The first 200 lines.
Một bánh sandwich gà tây cắt hình tam giác,
không vỏ giòn.
Mạnh mẽ và đen như người phụ nữ của bạn.
Đừng làm anh phân tâm khỏi những quả táo.
Táo gọt vỏ, điểm quan trọng.
Bánh mỳ này để làm hai mặt của sandwich.
Nước cam ép cho vào bình màu xanh. Và anh có vấn đề đây.
- Gì cơ? - Anh hết bơ rồi.
Em có đậu nành,
- hạnh nhân, yến mạch, gì không? - Em không.
Bố?
Làm ơn giúp anh ...
Làm nhanh bữa trưa cho con bé. Anh sẽ quay lại ngay.
Đợi đã. Bữa trưa của con bé? Vâng, tất nhiên rồi.
Bữa trưa? Mình không ...
Bình ... màu xanh.
Thôi nào!
Ư!
Ôi!
Ôi ... không!
Helen, tôi cần gặp cô.
Đang tự làm hỏng đời mình à?
Tôi chỉ gợi ý đi cà phê.
Với một nghệ sĩ đường phố Pháp siêu nóng bỏng,
người mà, ít nhất một lần,
- cô đã từng ... - Ồ, không, không.
Bloom, chúng tôi từng hẹn hò,
và không thể tin nổi là tôi lại kể với cô.
Tôi cho mình là kiểu người
mà mọi người muốn chia sẻ mọi thứ.
Tôi nhận thức được động lực để chúng tôi đến với nhau.
Kiểu như cảm giác ngọt ngào trên khắp làn da
ngay khi anh ấy lại gần.
Nhưng chúng tôi đều đã bước tiếp.
Chỉ là vui khi gặp lại.
Đi uống cà phê thôi mà.
Phải, cà phê thôi mà.
Tôi hiểu rồi.
Trong 3 tuần, cuộc đời cô đã thay đổi hoàn toàn.
Nếu như tan vỡ ngay lúc này
- cũng là hoàn toàn tự nhiên thôi. - Buồn cười đấy.
Nhưng anh ấy còn chưa nhắn lại.
Có thể là không.
Cô biết là anh ấy sẽ liên lạc.
Và nếu cô thành thật, thì cô đang rất muốn.
Để cô được an tâm về mọi mặt,
tốt nhất là đứng ngoài chuyện này, được chứ?
Là anh ta à?
Helen?
Sandra Fall.
Sự kiên trì của tôi không có giới hạn. Tôi sẽ bắt kịp cô.
Tôi biết cô không thích chính trị,
nếu phi chính trị thì cô cùng đội với tôi.
- Vậy cô ấy ở đâu? - Ai cơ?
Con quái vật đã gửi cho tôi cái danh sách "không được làm",
để cản tôi thực hiện từ xa những điều hữu ích cho bệnh viện này.
Veronica đang dự hội nghị.
Khoan đã, cô ta không ở đây?
Cô ấy muốn chắc chắn rằng
anh sẽ không làm bất cứ điều gì ...
- Bác sĩ Kao? - Bất cứ điều gì ngu ngốc.
Cô vẫn cần sự phê duyệt để thay đổi
những giao thức tiếp nhận cho bệnh nhân sa sút trí tuệ?
Bác sĩ Fuentes nói nếu tôi muốn được sự đồng ý, thì phải đợi.
Buồn cười đấy. Tôi sẽ nói đồng ý ngay bây giờ.
- Thật sao? - Phải.
Khá đắt đỏ đấy.
Ngày của sự đồng ý, Agnes.
Chị đã yêu cầu bác sĩ Fuentes trang bị 12 màn hình theo dõi thai nhi mới?
Đúng thế, nhưng tôi vẫn chưa nhận được phản hồi.
Chị đang nhận được phản hồi đây,
và câu trả lời là có.
Không thể tin nổi là anh dành thời gian đọc ghi chú của tôi
về khoản bồi thường cho người làm ca đêm.
Tôi không làm ca đêm
nhưng tôi thấy rất xúc động ...
Larry, tôi đồng ý với từng từ
trong bản ghi chú 42 trang của anh.
Mát-xa tay cho bệnh nhân hoá trị.
Đồng ý.
Thiền tâm nhĩ.
- Đồng ý. - Tuyệt.
Bình thường, chờ đợi, thứ Hai.
Đồng ý.
Mang mèo đi làm.
Đồng ý.
Thật à? Túi ngủ.
Đồng ý tất.
Nhắc anh xem đó là bệnh nhân nào?
Không phải về bệnh nhân.
Ồ. Có chuyện gì vậy?
Như anh biết, em đã ...
gặp gỡ một người khác.
Ừm ...
À.
- Tôi ... - Không, tôi ...
Nó ...
- Đôi khi ... - Không, thật đấy.
- Nó, tôi ... - À thì ...
Tôi phải ...
Khá suôn sẻ, nhỉ?
Nam, 65 tuổi, Parkinson giai đoạn 4.
Ngã trên vỉa hè. Rách đầu.
- Ông ấy có nhận thức được không? - Rất không may.
Rồi, giường 24.
Được rồi, ông Rayburn,
ông có thể nói gì về cú ngã?
Gần như bị mắc kẹt khi hạ cánh.
Huấn luyện viên nói rằng tôi vẫn đủ tiêu chuẩn vào đội tuyển quốc gia.
Được rồi.
Điều cuối cùng ông nhớ được khi bị tác động?
Ngã.
Rồi. Các anh không đi làm giấy tờ đi?
- Cảm ơn. - Có ngay.
Cảm ơn.
Mọi chuyện suôn sẻ mà.
Bác sĩ Bloom không cười đâu.
Nói thẳng cho tôi nghe,
nhưng đó không phải là cách làm cho tôi hoảng sợ.
Ông Rayburn, thứ làm tôi lo lắng không phải là đầu của ông,
mà là một người đàn ông mắc bệnh Parkinson giai đoạn 4
lang thang một mình trong thành phố mà không có người chăm sóc.
Tôi có người chăm sóc.
Anh ta đâu?
Sự trợ giúp đã đến.
Suýt đấy!
Chờ xem.
Cực kỳ đáng giá.
Có ai thấy một gã tóc xoăn
có máu phun ra từ mặt không?
À, ông đây rồi.
Tới ngay. Tôi được trả tiền theo giờ.
Đi chậm thêm chút nữa là ông sẽ chết đấy.
Tôi tới đây. Đừng giục.
Mọi người ở đây nghiêm túc quá.
Kit Vale. Để tôi lo từ đây, thưa quý ngài.
Ông ấy chăm sóc cho ông?
- Không được lựa chọn. - Được rồi.
Sao ông lâu thế?
Tôi chờ những trò đùa của ông hạ cánh.
Quá độc ác. Lại còn ở nơi công cộng.
Tôi đang bị chơi khăm à?
Luôn là vậy, các bạn.
- Gladys, tôi đang dùng cánh cửa. - Tôi vừa được thông báo
Shane Lewis đã bỏ liệu pháp nghệ thuật.
Vậy đi tìm anh ấy đi.
- Không ai biết anh ấy ở đâu. - Ông ấy sống ở đây.
Shane sống ở bệnh viện này.
Phải.
Bảo vệ sẽ không để cho một bệnh nhân
bị rối loạn nhân cách ra khỏi đây.
Kiểm tra.
Kiểm tra.
Kiểm tra.
Xin lỗi.
Kiểm tra.
Ôi giời ơi ...
- Ôi Chúa ơi! - Ôi ...
Đóng cửa lại.
Ít nhất thì anh ta vẫn ở trong toà nhà.
Helen.
Sao không nói trước với em?
Hấp dẫn ngay cả khi em đang thở hổn hển.
Sao không nói cho em?
Em muốn anh nói gì?
"Tôi bị ung thư tuyến tụy giai đoạn ba
và nó đang giết tôi?"
Đã 8 năm kể từ ngày anh gặp em,
ngày càng ít nói chuyện với em.
Anh không muốn làm em phiền lòng.
Anh không thể làm phiền lòng em.
Đây là lần cuối, được chứ?
Anh hứa.
Làm ơn đừng nói như thể sắp kết thúc.
Chào bác sĩ.
Làm ơn nói cho cô ấy hộ tôi.
Mô sẹo từ bức xạ
đang dính lá lách lại với nhau, và cả gan và ruột non.
Khối u quấn quanh động mạch chủ của anh ấy
và động mạch mạc treo tràng trên.
Tôi xin lỗi, nhưng ý kiến của tôi là
không nên mạo hiểm phẫu thuật.
Kể cả là bất khả thi,
thì cũng đáng để mạo hiểm.
Helen.
Ta phải tìm
bác sĩ phẫu thuật ung thư tốt nhất trên thế giới.
Tôi nghĩ Max đã từng gặp cô ấy.
Cảm ơn vì đã đến nhanh.
Cảm ơn bạn đã cho tôi đặc quyền phẫu thuật.
Hành lang này hơi ngắn
nên ta phải nói nhanh.
Khối u của bệnh nhân là không thể cắt bỏ
vì nó lan đến rốn gan,
bao trùm dây chằng tá tràng
và tất cả các cấu trúc xung quanh.
Nó chèn ép tĩnh mạch cửa và tĩnh mạch mạc treo tràng trên.
Nghĩa là anh ấy không đáp ứng được
cho ca phẫu thuật kiểu Whipple, vậy tại sao
cô cùng cả đội vẫn tới?
No comments yet. Be the first to leave one.