The first 200 lines.
LẤY CẢM HỨNG TỨ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Cậu chơi ăn gian.
Con gái chẳng biết gì về bóng chày cả.
Tàn tật như cậu, không thể không xoay toàn thân được.
Nếu không ăn gian, thì sao cậu--
Tôi có thể.
- Đó là một cú đánh chạy về nhà. - Không.
Này bạn ơi, tôi biết cú đánh về nhà trông như thế nào.
Nó không được tính trừ khi chơi trong giải chuyên nghiệp.
Chuyên nghiệp? Cậu sẽ không bao giờ được chơi một hiệp nào trong giải chuyên nghiệp.
Đừng bao giờ nói không bao giờ.
Cậu thực sự tin à?
- Hãy thề đi được không? - Chỉ người ngoại đạo mới thề.
Vẫn nghĩ tôi đang chơi gian?
Tôi nghĩ cậu điên rồi.
Nhưng cậu là bạn trai của tôi.
Hẹn gặp lại, cá sấu.
Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện ngọt ngào với cô ấy!
Cô ấy là con của Earl Shantz đấy.
Người uống rượu như kẻ lái xe tăng vào buổi trưa,
và hèn hạ đến mức cướp đồng xu từ mắt người chết.
Connie?
Đến đây.
Chúng ta không nói xấu nhà hàng xóm.
Con chỉ đang dạy Rickey thôi.
Rickey phải học cách tự bảo vệ mình.
Anh con đang chơi trò chơi tình yêu.
Và đang để phụ nữ dẫn dắt.
Bố muốn tối nay hai con giải thích Ê-phê-sô đoạn 4:25.
Con có biết không?
"Mỗi người trong các bạn hãy nói sự thật với hàng xóm của mình,
vì chúng ta là chi thể của nhau."
Nghe được đấy.
Con đi lên xe.
Nhanh nào. Connie, giúp bố khóa cửa lại nhé?
Sao anh ấy lại làm được điều đó?
Con à, Rickey có một món quà.
“Hãy cho tôi một người đàn ông để chúng tôi có thể cùng nhau chiến đấu."
- Amen. - Đó là lời của gã khổng lồ Philistine, Goliath,
chế nhạo quân đội Israel,
vì không có ai dám ra chiến đấu với hắn, không ai ngoài David.
Và David đánh bại Goliath bằng cách nào?
- Một hòn đá! - Amen, anh Hill.
Một hòn đá!
Một hòn đá, nó nói ngay ở đây trong câu 41 Samuel.
Thế là David dừng lại bên một dòng suối
và đã chọn năm viên đá nhẵn.
Chà, tại sao David không nhặt hòn đá lớn nhất,
hay hòn đá lởm chởm nhất?
David cảnh giác với những hòn đá có hình dạng bất thường.
Nó có thể đi chệch hướng và tung khắp nơi trong lúc ném.
- Ông ta đã đánh cược khôn ngoan! - Đúng là hiểu biết.
Nhưng có lẽ chúng ta nên để một số thành viên khác
của hội nói lên câu trả lời của mình.
Vì vậy, tôi nói điều này: hòn đá có hình dạng gì?
Nước của Chúa tạo nên hòn đá.
Và chúng ta, với tư cách là những Kitô hữu, là con Thiên Chúa,
chúng ta đang được định hình liên tục.
Và sau khi chịu lễ rửa tội, chúng ta được gửi đến thế giới
với tư cách là sứ giả của Ngài, và chúng ta bay thẳng
đến ngay mõm của Satan, để chúng ta...
...có thể chiến đấu với Goliath, và--
Các bạn biết đấy, bản thân tôi cũng ngại phải nói điều này,
nhưng tôi cũng phải nói ra.
Chị Babbit.
Anh Shantz...
Sự hiện diện của bạn ở đây ngày hôm nay là để giúp đỡ tôi. Đúng vậy.
Tôi có thể xin hai người hạn chế hút thuốc
và nhai nhúng trong các buổi lễ ngày Chủ nhật được không?
Tôi làm việc sáu ngày trên một cái giếng sống, sẵn sàng lao vào lửa và diêm sinh bất cứ lúc nào.
Bây giờ, nếu anh biết chút gì đó về trò chơi mèo rừng,
anh sẽ đánh giá cao việc tôi không có cơ hội nghỉ ngơi để hút thuốc.
Nhưng anh không thể thấy anh và Chị Babbit
đang làm ô uế Thánh đường vinh quang của Ngài
bằng nước bọt và tàn thuốc lá
khắp sàn nhà của Ngài sao?
Đó là sự yếu đuối sinh ra từ con người.
Ồ, tôi thấy sự yếu đuối.
Người đàn ông của Chúa thu 50 đô một tháng
để thuyết giảng cho một số người tử tế, khó tính mà
ông ấy thậm chí chưa bao giờ bước xuống bục giảng để làm quen.
Chúng tôi hầu như không có niềm vui trong cuộc sống.
Tôi mong Đấng Toàn năng có thể nhìn thấy cách Ngài khắc phục những điểm yếu của chúng ta.
Tôi là mục sư của anh.
Vậy đây là nhà của tôi-- thực ra, nhiệm vụ của tôi là--
giữ gìn sự thiêng liêng của nhà Chúa.
Tôi sẽ không để cho một nhà thuyết giáo nào đó thánh thiện hơn ông
làm nhục tôi vì một làn khói chết tiệt!
Và tôi sẽ không để nhà của Chúa
trông giống như quán rượu của Satan!
Thưa Bà Babbit.
Họ sẽ không muốn anh xoa dịu phải không?
- Em có muốn lau sạch nước thuốc lá trên sàn không? - Không.
- Anh sẽ... đóng cửa. - Được rồi.
- Chúng ta bỏ lỡ nó à? - Sẽ không nếu ba phút nữa chúng ta tới đó.
Đi nào!
Con là vợ anh ấy. Con nên nói chuyện lý lẽ với anh ấy.
Con đang cố đây mẹ.
Ba đứa đi đâu thế?
Ồ...
Trẻ con mà.
Có vẻ không công bằng. Chúng tôi trả tiền để được bình lặng và yên tĩnh.
Chúng là con của nhà truyền giáo. Không có một xu dính túi.
Trong khi đó, Richardson ghi bàn.
Một cú đánh vào Mantle. Và thế là xong,
vượt qua hàng rào sân bên phải.
Sẽ cảm thấy thật nhân ái khi chúng làm vỡ cửa kính của anh sao?
- Một ngày nào đó người đó sẽ là em. - Cảm ơn.
Nhanh lên!
Bác sĩ nói năm sau sẽ tháo cái kiềng đó.
Đáng lẽ họ phải tháo từ năm ngoái.
Tung lên đi. Em sẽ đánh nó giống như Mantle.
Tiếng reo hò ở vùng đất truyền hình!
Chúng ta đang trở lại vạch 50 yard.
- Cái gì cơ? - À, em ghét bóng chày.
Không ai dễ dãi với mình trong giải chuyên nghiệp đâu.
Hãy ném mạnh vào.
Koufax đang sưởi ấm cánh tay của mình tại sân vận động Yankee.
Trận hòa, cuối cùng thứ chín.
Người cầm gậy, Rickey Hill.
Koufax ném một cú bất ngờ.
Hill vung gậy, đập quả bóng bay xa!
Có thể... có thể... đúng vậy!
Cú đánh thứ ba của Hill vào tối nay.
Bóng đến càng nhanh,
nó bật ra ngoài càng nhanh hơn.
Ôi trời ơi! Em đã làm gì?
Đi nào!
Hãy ra khỏi đây!
- Em đang làm gì thế? - Làm theo lời bố dạy.
Dù có làm gì đi nữa, cũng phải chịu trách nhiệm về nó.
Cậu đánh hòn đá này?
Xin lỗi, thưa ông. Tôi sẽ kiếm việc làm để trả tiền.
Bây giờ, chờ đã. Cậu đang nói với tôi...
rằng cậu đã đánh hòn đá này bay qua ngọn cây
va vào kính chắn gió của tôi bằng cái cây gậy tệ hại đó sao?
Đó là cả trăm mét, thật dễ dàng.
Và cậu đã làm điều đó khi chân đeo kiềng?
Tưởng tượng xem.
Cậu biết thần đồng là gì không?
- Không, thưa ngài. - Ờ, nhìn xem.
Khi đôi chân của cậu lành lại,
tôi sẽ là người đầu tiên đến cổng mua vé.
- Nhưng tôi nợ ông. - Quên kính chắn gió đi.
Tôi có hai cái sân khắp tiểu bang đầy những kính chắn gió cũ
mà tôi đã loại bỏ trong đời.
Nhưng điều kỳ diệu...
khiến tôi hơi ngại ngùng.
Tôi muốn cậu làm lại cú đánh đó.
Cho tôi xem.
Bây giờ, làm đi.
Vâng, tôi sẽ đánh.
Lạy Chúa, chúng con nhận tiền thưởng của Ngài
để củng cố cơ thể và tâm trí tốt hơn để chúng con có thể phục vụ Ngài.
Chúng con cầu nguyện nhân danh con trai Ngài, Chúa Giêsu.
- Amen. - Amen.
Thật khó chú tâm khi Ngài chu cấp quá ít.
Mọi người có thấy bố bắt con quạ già Nhổ và Nhai sáng nay không?
Cùng với số giáo dân khó chịu,
càu nhàu về việc bố cháu có thói quen chỉ trích người đã nuôi sống gia đình ông ấy.
Năm mươi đô la một tháng.
Con cái của anh đang chết đói đấy.
Bà biết đấy Lilian, đôi khi làm công việc của Chúa
cần có sự hy sinh của các Tông đồ.
Không ai trong các Tông đồ bị bệnh xương cả.
Thế là đủ rồi. Có nghe thấy tôi nói không? Đủ rồi.
Anh có thể bắt tôi im.
Làm thế nào anh có thể làm dịu đi giọng nói trong đầu,
nói rằng anh đã bỏ đói thằng bé và đặt nó vào xe lăn?
Người sùng đạo nhất mà tôi biết.
Mắt anh quá bận nghiên cứu thiên đàng,
nên không thấy nỗi thống khổ mà anh đang khiến gia đình mình phải chịu!
Tôi sẽ không xin lỗi vì sự tận tâm của tôi đối với Chúa.
Mẹ, dừng lại đi.
Bà có thấy người phụ nữ đó không? Con gái của bà đấy.
Cô ấy có niềm tin. Bà chưa bao giờ nghe thấy một lời phàn nàn từ cô ấy.
Cô ấy có niềm tin. Còn bà...
Đó là tất cả những gì tôi có.
Và nó nuôi sống tôi.
Nhưng tôi sống ở đây trên Trái đất.
Và con trai của anh cần bác sĩ, và điều đó cần có tiền.
Anh có thể thấy cặp niềng đã không còn vừa với nó nữa.
Nó sẽ không khá hơn nếu không có niềng mới.
Niềng mới?
Rickey, bác sĩ tin rằng...
Con có thể được tha thứ không?
Vâng, con trai.
Hài lòng chưa, Lilian?
Đây, con trai. Ăn bánh ngô của bố đi.
"...rất tuyệt vời."
Em biết gì không?
Anh có một thứ cho em.
- Làm sao anh có được những thứ này? - Tiền để dành. Ba tháng.
Mickey Mantle!
Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?
Lẽ ra con phải đọc những câu Kinh Thánh.
Robert?
Con đang giấu cái gì? Đưa bố cuốn Kinh thánh của con.
Đưa bố cuốn Kinh thánh, Robert.
Thẻ bóng chày.
No comments yet. Be the first to leave one.