The first 200 lines.
- Buổi sáng tốt lành. - Buổi sáng tốt lành.
- Chị có thể gửi túi của chúng tôi? - Chắc chắn.
Đây, đây là hộ chiếu của chúng tôi.
Em gái Ursula và tôi yêu cầu một phòng 2 giường đơn. Lý tưởng nhất là cái yên tĩnh nhất.
Cô đã đặt trước chưa?
Tôi không nghĩ là cần thiết, vì trái mùa.
Chúng tôi có xu hướng yêu cầu đặt trước.
Phòng 20 có thể còn trống. Không.
Có lẽ...
Có, phòng 14. Nó rất yên tĩnh, đúng như các cô yêu cầu.
Cảm ơn chị.
Ursula, đừng nghiêng người ra ngoài. Hãy cẩn thận.
Xem nè, có lớp kính ở đây.
Cảm thấy như là em có thể vươn tới bầu trời.
Thật đẹp phải không?
Em đã nói là đừng đụng vào vali của em!
Xin lỗi em! Chị cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa!
Chào cô Beyne!
Tôi là Roberto, giám đốc khách sạn.
Tôi hy vọng cô sẽ tận hưởng kỳ nghỉ này.
- Em gái của cô đâu? - Nó sẽ xuống ngay bây giờ.
Nó muốn nghỉ ngơi thêm một chút. Nó cần phải nghỉ ngơi.
Vì lý do cụ thể nào?
Dịch phụ đề từ bản EngSub - Photo Xuan Vinh
Một cây đàn piano, ánh sáng buổi tối, biển - thật lãng mạn.
- Có lẽ lãng mạn quá. - Tôi muốn nói là hấp dẫn, hơn là lãng mạn.
Vâng, nhưng sự cám dỗ có thể nguy hiểm.
Thật chứ?
- Tiếng nhạc này đến từ đâu vậy? - Từ hộp đêm.
Một hộp đêm? Tôi không nghĩ rằng ở đây có hộp đêm.
Có, nhưng cô đừng lo. Nó ở ngay phía đối diện với phòng của cô.
Nó sẽ không làm phiền cô.
Nó có một bầu không khí thư giãn, nhạc nhẹ và Stella Shining.
Stella Shining - là cái gì? Tên của phụ nữ hay là một loại thức uống?
Cô ấy là ca sĩ. Tôi mở cửa hộp đêm cho cô ấy vào thời điểm này trong năm.
Cô sẽ thấy. Cô ấy đáng giá.
- Cô ấy đẹp! Thực sự xinh đẹp. - Và tài năng, cô có nghĩ vậy không?
- Vâng, tôi đồng ý với ông, ông Delleri. - Gọi tôi là Roberto.
Tôi thích làm bạn với khách hàng của mình.
Thế là đủ rồi.
Filippo Andrei, gặp những người bạn mới của tôi, Dagmar và Ursula Beyne.
Đó là điều vinh dự.
Chúng tôi là người Áo. Chúng tôi sinh ra ở Innsbruck.
Anh đã đến Innsbruck chưa? Có rất nhiều người Ý. Mẹ của chúng tôi...
Em hy vọng chị không định nói về gia đình của chúng ta ở một nơi như thế này.
Tôi có cảm giác rằng Ursula không thích hộp đêm của tôi.
- Không, không phải ... - Tôi không thích hộp đêm nói chung.
Ursula thấy mệt mỏi vì chuyến đi. Tôi là người đã lôi nó ra ngoài.
- Vâng, em rất mệt, và em muốn đi. - Đợi đã.
Tôi muốn cô gặp Stella Shining.
Đây là ngôi sao của chúng tôi. Gặp gỡ Ursula và Dagmar Beyne.
Chào buổi tối.
- Tôi thực sự muốn đi ngay bây giờ. - Tạm biệt.
- Chúc ngủ ngon. - Vâng, chúng tôi thực sự khá mệt mỏi.
Hẹn gặp vào ngày mai.
Tạm biệt.
Hẹn gặp lại.
- Cho tôi xin một điếu thuốc đuợc không? - Chắc chắn rồi, em yêu.
- Filippo, làm ơn. - Anh sẽ qua đêm với em.
Không, để tôi yên. Tôi rất mệt.
- Tại sao? Em đang gặp ai? - Đủ rồi, Filippo. Đừng bắt đầu.
Không có gì có thể làm được về nó, không có gì.
Em đã nói với chị ngay khi ngay khi chúng ta đến đây: Em không thích nơi này,
và em cũng không thích mọi người.
- Vậy, em đã nói. - Em đặc biệt không thích Filippo.
Chị hiểu. Bây giờ em uống thuốc an thần và cố gắng ngủ đi nhé.
Những điều khủng khiếp sắp xảy ra. Em thấy máu.
- Ursula, đủ rồi. - Ngay cả cha của chúng ta ...
Em đang đẩy chị đi quá xa. Chị không thể chịu đựng được nữa.
- Nếu em cứ tiếp tục như thế này, thần kinh của chị ... - Đây, cầm lấy cái này.
Uống thuốc an thần này. Chị sẽ cảm thấy tốt hơn.
Em đã cho chị một ít trước đây.
Em sẽ tự làm thêm.
Tha thứ cho em.
Chị sẽ thấy. Chúng ta sẽ ngủ ngon hơn.
Tất nhiên là tôi có một người bạn. Anh có muốn xem tôi làm tình với anh ấy?
Được rồi, miễn là giá cả phù hợp.
- Giờ thì cút đi. - Đêm nay tôi không ngủ được ở đây sao?
Không, tôi đã bị đau đầu khủng khiếp cả ngày.
- Vậy tại sao cô lại hỏi vòng vo? - Tôi muốn một bộ tóc giả.
Thật tuyệt.
Đây, cái này dành cho anh.
Chúng ta đã kiếm được số tiền đó.
Nhưng bây giờ anh phải giải thích điều gì đó.
Tại sao anh không tự đánh lừa tôi thay vì nhìn vào?
Anh chắc chắn đã nhận được nhiều niềm vui hơn từ nó.
Không, anh muốn làm gì?
Ursula, em yêu.
Daggie, nó thật kinh khủng.
- Kinh khủng. - Đó chỉ là một cơn ác mộng khác.
- Không. - Bình tĩnh nào.
Không, đó không phải là một cơn ác mộng. Nó còn tồi tệ hơn thế.
Đó là một ngày đẹp trời.
Em đã bảo chị không được chào người đàn ông đó.
- Nhưng chị không bao giờ nghe em. - Đủ rồi.
Anh ấy thật tốt. Anh ấy nói xin chào và chị đáp lại.
Chúng ta được nuôi dạy để trở nên lịch sự.
Thay vào đó là sự kém nhã nhặn, em sẽ không thể chịu đựng được.
Em đã thấy cách anh ta nhìn chúng ta.
Người đàn ông đó làm em sợ, và chị không nên chào anh ta.
Chuyển cuộc gọi đến văn phòng của tôi.
Chuyện gì đã xảy ra?
Cái gì đó khủng khiếp đã xảy ra đêm qua.
- Xin lỗi. - Đi thôi, Ursula.
- Chuyện gì đã xảy ra? - Cô chưa nghe thấy à?
Nó đã có trong báo chí. Nhìn này.
Làm sao ai đó có thể đi với một người đàn ông ai có thể làm điều này với bạn?
- Chị gái tôi đâu? - Cô ấy sẽ ổn thôi.
Cô ấy chạy lên phòng để lấy cho cô một số loại thuốc.
Làm ơn đừng chạm vào tôi!
- Bà là ai? - Tôi là Vanessa.
Đó chỉ là một cử chỉ thân thiện.
- Tôi cần một cái ly. - Không cám ơn.
Em cảm thấy tốt hơn rồi. Em chỉ muốn đi khỏi đây.
- Ông có thể tử tế như với ... - Ursula, làm ơn.
- Chà, như bây giờ cô ấy đã khá hơn ... - Cảm ơn bác sĩ.
Tôi không biết kế hoạch của bà là gì, nhưng tôi muốn rời khỏi càng sớm càng tốt.
- Có lẽ tội này ... - Đó chỉ là một tội ác khác của niềm đam mê.
Những điều như vậy xảy ra trên khắp thế giới.
Cô Beyne thân mến, ghen tuông là một con thú xấu xí.
Một con quái vật mắt xanh, như Shakespeare nói.
- Ghen tuông? - Phải, họ đã bắt người yêu của cô ấy.
Nạn nhân được tìm thấy đã chết trong căn hộ của cô ấy.
Anh ta không thể cung cấp chứng cứ ngoại phạm.
Điều đó khó có thể xảy ra. Cả ông và báo chí chỉ là suy đoán.
Tại sao em phải luôn luôn đối xử với mọi người theo cách đó?
Em thô lỗ, khó chịu và đáng ghét. Và em vô cùng ích kỷ.
Tại sao chị nên luôn luôn theo xung quanh em?
Vậy thì hãy làm điều này - em sẽ rời đi và chị có thể ở lại đây và làm những gì chị muốn.
Chị đúng. Em xin lỗi.
Nhưng đó không phải là lỗi của em nếu em có thể nhìn thấy mọi thứ ở những người khác mà họ không muốn cho ai thấy.
Daggie, không phải lỗi của em nếu em ... Em thấy không thể thích người ta.
Ursula, bình tĩnh. Chúng ta đi ăn trưa đi.
- Không, đi thôi. - Thật là ngớ ngẩn nếu bỏ đi bây giờ.
Chúng ta có thể đi trong một hoặc hai ngày.
Chị chỉ muốn ở lại vì Filippo.
Nhưng chị không biết gì về anh ta, không có gì! Anh ta chỉ là một người lạ.
- Và anh ta là một mối nguy hiểm đối với em. - Đây chỉ là chuyện vớ vẩn của em.
Chị không thể nghe điều này. Em có thể gặp chị ở sảnh sau.
Đi đi! Đi tìm kẻ đạo đức giả đó, tên sát nhân đó!
Em điên rồi. Em không biết mình đang nói gì.
Em biết người đàn ông đó sẽ giết em. Anh ta sẽ giết em, không phải chị.
Đó là lý do tại sao em rất sợ.
- Chào. - Cô đang tìm kiếm tôi?
- Tôi đang tự hỏi liệu ông Andrei ... - Có hai cuộc gọi cho anh ta ...
- Anh ấy đã đi lúc rạng sáng hôm nay. - Anh ấy đã đi?
Anh ta phải kiểm tra một số vùng đất cho công ty của mình.
- Anh ấy sẽ trở lại vào tối nay hoặc ngày mai. - Nhưng tôi vừa nhìn thấy anh ấy.
- Đó là điều không thể. - Xin lỗi, tôi phải đi.
- Tôi phải đến bến cảng trong một giờ nữa. - Chắc chắn rồi, em yêu. Xin lỗi.
Nào, chúng ta hãy uống một ly trước.
Xin chào? Ngài đang gọi từ Paris?
Vâng chắc chắn. Căn phòng là của ngài.
Ngài sẽ đến vào cuối tháng? Tốt. Cảm ơn ngài.
- Tôi có thể giúp gì cho anh? - Chúng tôi muốn một phòng, làm ơn.
- Tôi không nghĩ chúng tôi còn phòng trống nào. - Tôi sẽ trả tiền trước.
Phòng của chúng tôi phải được đặt trước cho quy định của chúng tôi ...
Tôi có thể nói chuyện với người quản lý không?
Của cô đây.
- Lấy cái này. - Đủ chưa?
Dĩ nhiên.
Ông ta đây rồi. Ông Delleri?
Xin lỗi.
- Chuyện gì vậy, Patrizia? - Họ muốn có một căn phòng.
- Tôi xin lỗi. Chúng tôi đã kín phòng. - Đây là giấy tờ của chúng tôi.
- Chúng ta đi chơi nhé, Daggie? - Em khỏe hơn chưa?
Thôi, đi ăn trưa đi.
Chị đã mất dấu mẹ của chúng ta, và bây giờ của người đàn ông của chị.
Chính xác em đang nghĩ về ai bây giờ?
Vì một điều, Filippo không phải là người của chị. Về phần mẹ của chúng ta, chúng ta phải tìm ra bà ấy.
Chúng ta không thể giữ tất cả cơ nghiệp của cha mình cho chính chúng ta.
Tại sao không, ông ấy đã để lại tất cả cho chúng ta?
Em có nó trong phần cho bà ấy? Bà ấy không được quyền đi tiếp sao?
Họ đã bị tách ra.
Bà ấy đã ly thân ...
và gửi chúng ta đến trường nội trú.
Em chỉ mới năm tuổi. Và chúng ta không bao giờ gặp lại bà ấy nữa.
Cha đến gặp chúng ta hầu như mỗi Chủ nhật.
Thôi nào, ông ấy tiếp tục thì tốt.
Nếu chị say mê một ai đó, mất chúng cũng giống như đánh mất cuộc sống của chính mình.
- Cha của chúng ta... - Yêu những người phụ nữ khác.
Người nhận của chúng ta nói với chị rằng ông ấy để tiền cho hai người những người phụ nữ mà ông ấy đã gắn bó trong 13 năm.
Một sự hấp dẫn đối với Corinne Chauvet và một mối quan hệ với Valeria Monetti.
Đây có phải là điều khiến chị suy nghĩ ông ấy yêu họ?
Cha của chúng ta đã chết trong cô đơn. Tất cả chỉ có một mình.
Làm sao em biết về Valeria và Corinne?
- Lorenzi có nói với em không? - Không.
Người nhận của chúng ta không cho em biết bất cứ điều gì.
Em chỉ biết những điều - ngay cả trước khi chúng xảy ra.
Mẹ của chúng ta đang ở với một người đàn ông khác, và bà ấy sống ở xa.
Ở đâu?
Cha của chúng ta không được tìm ra. Ông ấy không được.
Ursula, em đang nói gì vậy? Cha của chúng ta đã chết.
- Anh là ai? - Tôi làm việc cho Stanton Agency.
Anh ta là ai? Anh ấy muốn gì?
- Cơ quan cử tôi đi thăm. - Đến thăm? Mời vào.
Ở đâu...
Mắt của Ngài ở đâu?
Chúng tôi đã khoét chúng ra,
hay Ngài đã loại bỏ chúng để không phải chứng kiến chúng tôi rơi xuống vực sâu?
No comments yet. Be the first to leave one.