The first 200 lines.
THE SOPRANOS S01E01 The Sopranos
Dịch: Altair | Biên tập: littleturtle
Ông Soprano?
Mời ngồi.
Theo bác sĩ của ông, Cusamano...
thì ông bị đột quỵ.
Có thể là kinh hãi đột ngột chăng? Ông có không thở được không?
Họ nói là do hoảng hốt.
Máu và cơ quan thần kinh lại trở chứng.
Thế là họ kêu tôi đến đây.
Ông không đồng ý là ông đã bị kinh hãi đột ngột?
Thế bây giờ ông cảm thấy sao?
Tốt.
Được. Làm việc lại rồi.
Ông làm trong ngành gì?
Cố vấn quản lý chất thải.
Tôi thì tôi không thể nói chuyện với một nhà tâm lý học.
Ông có bao giờ nghĩ tại sao ông bị ngất xỉu không?
Tôi không rõ. Chắc là do stress.
Stress cái gì?
Không biết.
Bữa sáng hôm tôi bị bệnh, tôi cứ nghĩ...
Được làm một việc gì ngay từ A thì tốt.
Và tôi đã quá trễ, tôi biết.
Nhưng gần đây, tôi có cảm giác là mình đã đến Z.
Phần hay nhất đã hết.
Tôi nghĩ, nhiều người Mỹ cũng cảm thấy thế.
Tôi nghĩ về cha mình.
Ông chưa bao giờ đạt đến đỉnh cao như tôi.
Nhiều khi ông ấy tốt hơn.
Ông có người của mình, họ có tiêu chuẩn, niềm kiêu hãnh của họ.
Còn hôm nay, chúng ta có gì?
Ông có thấy cảm giác mất mát đó rõ rệt hơn trước lúc đột quỵ không?
Tôi không rõ.
Vài tháng trước, có hai con vịt nhảy ra chỗ bể bơi nhà tôi.
Tuyệt lắm. Chúng từ Canada, lúc đó lại là mùa sinh sản nữa.
Có mấy con vịt con.
Bạn con gái tôi cũng ở đó để chở nó tới trường.
- Meadow, cha cậu chơi đùa với đàn vịt kìa. - Cái sân toàn mùi phân vịt.
Con ăn nhiều hơn đi, gì mà chỉ có nước ép vậy.
Con cần thức ăn bổ não để học đấy. Chúc mừng sinh nhật, xinh trai.
- 13 tuổi. - Nó không giống gì hết..
Vịt đực vịt cái làm tổ trong nhà bạn rồi lang chạ à?
Biến đi chỗ khác đi! Cu phì quá rồi!
Con muốn ăn món sfogliatelle hôm qua không?
- Mấy món mỡ màng đó thì cho con xin. - Một miếng thôi mà.
Sao cô giữ phom được vậy, cô Soprano?
Ông nội ấy kìa, với mấy con vịt.
Tụi bây không thích cái dốc đó thì tao xây cái khác cho. Tại gỗ chứ gì.
Nhìn kìa, tụi nó đang cố bay.
- Coi National Geographic hoài cha ơi. - Ừ, siêu thật.
- Cha cho tụi con xem hôm qua rồi. - Thật tuyệt!
Giờ thì vợ tôi thấy người bạn này là ảnh hưởng xấu.
Cậu tới Aspen nghỉ Giáng Sinh với nhà tớ thì thích thật.
Năm ngoái tớ thấy Skeet Ulrich, gần như từ chỗ cậu đang ngồi vậy.
Meadow, chúng ta đã thỏa thuận.
Học lực tốt hơn và hạnh kiểm tốt cho tới Giáng sinh thì con mới được đi.
- Con biết mà. - Chào buổi sáng.
- Chào chú Soprano. - Trễ rồi cha ơi.
- Sinh nhật vui vẻ. - Cảm ơn cha.
Tối nay anh về dự tiệc sinh nhật của con, phải không?
Người chim ơi.
Ừ, ừ. Anh sẽ về sớm mà.
Em không nói công việc.
Không được đâu. Không nói về đời tư của tôi được đâu.
Nói tôi nghe hết về lúc ông bị đột quỵ đi.
Tôi tới sở làm với thằng cháu. Nó đang học kinh doanh.
Nó là ví dụ cho những gì tôi nói trước đó.
Mày có gọi Triborough Towers về vụ hợp đồng vận chuyển không?
Tôi về nhà trễ nên cũng không muốn đánh thức ông đó.
Mày có dậy sớm gọi không? Cứ trước 6 giờ là hắn có ở văn phòng.
Tôi bị nôn. Mẹ tôi còn nói hôm nay đừng tới.
Nên nhớ rằng đây là thằng nhóc đã tự sắm cho mình một chiếc Lexus $60.000.
- Mahaffey kìa. - Ra thôi.
Ở đó kìa. Kế con nhỏ đồ hồng.
Lui lại.
Bạn tôi, Mahaffey, đang nắm tay con ghẹ hắn. Chào.
Chúng tôi đã thấy gã này.
Hắn quá hạn trả nợ rồi.
Tôi ngắt ông một chút nhé?
Tôi không biết chuyện này sẽ đi tới đâu.
Nhưng có vài quy tắc đạo đức cơ bản chúng ta phải làm rõ.
Những gì ông nói đây...
thuộc về bí mật giữa bệnh nhân và bác sĩ.
Trừ khi nếu tôi nghe...
Nếu tôi có nghe, một vụ giết người sắp diễn ra...
Không phải là sẽ, mà là nếu.
Nếu bệnh nhân kể tôi nghe về chuyện ai đó sắp bị thương...
thì tôi phải báo cho chính quyền.
Mặt chuyên môn.
Ông nói ông ở bộ phận quản lý chất thải.
Môi trường.
Bác sĩ Cusamano, ngoài việc là bác sĩ gia đình...
cũng là hàng xóm của ông.
Ông hiểu tôi nói gì không?
Tôi không biết ông ta bị gì, tôi...
Tôi chỉ nói thế thôi.
Không có gì cả.
Chúng tôi và thằng đó chỉ uống cà phê thôi.
Alex!
Cứu!
Bảo vệ! Cứu!
Cứt.
Thằng địt!
Tony!
Đợi đã!
Bảo vệ!
Có sao không?
Gãy chân rồi. Xương đâm lên háng rồi.
Để xem nào.
Tao đưa mày một cục xương. Còn mày có đưa tao tiền của tao không?
Vậy là các ông uống cà phê.
Ừ.
Đụ má mày.
- Mày làm gì đó vậy? Lại đây nè! - $3000 ở đây nè. $3000.
Tiếp đi.
Tiền của tao đâu?
Tôi sẽ đi lấy mà!
Tao biết mày sẽ lấy.
Mày nên lấy nút chai bịt miệng mày lại vì mày dám nói tao đéo là cái gì...
so với những đứa từng điều hành công việc. Thằng chó.
Đéo là gì đó.
Câm mồm.
Thằng chó.
Đụ má thằng nào cờ bạc.
- Tiếp đi. - Kế đó tôi có một cuộc gặp.
Công ty chuyên chở rác mà tôi đại diện gọi tôi đến để hỏi ý kiến.
Vụ Triborough Towers là sao?
Quản lý muốn có hợp đồng với Dick, nhưng mà hãng Kolar Sanitation...
Một công ty quốc gia khác.
Anh em Kolar. Nó là dân nhập cư Czechoslovakia hoặc đám nào đó.
Đám Ba Lan đó sẽ chuyên chở giấy, nhựa và nhôm...
với giá rẻ hơn Dick 7000 một tháng.
Họ trả chúng ta gấp 40 lần để cắp một trạm.
Vấn đề là chỗ đó. Họ sẽ không trả đâu.
Nói coi nó có kêu thằng chủ nó ở Czechoslovakia biến con mẹ nó đi không...
Nó có thể nói chúng ta biết.
- Em từ bỏ. - Địt mẹ chuyện rác.
Tôi biết. Tất cả đang thay đổi.
Để xem tôi làm được gì?
Chắc không? Mày hết đau dạ dày rồi à?
- Ừ. - Tốt.
Mấy cha nội đang làm gì thế?
Gabriella kêu tôi tới đây vì capocollo.
Này, T, hỏi mày một câu.
Mày không học chung trường với Artie Bucco à?
Có chuyện dính tới chú tôi.
Tôi không thể nói tường tận được.
Được rồi.
Nhưng tôi nói cái này. Chú tôi làm tôi stress hơn.
Cái này không dính dáng đến tao...
nhưng ở câu lạc bộ, người ta nói là...
chú mày sẽ đánh Pussy Malanga.
Tại nhà hàng của Artie Bucco.
Các chú khỏe không?
Ngồi im.
Chú khỏe không?
Gặp con tốt quá.
Chào Chris.
Tụi tao đang nói về mày đó. Nay sinh nhật thằng Anthony phải không?
Đừng tặng quà gì lớn nhé, nuông chiều nó quá đó. Vậy nhé?
- Artie, bệnh phát ban sao rồi? - Đang ngứa ngáy đây.
Lại đây.
- Gặp anh vui quá. Lại thăm tôi hả? - Ừ, ngồi đi.
Chú biết một khi mấy con đĩ đó nứng lên tại đây nghĩa là sao không?
Nguyên cơ nghiệp của gã tan nát.
Chú nên ngồi với chú của chú thì hay hơn.
Chú ấy là anh của cha tôi.
Tốt bụng, tội cái là già và khó tính.
Hồi nhỏ, chú thường dắt tôi đi xem đội Yankee.
Tôi mến chú ấy.
Cũng thời đó, khi tôi còn trẻ...
chú bảo bạn gái tôi rằng tôi sẽ không bao giờ là vận động viên đại học.
Nói thật, đó là một gáo nước lạnh vào lòng tự trọng của tôi.
Ai đó?
Con nè mẹ.
Con nào?
Mẹ ơi, mở cửa đi.
- Anthony hả? - Con đây. Mở cửa đi mẹ.
Mẹ khỏe không?
Mẹ ơi, cho tí không khí vào đây đi.
Con khoá cửa rồi à?
- Dạ. - Hôm qua có người gọi tới đây.
- Chập tối. - Ai vậy?
Con nghĩ mẹ trả lời à? Lúc đó tối thui.
Con không hiểu nổi mẹ luôn.
Điện thoại là chuyện thính giác. Tối là chuyện thị giác.
Con hiểu chuyện mẹ không ra ngoài. Lỡ có gì thì mẹ té.
Nhưng còn điện thoại?
Trả lời điện thoại thì hắn biết chuyện hết. Con ăn trưa không? Mẹ có cà tím đây.
Khỏi, con mới ăn rồi. Mẹ biết con vừa gặp ai không?
Chú.
Ông ấy à. Con có nghĩ ổng sẽ lại thăm bà em dâu này không?
Mẹ nhớ Artie Bucco không?
Bạn học tiểu học với con ấy?
À, nhớ, mẹ vẫn hay gặp má nó.
Bà ấy bảo mẹ...
nó gọi cho bà mỗi ngày.
Ông chú sẽ chơi Artie một vố.
Có thể ảnh hưởng đời sống của nó.
No comments yet. Be the first to leave one.