The first 200 lines.
Phụ đề Duchuy2007 Thành viên HD-VIỆTNAM
PHẢI BĂNG QUA LỬA.
Kể về Tanya Tyotkina và những nét vẽ của cô.
Kịch bản: Yevgeni Gabrilovich và Gleb Panfilov
Sản xuất: Gleb Panfilov
Quay phim: D. Dolinin.
Thiết kế sản xuất M. Gaukhman-Sverdlov
Âm nhạc: V. Bibergan; Âm thanh: G. Salie.
Giám đốc: G.Belgov; Quay phim: L. Kolganov.
Trang phục: Y. Slovtsova; Trang điểm: N. Vesyolova.
Biên tập phim: Y. Medvedev; Biên tập: L. Obrazumova.
Trang trí: N. Vasilyeva; Y. Smirnov
Trợ lý giám đốc: N. Stepanov, M, Dakiev, Bugunova B.
Điều hành: V. Markov, Dudko A.
Dàn nhạc Nhà hát AM Opera và Ballet Leningrad,
Quản lý sản xuất: N. Neyolov
Tanya Tyotkina ... Inna Churikova
Yevstryukov ... A. Solonitsyn; Fokich ... M. Gluzsky Alyosha ... M. Kononov
Maria ... M. Bulgakova Đại Tá ... Y. Lebedev Morozik ... A. Marenich
Kolka ... V. Kashpur; Vasya ... V. Beroyev; Zotik ... M. Kokshenov; Syagin ... F. Razumov;
L.Malinovskaya, A.Gunina, N.Kuzmin, V.Matveev, M.Mudrov
N.Muravyev, A.Smolikov, N.Surodin, V.Terehov, S.Churkin
Anh Seryozhkin! anh Seryozhkin, quay lại đi!
Anh Seryozhkin, mũi khâu sẽ bung ra đấy! anh Seryozhkin!
- Các anh em ... . - .
Usoitsov! Usoitsov, đứng lại! Chúng ta về nhà đi.
Chỉ thế thôi. Tốt rồi. Chúng ta đi, đi thôi.
- Tyotkina! Tyotkina! - Sao thế? Chuyện gì thế?
... đi mà tìm ông thương binh bướng bỉnh kia đi.
Chuyện gì thế? Hả?
Họ đối xử với tôi, như tôi không phải là người vậy.
- Ai cơ? - Tất cả bọn họ. Thật xấu hổ!
Họ là thương binh mà...
Vậy thì sao? Với chị thì họ là bà con, nhưng với tôi?
Tôi cũng là phụ nữ mà.
- Em là một phụ nữ sao? - Là phụ nữ! Một phụ nữ!
Em chỉ là một cô bé. Một cô bé mà thôi.
Là phụ nữ!
Chà, Tanka, cẩn thận nhé.
Cô thấy Morozik đâu không?
Đàng ấy kìa.
Vào thành phố rồi về lại? Chị không thể ...
Chạy đi nào.
Đi cưng à! Đi cưng ơi! Đi nào!
Andreivich! Andreivich!
- Chào đàng ấy! - Đỡ hàng xuống nào.
Vào đi.
Fokich, dỡ nó xuống.
Tanya. Tan, kéo nó lại đây.
Fokich, đại tá đâu rồi?
Ông ta là sĩ quan chỉ huy các anh ấy.
Họ cùng chiến đấu với nhau. Cùng bị thương.
Ông ấy nhỡ nó rồi.
Nhỡ cái gì?
Mấy con ngựa.
Cậu ấy chơi hay lắm.
Alyoshka Semyonov.
Zotik này. Đấy là chàng trai hay cô gái?
Gì cơ? Người đằng ấy à?
- Đàng ấy. - Con trai. Đúng là con trai.
- Không phải. - Con trai mà!
- Vậy chiếc váy thì sao? - Vì cô ấy bị mất chiếc quần!
Sao em cứ đứng đấy?
Nóng gì đâu á.
Họ đã cưa nó dần dần. Trước tiên là mấy ngón tay...
... rồi đến bàn tay. Vì thế anh ấy không thể bắn.
Nhưng tôi thuận tay trái. Tôi bắn bằng tay trái đấy!
Có chuyện gì đây này.
Anh Fokich, họ đi đâu thế?
Alyosha biết đấy.
Đưa đây.
Ngoài ấy có gì thế?
Một người chết.
Có vài người thiêu hủy bánh mì, nên anh ta ngăn lại.
Họ đâm anh ta bằng cây chĩa rơm. Anh ấy là người tốt.
Không hẳn là thông minh, nhưng tốt.
Tôi không thích anh ấy.
- Thì cứ để bụng đi. - Tôi không thích anh ta, thế thôi!
- Nếu anh chết mà họ nói anh như thế... - Cứ nói, tôi chả quan tâm.
- Im đi! - Cái gì?
Câm mõm đi, tôi bảo đấy!
Cầm lấy!
- Anh ta đâu rồi? - Ai chứ?
- Người đã khuất. - Trên xe ngựa. Vậy thì sao?
Chẳng sao hết.
Một người lạ lùng.
Tớ bảo cậu rồi, cô ấy là thiếu nữ mà.
Chúng tôi bỏ đồ ở đâu đây?
Cứ đặt xuống đây.
- Mình về nhà thôi. - Xéo đi!
Xéo đi, tôi bảo cô đấy.
Đồ quỷ sứ. Đồ quái vật!
Anh yêu! Anh yêu dấu ơi!
Em sao thế? Ấm đầu à?
Giữ đấy! Gượm đã, gượm đã.
Đi đâu thế anh chàng đẹp giai? Cậu muốn đến chỗ cô ấy?
Tiếp tục đi, tiếp đi.
- Thế còn ngựa thì sao? - Thế chúng thì sao ư? Ngựa là ngựa thôi.
Đi đi. Cô ả say rồi.
- Mà cô ấy tên gì? - Ai mà biết?
Không, tôi không thể không biết tên cô ấy.
"Không thể, không thể". Vậy mà đòi nói chuyện với "phụ nữ".
Cho ngựa đi uống nước đi. Đi chỗ khác! Tiếp đi. Đi đi.
Chúng ta đi thôi, hoặc tôi sẽ quất roi anh đấy, kẻ bất hạnh.
Cút! Tao sẽ giết mày đấy!
Đưa cái thắt lưng đây! Đồ phù thủy!
Semyonov. Semyonov ơi!
Anh binh nhì, anh binh nhì!
- Sao em biết anh? - Em biết anh chứ.
- Làm sao em biết? - Chúng em giao đồ giặt cho anh mà.
- Anh nhớ em không? - Mhhmm.
- Gì thế? - Nhột (buồn) quá.
Em đừng đi đâu cả, cứ chờ ở đây. Hiểu không?
- Cậu đi đâu thế? - Cậu đi chỗ khác đi.
- Cậu sao thế, điên à? - Có con bé chờ tôi đàng ấy.
- Đừng nói dối. - Tớ thề với Chúa đấy.
- Để tớ nhìn tí. - Lần sau đi.
- Chỉ mình tôi xem thôi mà. - Đi đi!
- Mấy con ngựa đâu rồi? - Ăn cỏ.
- Đi tìm chúng đi. - Tớ sẽ đi, nhưng đến lượt cậu mà.
Đi đi, dẫn chúng đi.
Chúng ta đi chỗ khác đi!
- Đi đâu? - Quan trọng gì, chúng ta sẽ xử lý việc này.
Ôi, đẹp quá.
Ồi, trông ai đến này.
Chó ngoan, chó ngoan, lại đây với chị nào.
Ôi, cưng ơi.
Cút đi!
- Sao anh lại như thế? - Tại sao ...
- Anh lính, anh đi đâu? - Đi.. đi chỗ nào đấy.
Tốt nhất là đi chỗ khác.
- Có tiếng nhạc kìa. - Thì đã sao?
Này, em định đi đâu thế?
- Ta đi dạo nhé? - Không, đến lúc phải về rồi.
- Đến lúc? Chúng ta chưa đi xong mà đã hết giờ sao? - Không, tôi sắp sửa.
Dùng ít bánh gừng nhé?
- Ai đấy? Đứng lại! - Bạn.
Thế họ gọi em tên gì?
- Tanya. - Anh là Alexei.
Ừm, cứ thế nhé. Chúng ta đã giới thiệu rồi đấy.
Ngày mai ở bờ sông nhé, anh sẽ đến.
- Đẹp quá. - Ta hôn nhau đi em.
- Nhìn mặt trời này. - Vất nó xuống địa ngục đi.
Gì thế?
Con gấu.
Nó là con bò.
- Là gấu. - Con bò!
Có khi nào em thấy gấu không có bàn chân chưa? - Dĩ nhiên là chưa rồi.
Em cho là không.
Không, thêm móng vào còn tệ hơn.
Ôi Chúa ơi, em đang vẽ mà.
Vẽ! Vẽ!
Anh Alesha ...
Cứ vẽ đi! đồ ngốc.
Chào em.
Thật là cây trâm rác rưởi.
Nó gãy rồi, phải không?
Đưa đây, anh gắn nó lại cho.
Thêm móng vuốt tệ hơn đấy anh.
- Dùng trà sao? - Ừ, ngồi đi.
Anh sang kia đi.
Uống đi.
Em bị sao thế?
- Em đang yêu. - Chắc rồi.
Thật đấy.
Mà em yêu ai thế?
Aleshka. Người chơi accordion.
- Nhớ không, ở bộ phận sản xuất. - Cậu nào nhỉ? Người bị tàn nhang sao?
- À, vậy anh ấy bị tàn nhang. Tàn nhang, nhưng của em. OK?
Ôi! Tanya. Chủ nghĩa Mác là những gì em cần đấy.
Chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa Mác.
Ignatich? có ổn khi em đang yêu chứ?
Có gì mà không ổn? Yêu là một thực tế, mà thực tế là duy vật.
Vậy, sau đó em nên làm gì?
Ignatich, đã bao giờ anh yêu chưa?
- Rồi. - Và nó ổn chứ?
- Ổn. Anh có thể nói như thế. - Ổn sao? Biết ngay mà.
- Fokich, anh đã yêu ai chưa? - Anh ấy yêu rồi.
Đủ rồi, đủ rồi đấy.
- Các anh, em trông ổn chứ, hả? - Đúng vậy, em là độc nhất vô nhị.
Em bị sao thế?
- Ignatich. Anh cũng đầy tàn nhang. - Anh lấy nó ở đâu thế?
- Tàn nhang, tàn nhang, xem nào. - Như thể ...
Tàn nhang, tàn nhang.
Tốt, chăm sóc bạn bè nhé.
Hẹn gặp lại...
Nghe này Fokich, tôi bị tàn nhang rồi... có chuyện gì ở đấy.
Đây là gì thế?
Anh đang lo cho bộ mặt của mình, nhưng đừng để nó làm mình khó chịu
Anh đã nói gì với cô ấy?
- Nói gì cơ? - "Tình yêu là một thực tế" ...anh chuẩn bị cho cô ấy những gì?
- Cả đời. - Cả đời ư? theo nghĩa nào?
Cả đời!... Bọn tư sản thì đang sống, mà chúng ta thì đang chiến đấu.
Và anh là bí thư đấy.
- Ignatich. Ignatich! Nghe này, Ignatich. Dậy đi.
Dậy đi, tôi đang nói anh đấy.
- Họ đã kiệt sức vì một Sa hoàng. - Sa hoàng nào?
Khắp nước Nga. Đây, đọc đi.
À...
Thế giới đã đổi chiều.
No comments yet. Be the first to leave one.