The first 200 lines.
- Chào ông. - Chào anh.
- Cậu đến muộn quá. - Tôi biết.
- Xin lỗi, ông Culson. - Là Coulson, không phải Culson.
Cậu muốn uống không?
Không. Không phải trong giờ làm việc.
Nó không giúp được 1 mình như vậy.
Đó là lý do tại sao anh cũng sẽ thường xuyên đi cùng.
Tại sao ông không quay trở lại Anh?
Không còn sức nữa, thiên thần của tôi.
Cậu biết là tôi có quà nhiều thành công không?
Có, ông nói hàng trăm lần rồi.
Điều đó phải được thực hiện, nếu không tôi sẽ quên nó.
"Lửa hoang."
'Trainée de poudre' bằng tiếng Pháp.
Tôi có giải thưởng Booker giành được với cuốn tiểu thuyết đó.
Ông nói cuối cùng rằng ông đã bắt đầu viết lại.
Phải. Và tôi vừa mới hoàn thành đó.
Hiểu rồi.
Đó là 1 bộ phim hài, cho sân khấu.
Nhưng nó sẽ không bao giờ được thực hiện.
Sao không?
Ở Anh thì quá bình thường.
Nhưng ở Pháp thì lại quá mờ ám.
Có muốn đọc không? Nó được gọi là 'Mật khẩu'.
"Mật khẩu."
- Hay lắm đó. - Đọc thôi.
Lấy kính của tôi 1 lát.
Mọi chuyện ổn chứ?
Cảm ơn, thiên thần của tôi.
- Có quá nóng không? - Hoàn hảo. Hoàn hảo.
Đến với tôi.
Lấy cái áo choàng của tôi.
Lấy tất cả mọi thứ trong túi.
Lấy đi.
Cởi đồ ra. Đến với tôi.
Trên bàn tôi.
Digoxin. Nhanh.
Digoxin.
Anh nói có mật khẩu ở cửa.
Anh nói em phải viết nó ra, nhưng bút em trống rỗng.
Bằng cách đó ta có thể 'chờ đợi' trong thời gian dài.
Anh đừng có "hack não" em.
Ah, "hack não".
Hôm nay quá đủ rồi.
Em sẽ không rời đi mà không có mật khẩu đó.
Đứng dậy, Madeleine.
Mật khẩu. Đưa mau cho em.
- 'Miệng?' - Không.
- Trên đầu lưỡi em. - 'Ngậm miệng?'
- Anh làm em điên đấy. - Có sao?
Đứng lên, Madeleine.
Đây là buổi tối bế mạc, Bertrand. Ra sân khấu đi.
Thưa quý vị: Bertrand Valade.
- Rất hay, đúng không? - Nhìn coi, thành công làm sao.
Rồi hơn thế nữa?
Tôi vẫn đang chờ phần tiếp theo.
Không phải tối nay, Régis.
Đừng bảo vệ anh ta. Cô có lựa chọn mà.
- Định sa thải tôi sao? - Đừng vô lí thế chứ.
Tôi thích vở kịch lắm. Thực sự hay luôn.
Tôi có thể xin chữ ký không?
Toàn bộ là rất Anh. Anh đã sống ở Anh?
Vâng, điều đó có phần đúng. Tôi yêu người Anh.
- Kí cho ai? - Thierry.
Chúc chuyến đi tốt lành, Thierry.
Cho 1 ly nước, làm ơn.
Về phần tiếp theo.
Tôi tưởng ông ngưng rồi.
Anh nói rằng phần tiếp theo đã sẵn sàng. Tôi có mơ không?
Tôi bắt đầu viết tiểu thuyết.
Nghiêm túc chứ?
Thời gian không còn nhiều, Bertrand. Đồng hồ đang chạy.
Nói cho chính mình.
- Anh đi đây đấy? - Về nhà.
- Thế còn bữa tiệc? - Tiệc nào?
- Anh không thể cứ thế đi. Em nên làm gì đây? - Em giải quyết đi.
Nếu anh không bản thảo, anh phải trả lại ông ta.
Thư giãn đi.
- Và nếu anh là nguyên nhân? - Điều đó không xảy ra.
- Sao không? - Vì anh có em.
- Anh không nói gì hết. - Làm việc đi.
Sao anh đi quá xa vậy?
- Anh có ý tưởng cho vở kịch. - Em xem được không?
Còn quá sớm.
Thứ gì trong cốc bia.
- Là tiêu đề hả? - Có thể.
Anh không thể viết tại đây.
Còn nhà gỗ của bố mẹ em? Anh cứ lên đó đi. Rồi cuối tuần em lên sau.
Tại sao không?
Tôi đi mua sắm cùng bà Germain.
- Sau đó, tất cả những gì anh phải làm là viết. - Không ai có thể làm điều đó tốt bằng anh.
Anh biết Laure nói gì hôm qua không?
Có phải vẫn dự đoán tương lai?
Rằng chúng ta được sinh ra là dành cho nhau.
- Tệ quá. - Phải. Nhưng không khác nhau gì đâu.
- Vậy... - Căn nhà gỗ?
Lấy làm tiếc. Richard Barrot. Tôi trả tiền cho cửa sổ và cửa sập.
- Thế còn whiskey? - Chúng tôi lạnh. Chúng tôi bị kẹt.
- "Chúng tôi" có ai? - Eva.
Làm whiskey không?
Anh ở đâu, Richard? Em khát lắm rồi.
Anh phải biết xấu hổ chứ.
- Đây là nhà tôi. - Thì sao? Cút. Và đóng cửa lại.
Làm sao để anh tìm thấy cô ấy?
Ta có thể chia sẻ cô ấy.
Đi đi.
- Sao cơ? - Biến mau.
Tôi sẽ đón cô ấy.
Anh điên à?
Xuống đi, Eva.
Anh làm gì vậy?
Cô có phiền trao đổi khách hàng không? - Richard đâu?
Ở ngoài. Trong thời tiết lạnh giá.
Mình làm...
1 ví dụ điển hình.
- Tôi bị ngã xuống cầu thang. - Ngã cầu thang?
Đó sẽ là tiêu đề hay đấy.
Anh sẽ nói sao về cuốn sách đây?
Nó sẽ trở thành 1 vở kịch.
Chàng trai gặp cô gái tại một bữa tiệc. Anh muốn theo đuổi cô.
Nhưng cô đánh anh bằng cái gạt tàn trên đầu.
Anh đến bệnh viện, nhìn thấy vị hôn thê của anh...
và liệu anh có nhận ra cô không. Ông hiểu không?
Đó là về người đàn ông giả vờ mất trí nhớ.
Và vì vậy anh ta có thể đủ khả năng làm mọi thứ.
- Chưa hiểu lắm. - Rồi sẽ hiểu thôi.
Caroline và Alban đang đợi anh.
Xin chào, Bertrand.
Đi ra?
Thật đấy!
Chúng tôi bắt đầu ở Annecy. Dan Lyon, Grenoble, Marseille, Toulouse.
- Sao lại là Annecy? - Cứ hỏi Caroline đi.
Chúng tôi bắt đầu trong 2 tuần. Nhưng chúng ta phải xóa gì đó.
Tôi sẽ anh lại chốc lát vậy.
Anh cứ nói dối. Em chán ngấy với nó rồi.
Anh không nói dối. Anh say và ngã từ cầu thang.
- Anh bị ngất. - Có thật không?
Anh không biết gì về nó nữa.
Anh dậy ra khỏi giường, anh uống rượu rồi bị ngã và ngất, sau đó dậy không nhớ gì cả. Thế vẫn kể được cho em. Hợp lí thế cơ chư!
Bà Germain nói vậy đó.
Đó là tất cả sao?
Không. Em không có bị thiểu năng.
Em có bị đâu.
Vâng, tôi đây.
Denis?
Xin lỗi. Tôi nhầm lẫn nó với Jean-Denis.
Dĩ nhiên, Denis. Anh thế nào rồi?
Muộn vậy sao?
Giá đó hơi lớn đấy.
Beaulieu là một nhà hát hoạt động tốt.
70.000 khán giả mỗi năm.
Anh đang ngủ sao?
Caroline nói những gì nó nói.
- Chúng tôi nói chuyện rất nhiều với nhau. - Tốt.
Cô ấy thực sự yêu anh.
Tôi không cảm thấy như vậy với anh về Caroline.
Tốt. Anh đã thấy những gì tôi xóa?
- Vâng. Tôi ổn mà. - Có vẻ như anh không quan tâm.
'Mots de passe' là bỏ qua.
- Đó là nơi mà nhà văn được nghe trong anh. - Cảm ơn.
Tại sao anh thực sự đi cùng?
Xin chào.
Ta làm việc cho cùng một khách hàng, Bà de Tassin.
- Bà thế nào rồi? - Bà chết rồi.
- Anh vẫn làm chứ? - Không, tôi ngừng rồi.
Vậy anh may mắn ấy.
Vậy hẹn gặp anh sau.
Tôi đi thẳng về phòng đây.
- Ngày mai mấy giờ thế? - Anh không cần phải tới đâu.
- Mấy giờ? - 8 giờ. Bổ nhiệm với giám đốc.
Được rồi, tôi hiểu rồi.
Anh định để mắt tôi thay giùm Caroline?
Đừng hâm thế chứ.
Chào mừng, Ông Valade. Chúng tôi chúc ngài thoải mái trong khách sạn chúng tôi.
'Anh làm gì thế?' Chàng: 'Có muốn đổi khách hàng không?'
Nàng: "Vậy còn Richard? Anh ta đâu?'
Không. 'Anh ấy đâu? Richard đâu rồi? "
"Richard đâu rồi?"
Không, Robert. "Robert đâu rồi?" Chàng:
'Ở ngoài. Trong thời tiết buốt giá. "
Xin lỗi. Chỗ đó trống chứ?
1050 euros, thưa ngài.
Đặt cược ngay.
Đặt cược.
Không đặt cược nữa.
4, đen, tính cả manqué.
Không có người chiến thắng.
Đặt cược ngay.
Anh đến quầy thu ngân.
Đặt cược.
Không đặt cược nữa.
17, đen, lẻ cả manqué.
Đặt cược ngay.
Cái ghế đó có người rồi.
- Không ngạc nhiên khi gặp tôi sao? - Có lẽ.
Bạn tôi đang ở quầy thanh toán. Biến đi.
- Gã thật sự là bạn cô? - Những người trả tiền đều là bạn tôi.
Ta lại gặp nhau rồi.
13, đen tính cả manqué. - Biến đi, anh mang lại vận đen ấy.
Xin chào. Eva đây. Xin hãy để lại số điện thoại.
No comments yet. Be the first to leave one.