Tôi sẽ tiếp quản từ đây, cảm ơn nhé.
5 sao nhé.
Nữ, 38 tuổi. Ung thư thực quản giai đoạn 2.
Millie?
Tôi rất xin lỗi, bác sĩ Sharpe.
Nôn ra lượng máu lớn.
Tim đập nhanh, nhưng huyết áp ổn định.
- Đưa cô ấy ra phía sau nhé? - Vâng.
Chúng tôi rất lo cho cô. Văn phòng của tôi đã cố liên lạc.
Tôi biết. Tôi biết.
Cô đã bỏ một số buổi điều trị.
Chúng tôi tuân thủ việc ở nguyên trong nhà
và tôi thấy đỡ hơn nhiều.
Tôi nghĩ thật điên rồ khi mạo hiểm.
Sau ba năm chống chọi với ung thư,
lại phải chết vì một loại vi-rút ngu ngốc nào đó?
Ta cần làm vài xét nghiệm mới.
Tôi sẽ không sao chứ, phải vậy không?
June, nhớ thỏa thuận của chúng ta chứ?
Chú cũng rất thích vòng quay ngựa gỗ ...
Nói thật là rất rất thích ...
Nhưng hãy cố gắng chỉ tập trung vào cháu nhé.
Cảm ơn.
Hôm nay cháu thế nào?
Cháu có viết nhật ký trong tuần này không?
Được rồi, June, chú ...
Chú biết việc này không lý tưởng cho lắm, mấy cái thứ video này.
Nhưng nếu muốn thì ta hãy cố gắng nhất có thể nhé.
Cháu nghĩ sao?
Kể cho chú nghe về nhật ký của cháu đi.
Cháu có gì nào?
Cháu cho là ...
Không. Không. A!
June, đợi chút nhé.
Cái ... đợi chút.
Cháu nghe thấy không?
June, cháu nghe thấy chú không?
Chúa ơi.
Lởm thật.
Chào mừng đến với thế giới của cháu.
Thế chứ.
Phải thế chứ.
Cháu có thường xuyên gặp ai đó
mà không bị mắc kẹt trong cái hộp nhỏ này không?
Người thân không tính, chắc chắn rồi.
Không bao giờ.
Hầu hết các bạn của cháu,
họ có tụ tập bên ngoài nữa không?
Họ có,
trong khi cháu thì như kẻ quái dị bị suy giảm miễn dịch
kẹt ở trong nhà.
Cháu không phải kẻ quái dị.
Cháu bị bệnh và đang cố kiểm soát nó.
Ta có thể nói chuyện với cha mẹ cháu
để xem có thể tổ chức một chuyến thăm an toàn hoặc ...
Chú không biết nữa, thứ gì đó kiểu vậy.
Chúc may mắn.
Họ sẽ không cho phép cháu kể cả có phải hạ mình.
Phải.
Khi COVID tấn công mọi người,
ai cũng mắc kẹt trong nhà, chán ghét nó,
hẳn là rất kỳ lạ đối với cháu
vì đột nhiên,
mọi người như điều hiểu rõ họ bị giống như cháu.
Cháu muốn nói là ...
Cháu thấy bình thường trong vài tháng.
Cháu có thể gặp gỡ bạn bè trên mạng
và không bỏ lỡ chuyện gì,
nhưng giờ, khi mọi thứ quay lại bình thường ...
fđối với họ.
June?
Cho chú xem tay cháu nhé?
Cháu phải cho chú xem, June.
Ngay bây giờ, làm ơn đi.
- Max. - Chào.
Vẫn đang đợi kết quả. Bà ấy thế nào?
Bà ấy lo ngại chuyện COVID hơn cú ngã đó.
Nên thế.
No comments yet. Be the first to leave one.