The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NEFLIX
TẤT CẢ ĐỊA ĐIỂM, NHÂN VẬT, TỔ CHỨC, VÀ SỰ KIỆN
TRONG PHIM ĐỀU LÀ HƯ CẤU
Lý do chúng ta giống với bố mẹ
là vì chúng ta thừa hưởng gen di truyền, một nửa từ bố và một nửa từ mẹ.
Bài tập về nhà các em phải làm là
khoanh tròn vào những đặc điểm di truyền mà các em có.
Ví dụ như mẹ các em có tóc xoăn thì tóc các em có xoăn không?
Hay các em có lúm đồng tiền như bố không?
Các em hãy kiểm tra những đặc điểm đó.
Ăn cơm thôi.
- Sao thế? - Mình có mắt hai mí.
Không có gì ạ.
- Mẹ đẹp quá hả? - Mẹ cũng có mắt hai mí.
Mình có tóc thẳng.
Mẹ cũng có tóc thẳng.
Noh Ha Nee!
Hôm nay đi học chăm chỉ nhé. Tối gặp lại.
- Vâng. - Tốt.
Mẹ đi làm đây.
Mẹ không có lúm đồng tiền.
Còn mình thì lại có.
SO SÁNH ĐẶC ĐIỂM DI TRUYỀN
KHÁC: LÚM ĐỒNG TIỀN, UỐN LƯỠI
GIỐNG: LÔNG MI DÀI, THUẬN TAY TRÁI
Vậy những đặc điểm mà mình không giống mẹ…
là được di truyền lại từ bố sao?
Rốt cuộc trông bố như thế nào nhỉ?
Bỏ tay ra đi.
Tôi bảo
anh bỏ tay ra.
Dù cố để không tò mò nhưng mình vẫn luôn muốn biết.
Khuôn mặt của bố.
Anh làm gì ở đây vậy?
Oh Dae O.
Oh Dae O?
Thầy à, bỏ tay Ha Nee ra trước đã.
Rốt cuộc anh là ai?
Tôi là bố.
Tôi là…
bố của đứa trẻ này.
Chú học cùng trường với mẹ cháu ạ?
Chú ơi.
Cháu không sao chứ?
Xin lỗi nhé.
Chú xin lỗi.
Sao chú lại xin lỗi cháu?
Lẽ nào…
Anh đừng tùy tiện động vào con gái tôi.
…chú ấy thật sự là bố mình sao?
Vì hai đứa cùng có lỗi nên chúng tôi bỏ qua.
Lần sau không dễ thế đâu.
Anh nói gì lạ vậy?
Con gái tôi tự vệ chính đáng vì bị xâm phạm quyền riêng tư.
Vì Ha Nee hiền lành nên mới bỏ qua.
Nhà anh nên thấy biết ơn.
Biết chưa, nhóc?
Vậy mai anh cũng đến hội thao chứ?
Hội thao?
Anh không biết sao?
Anh là bố cháu mà không biết mai là ngày gì à?
- Chuyện đó… - À, phải rồi.
Phải đến chứ. Tôi là bố con bé mà.
Trời ạ. Không thể tin nổi.
- Vậy hẹn mai gặp lại anh. - Vâng.
Thật đúng là.
Chú diễn xuất thần thật.
Cứ như bố cháu thật vậy.
Mai chú không định đến thật đấy chứ?
À thì…
Ha Nee à.
Ha Nee.
Ha Nee…
Ha Nee ơi.
Anh cần giải thích rõ ràng với Ha Nee.
Ha Nee à, dừng lại đi.
Ha Nee à!
Nghe mẹ nói. Mẹ sẽ giải thích cho con hiểu.
Là thật sao?
Chú ấy thật sự là…
Mẹ không biết phải bắt đầu từ đâu,
- nhưng, Ha Nee… - Vậy ra đó là sự thật.
Con vẫn chưa dám tin,
nhưng chú ấy đúng là bố con thật còn gì.
Xin lỗi vì mẹ không cho con biết sớm.
Vậy mới nói.
Hôm qua, hôm kia và bao nhiêu ngày trước đó,
mẹ có cả trăm ngàn cơ hội để nói. Sao mẹ không cho con biết?
Con đã gặp chú ấy biết bao nhiêu lần.
Sao mẹ không cho con biết mà biến con thành kẻ ngốc vậy?
Chuyện đó…
là lỗi của bố.
Sao chú cũng không nói gì?
Thay vì ra mặt như vừa nãy, lẽ ra chú phải nói ra từ sớm.
Sao giờ mới ra vẻ là người giám hộ của cháu?
Chuyện đó…
Ha Nee à, nói chuyện với mẹ đi.
Mẹ sẽ giải thích mọi chuyện.
Khỏi cần.
Đến nước này rồi mẹ định giải thích như thế nào?
Cả đời con không có bố.
Hôm qua thành con của diễn viên điện ảnh,
rồi hôm nay lại thành con của đạo diễn.
Mẹ có thể giải thích được không?
Sao con lại phải trải qua những chuyện này?
Mẹ với chú ấy đã làm những gì với con?
Mẹ có thể giải thích được hết không?
- Ha Nee à. - Con đi đây.
Con muốn ở một mình. Đừng theo con.
Ha Nee…
Ôi…
Chú đến đây làm gì?
Chú…có chuyện nhất định phải nói với cháu.
Chuyện gì ạ?
Chuyện chú không phải là bố cháu sao?
Hay chuyện bố ruột cháu là chú đạo diễn?
Sao cháu lại biết?
Nhưng rồi sao chứ?
Chỉ đổi bố thôi chứ mọi chuyện vẫn như vậy.
Dù sao thì cháu vẫn là đứa trẻ bị bỏ rơi.
Chú đi đi.
Giờ cháu không muốn nói chuyện với ai hết.
Ha Nee à.
Chú không cần quan tâm.
Dù sao chú cũng không phải bố cháu.
Ha Nee à, vậy thì…
Cháu có thể dành cho chú một chút thời gian được không?
Tôi xin lỗi.
Tôi…
Là lỗi của tôi, em đừng thất thần ra như vậy nữa.
Sao anh bất cẩn thế?
Sao lại ra mặt làm gì?
Con bé còn chưa chuẩn bị tinh thần. Sao đột nhiên lại nhận là bố nó
trước mặt bao người?
Tôi biết.
Tôi biết là mình đã sai.
Nhưng em và Ha Nee bị đối xử như vậy
tôi làm sao mà nhịn được?
Nếu như
lại có người nào đó chỉ trỏ và quát tháo em với Ha Nee,
thì tôi cũng không nhịn được.
Tôi sẽ không tha cho họ.
Oh Dae O,
đây là việc của tôi,
không phải việc của anh.
Sao?
Đúng vậy. Khi cuộc sống quá khó khăn,
tôi cũng đã mong là có anh ở bên.
Lúc tôi sinh Ha Nee một mình,
lúc Ha Nee đau ruột thừa phải phẫu thuật,
khi mẹ tôi liên tục làm ăn thất bại.
Tôi đã nghĩ là nếu liên lạc với anh thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.
Nếu có anh,
thì Ha Nee có thể được sống trong môi trường tốt hơn.
Tôi đã từng nghĩ như vậy.
Tôi biết đã làm mẹ con em khổ, vậy nên bây giờ…
Nhưng tôi không hề liên lạc với anh.
Suốt 14 năm qua, tôi đã xóa tên anh ra khỏi cuộc đời mình.
Để nuôi dạy Ha Nee, tôi đã cố hết sức mới có được ngày hôm nay.
Từ lúc quyết định sinh Ha Nee mà không nói với anh,
thì đó đã là việc của tôi.
Cả việc không nói với Ha Nee cũng là lỗi của tôi.
Thế nên tôi phải là người giải quyết chuyện này.
Tôi không hề có ý định ỷ lại vào anh.
Vì tôi muốn làm Wonder Woman chứ không phải Cô Bé Lọ Lem.
HA NEE, DONG CHAN, ANH EM?
CÓ THỂ LÀ MẸ DONG CHAN
Tôi là bố.
Tôi là…
bố của đứa trẻ này.
Vậy thì rốt cuộc mình với Ha Nee…
Hôm nay cảm ơn cậu.
TỪ HA NEE
Vừa nãy tớ chưa kịp cảm ơn cậu.
Dong Chan à.
Nghe nói con đánh nhau.
Thầy gọi điện cho bố nhưng giờ bố mới đến được.
Con có bị thương không? Không sao chứ?
Sao con lại đánh nhau?
Ai bắt nạt con à?
Là ai? Nói bố nghe.
Không phải con mà là Ha Nee.
Han Chan Yeong cố hỏi Ha Nee xem bố cậu ấy là ai.
Sao?
Nhưng mà có một chú xuất hiện rồi nhận là bố của Ha Nee.
CÓ THỂ LÀ BỐ HA NEE
CÓ THỂ LÀ MẸ DONG CHAN
Con viết gì thế kia?
Bố không thấy lạ sao?
Nếu bố Ha Nee là chú ấy
thì sao bố lại giữ ảnh của mẹ Ha Nee trong phòng?
Mẹ Ha Nee không phải mẹ con,
thì sao lại có ảnh cô ấy đang bế con?
Dong Chan à, chuyện đó…
Giám đốc.
Anh cần đi ngay.
Dong Chan à, bố có việc gấp phải đi ngay.
Bố có định nói cho con biết không?
Bố lại định nói dối chứ gì.
Đây là đâu thế ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.