The first 200 lines.
[Chẳng phải nói là xây mộ ở nơi tiếp giáp giữa Thanh Long và Bạch Hổ]
Chắc là chỗ này rồi.
Xem ra mình đến chậm một bước rồi.
Chuyện gì vậy?
Sao không kéo ra được?
Sao lại...
- Cứu tôi với. - Trời ạ.
Cứu... tôi...
- Thời tiết mát mẻ hơn rồi, dễ chịu thật đấy. - Không khí trong lành ghê.
Trời còn chưa sáng mà, cậu vất vả quá, đã ăn sáng chưa?
Nghe nói mấy hôm trước chùa Bae In bị trộm lẻn vào cướp sạch.
Tôi lo quá nên cả đêm không dám rời khỏi tháp đá.
Cậu thành kính quá, ăn sáng xong tôi sẽ đến trông thay cậu.
Cậu ta thể hiện cho ai xem cơ chứ, trời còn chưa sáng mà.
Không biết nữa.
Ông quen cậu ta không, hình như tôi chưa gặp bao giờ.
Không quen.
Nghe nói mấy hôm trước có vài người mới đến, chắc cậu ta là một trong số đó.
Đói quá, thôi đi nhanh lên.
[Nghi thức kỷ niệm tu sửa tháo dỡ tháp chín tầng chùa Hwanglyeong]
Lại là thằng ranh đó.
Mà sao lại để tháp trong tình trạng này?
Ừ nhỉ.
Nếu cứ để nguyên trạng thì chẳng phải sẽ không ai phát hiện ra đồ đã bị trộm mất sao.
Cố tình nghênh ngang khoe mẽ.
Hai anh nói là đã nhìn thấy mặt người đó?
Đúng vậy.
Không nhớ thật à?
Đúng là người chúng tôi chưa gặp bao giờ.
Nhưng nếu đúng là hòa thượng thì phải nói là rất đẹp trai.
Hôm nay đáng lẽ là ngày dỡ tháp.
Tại sao lại xảy ra chuyện không may đúng ngày hôm nay cơ chứ?
Chắc hẳn cậu ta đã nhắm trước ngày này, nhân lúc hoàn cảnh hỗn loạn ra tay.
Xin cậu hãy bắt kẻ đó lại.
Đây là tòa tháp đá chúng tôi đã gìn giữ cả nghìn năm rồi.
Bên trong tháp chín tầng ở chùa Hwanglyeong bị trộm
[có chứa tượng Phật và hạt xá lợi từ thời Goryeo.]
Món này bán được bao nhiêu tiền?
Đồ sứ thời Goryeo bán được vài tỷ đấy.
Vậy chẳng phải là trúng số độc đắc à?
Cứ nói ngay Namdaemun đi.
Nào là "đệ nhất quốc bảo", "tinh thần dân tộc".
Có rêu rao mấy cũng vô ích.
Tại sao, bởi vì không bán được.
Chẳng đáng một đồng.
Các cô xem, chẳng phải suýt nữa bị thiêu hủy sao?
Đúng là cứ vẽ trò.
Thế nào là văn vật đích thực?
Đó là thứ người bình thường sẽ không dễ dàng tiếp xúc được.
Không phải có tiền là mua được.
Giống như túi xách phiên bản giới hạn, nhất định phải là giới thượng lưu thực sự
như hai quý bà trước mặt tôi đây thì mới nhìn ra giá trị của nó.
Đây.
Hai người nhìn đi.
Hoa văn khảm trên bình vừa giản dị lại vừa xa hoa.
Đường cong duyên dáng từ miệng bình đến đáy bình.
Cả hình tiên hạc này nữa.
Dường như ta nghe thấy cả âm thanh chúng vỗ cánh bay lên không trung.
Đúng vậy, đúng vậy.
Đây chính là đồ sứ truyền lại từ thời Goryeo.
Cái này đáng giá bao nhiêu tiền?
Định giá cho món văn vật quan trọng như vậy thực sự không hay cho lắm.
Nhưng do tính chất công việc của tôi
nên nếu phải định giá cho món đồ sứ này thì...
- Có lẽ... - Có lẽ là 40 đồng.
Đúng vậy, 40 đồng.
Ai đấy?
Cậu là ai?
Làm gì đấy, cậu định làm gì?
- Trời ạ. - Đồ điên này.
Cậu biết thứ này có giá bao nhiêu tiền không? Thật là.
Quả là một phát hiện bất ngờ.
Xem ra chữ Hàn Quốc không phải do vua Sejong sáng tạo.
Không ngờ từ thời Goryeo đã có chữ Hàn rồi.
À thì...
Thật là.
Cái tên bịp bợm này muốn lừa ai chứ.
- Không phải đâu cô ơi. - Ban nãy tôi đã thấy kỳ lạ rồi.
Cậu là ai hả cái thằng nhãi này.
Sao lại phá chuyện làm ăn của người ta?
Cậu lấy ở đâu ra thế?
Hỏi gốc tích của người khác là rất bất lịch sự đấy.
Nếu anh muốn biết đến thế thì tôi đi chỗ khác vậy.
Đừng vậy mà.
Bình thường tôi không bao giờ xem những thứ lai lịch không rõ ràng đâu.
Nhưng hôm nay phá lệ một lần đi.
- Thật à? - Ừ.
- Thôi tôi đi đây. - Đừng đi.
Cái cậu thanh niên này thật là, làm gì mà vội thế?
Còn chưa bắt đầu bàn chuyện làm ăn mà.
Đưa tôi xem nào.
Ồ, đẹp thật.
Rất đẹp.
Được rồi.
Đây.
Chốt kèo?
Biết rồi, biết rồi, cái cậu này thật là.
Được rồi, cho hết đấy.
Được chưa?
Đưa hết rồi đấy.
Không được.
Từ từ.
Mười nghìn?
- Thế thì tôi còn gì là thể diện... - Hai mươi nghìn?
Ông chủ à,
văn vật quý giá thế này định giá bừa sao được?
Này.
Bình sứ Goryeo này, mua cái khác tốt hơn đi.
Ơ kìa...
Ba mươi nghìn, cậu đi đâu cũng không tìm được cái giá cao như thế này đâu.
Chú à, tôi đã bảo đây là hàng không bán rồi mà.
Năm mươi nghìn, năm mươi nghìn.
Cảm ơn.
Khi có người xuất hiện trước cửa vào kho bảo hiểm
hành động của người đó sẽ bị giám sát và chụp ảnh lại.
Ảnh sau khi chụp sẽ được gửi thẳng đến máy của chủ tịch.
Hệ thống nhận diện sinh học này sử dụng
hệ thống bảo vệ mà kho văn vật Viện bảo tàng quốc gia hiện đang sử dụng.
Sau khi vượt qua lớp bảo vệ đầu tiên
mật khẩu sẽ được gửi đến điện thoại của ông.
cửa cuối cùng là chìa khóa.
Chúng tôi đã chuẩn bị xong, rất tiện cho ông mang theo bên mình.
Trưởng phòng Yoon, người này đáng tin đấy.
Đúng vậy, kho bảo hiểm phải có chìa khóa mới được.
Nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng ở đây
tự động điều chỉnh theo mùa.
Thiết kế nền và tường
có thể chịu được động đất 7 độ richter và hỏa hoạn, lũ lụt.
Tôi cũng đổ kết cấu bê tông cốt thép cho tường bao
đúng như chỉ thị trước đó của ông.
Lớp bê tông này có độ dày lên đến một mét.
Sử dụng kết cấu khép kín đề phòng trộm mộ giống như hoàng lăng thời Joseon.
Đây là trí tuệ của tổ tiên chúng ta.
Theo thời gian, đá vôi sẽ kiên cố hơn cả bê tông.
Dù có người xuyên tường mà vào
cũng không thoát khỏi máy cảm biến chuyển động bằng tia hồng ngoại.
Người duy nhất có thể vào kho bảo hiểm này là chủ tịch.
Còn ông?
Dạ?
Chẳng phải kho bảo hiểm này do một tay ông thiết kế xây dựng sao?
Không đâu chủ tịch, tuy là tôi xây dựng, nhưng...
Tôi đùa thôi.
Lặng lẽ chuyển đồ đến kho bảo hiểm.
Vâng.
Nghe nói tượng phật chùa Hwanglyeong xuất hiện trên thị trường rồi,
Tôi muốn xem mặt Phật tổ.
Vâng, tôi sẽ đi thăm dò ngay.
À, liên lạc với Kwang Chol nữa.
Tìm giám đốc Ju có việc gì sao ạ?
Tôi nhất định phải là người duy nhất có thể mở kho bảo hiểm.
Tôi sẽ truyền đạt lại ý của chủ tịch.
Làm ơn tha cho tôi.
Thả tôi đi đi.
- Đừng ồn ào nữa. - Làm ơn tha mạng cho tôi.
- Ông dọa cá chạy hết rồi. - Tôi sẵn sàng làm tất cả.
Cắn vào.
Ông bảo ông sẵn sàng làm tất cả mà?
Đây là cọng rơm cứu mạng của ông đấy.
Cắn câu rồi.
Thật là.
Đứt rồi.
Trưởng phòng Yoon, sao cô biết tôi vừa giải quyết xong chuyện mà gọi vậy?
Chủ tịch tìm anh.
Tra được tung tích của pho tượng Phật chùa Hwanglyeong rồi.
- Anh đến ngay đi. - Được, ở đâu...
Con ả này, đi thôi.
Tin tức truyền đi nhanh thật, nếu muốn xem thì xếp hàng trước đã.
Đi theo tôi chứ?
Ai khát thì tự đi mà tìm giếng.
Chứ không lẽ lại muốn giếng dâng lên tận miệng mình?
Xem ra khát lắm rồi đấy nhỉ.
Đi thôi.
Cho tôi xem pho tượng Phật.
Xem rồi sẽ yêu đấy.
Đẹp lắm phải không?
Cậu lấy ở đâu ra?
- Mua ở siêu thị. - Siêu thị?
Đừng bảo siêu thị đó tên là chùa Hwanglyeong nhé?
Chùa Hwanglyeong, siêu thị đó ở Yeon Byeon à?
Chỉ là tôi thấy khẩu âm của anh ta rất gần gũi thôi.
Nếu mạo phạm thì cho tôi xin lỗi.
Này.
Cậu biết tôi là ai không?
Người Trung Quốc biết tiếng Hàn.
Bỏ qua phần khai báo tên tuổi đi, tôi bận lắm.
Được rồi, cậu muốn bao nhiêu tiền mới chịu cắt đứt duyên phận với Phật tổ?
Chuyện đó... tình cảm của chúng tôi sâu đậm như vợ chồng.
Muốn cắt đứt duyên vợ chồng
ngoài sinh ly ra còn có tử biệt đấy.
Tử biệt à, tôi chưa nghĩ đến.
Cảm ơn.
Nếu thế thì thỏa thuận ly hôn vẫn tốt hơn.
Phải không?
Giờ mới coi như giao tiếp được với nhau này.
Được rồi, chúng ta giải quyết đơn giản thôi nhé?
Đừng lại đây.
Bỏ xuống.
Này, đuổi theo mau.
- Ối. - Xin lỗi.
Bắt lấy hắn.
No comments yet. Be the first to leave one.