The first 200 lines.
-Trông anh khỏe đấy, Dutch. -Lâu rồi không gặp, Tướng quân.
Vào trong đi.
18 tiếng trước, chúng tôi mất một trực thăng... mang theo thành viên nội các và tùy tùng của ông ấy
từ đất nước nhỏ bé này.
Chúng tôi đã dùng máy tiếp sóng xác định vị trí...ở đây.
Thành viên bộ nội các, ông ta luôn đi du lịch phía biên giới nước khác sao?
Rõ ràng là họ đã đi lấn tuyến. Chúng ta khá chắc là họ nằm trong tay quân du kích.
Vậy sao ông không dùng quân đội thông thường? Ông cần chúng tôi làm gì?
Vì có một số người khăng khăng cho rằng anh là người tốt nhất.
Dillon.
Anh bạn cũ chết tiệt.
Có vấn đề gì vậy? CIA bắt anh mang nhiều bút chì quá hay sao hả?
-Đủ chưa? -Thư giãn đi, Dutch.
Được rồi. Được rồi.
-Không bao giờ biết phải ngừng lúc nào. -Gặp lại anh thật hay, Dutch.
-Công việc hành chánh với cà vạt này là sao đây? -Quên cà vạt của tôi đi, anh bạn.
Tôi đã nghe việc anh làm ở Berlin. Rất hay đó, Dutch.
-Như ngày xưa thôi. -Phải, như những ngày tốt đẹp trước đây.
-Vậy sao anh lại chuyển tới Libya? -Đó không phải là tác phong của tôi.
Anh không có tác phong nào hết, Dutch. Anh biết thế mà.
Thôi nào. Sao anh lại chuyển đi?
Chúng ta là đội giải cứu, không phải sát thủ.
Giờ chúng ta phải làm gì đây?
Thành viên nội các này rất quan trọng trong chiến dịch của chúng ta.
Một vài người bạn của chúng ta đang tỏ ra tức giận và chúng ta không thể để điều đó xảy ra.
Chúng ta cần người giỏi nhất. Do đó anh ở đây.
-Nói tiếp đi. -Nhiệm vụ rất đơn giản. Hoạt động một ngày.
Chúng ta theo dấu trực thăng, cứu con tin, và quay trở về.
-Anh nói "chúng ta" là sao? -Tôi sẽ đi cùng anh, Dutch.
Tướng quân, nhóm của tôi luôn làm việc đơn độc. Ông biết vậy mà.
Tôi e rằng tất cả chúng ta đều có lệnh riêng, thiếu tá.
Một khi anh đã nắm được mục tiêu, Dillion sẽ đánh giá tình hình và lo liệu mọi việc.
Được rồi.
Delta One-Zero gọi Two Leader.
Điểm hẹn và tần số điện đàm đã được xác định và thống nhất.
- AWACS liên lạc vào khoảng bốn tiếng một lần. -Ai hỗ trợ chúng ta?
Không có hỗ trợ đâu, anh bạn cũ. Đây là vé đi một lượt thôi.
Một khi qua biên giới đó, chúng ta phải tự lo.
Việc này càng lúc càng hay đây.
Này, Billy.
Billy. Có một ngày tôi tiến lại gần bạn gái tôi. Tôi nói với cô ấy,
"Em biết đó, anh thích cưng em một chút."
Cô ấy nói "Em cũng vậy. Của em lớn như cái nhà vậy."
Anh biết đó, cô ấy muốn mình nhỏ hơn một chút vì cô ấy...
lớn như cái nhà vậy.
Đưa cái thứ rác rưởi bốc mùi đó ra khỏi mặt tôi.
Cả một đám đồng tính ủy mị ở ngay đây.
Thứ này sẽ làm các anh thành những gã mạnh như khủng long,
giống như tôi.
Buộc cái này quanh mông mình đi, Blain.
Đó là năm 1972. Cả tôi và Dutch đều có một chiếc.
Anh có thói quen thật đáng ghét đấy.
Phải.
Được rồi, chỉ huy.
Anh không biết tôi nhớ việc này thế nào đâu, Dutch.
Anh không bao giờ thông minh thế đâu.
Hawkins, anh lên đi.
Phân chia tuyến.
Các phi công đã bị bắn vào đầu. Kẻ gây ra chuyện này rất tàn nhẫn.
- Tìm họ bằng máy dò nhiệt độ. - Còn gì đó khác, thiếu tá.
Không có đường trượt cất cánh thông thường của quân đội.
Nó giống như một chiếc phi cơ trinh sát hơn.
- Theo dấu được nó chưa? - Billy đang lo chuyện đó.
Mày dò nhiệt độ, Dillon. Hơi phức tạp một chút đối với những chàng trai ở rừng đấy.
Tôi cho là họ đang được trang bị tốt hơn từng ngày.
Có 12 lính du kích.
Chúng bắt hai người đi từ trực thăng, nhưng còn gì đó khác nữa.
- Ý anh là sao? - Có 6 người mang ủng của Mỹ.
Họ xuất hiện từ phía bắc, rồi theo dấu bọn du kích.
Có ý nghĩa gì với anh không?
Có thể chỉ là nhóm tuần tra. Họ đi tuần ở đây suốt.
- Lên phía trước xem có tìm được gì không. - Vâng, thưa sếp.
Có gì rồi?
Vẫn thông tin cũ. Lính du kích bắt hai người từ trực thăng,
quân lính Mỹ có vũ trang theo sau.
Sếp có nhớ Afghanistan không?
Cố quên nó đi. Nào. Đi thôi.
Đức mẹ Chúa tôi.
Jim Hopper.
Mac, thả họ xuống.
Tôi biết những người này.
Green Berets của Fort Bragg. Họ đang làm cái quái gì ở đây?
Tôi không biết, Dutch. Việc này thật vô nhân tính.
Không ai cho tôi biết có hoạt động trong khu vực này.
- Họ không nên ở đây. - Chà, ai đó đã cử họ đến đây.
Quân du kích lột da họ sao?
Sao chúng lại lột da họ?
Không có cái chết nào tàn nhẫn hơn với người lính.
- Chuyện gì vậy, Billy? - Thật lạ, thưa thiếu tá.
Đã có một cuộc nổ súng ở đây.
Họ đã bắn khắp mọi hướng.
Tôi không tin được là Hopper lại bị mai phục.
Tôi không nghĩ vậy.
Tôi không thấy một dấu vết mai phục nào.
- Thật khó hiểu. - Còn những người khác trong nhóm của Hopper thì sao?
Không có dấu hiệu gì, thưa sếp.
Họ chưa bao giờ rời khỏi đây.
Quỷ quái thật, họ chỉ biến mất thôi.
Hãy theo dấu quân du kích. Tìm các con tin.
Di chuyển, năm cây số về phía trước. Không gây tiếng động.
Đến lúc đối mặt với thực tế rồi.
Tới giờ trả đũa.
Anh đang làm chúng tôi bị lộ, gã khốn. Tôi không quan tâm anh là cái quái gì.
Anh còn làm chúng ta lộ vị trí một lần nữa, tôi sẽ bắn anh, thật im ắng, và để anh lại đây.
Hiểu chưa?
Tên khốn.
Hắn đã giết một con tin. Hành động thôi.
Mac, Blain - vào sào huyệt.
Billy, Poncho - bảo vệ. Hawkins, Dillon - hỗ trợ.
Ngay khi tất cả vào vị trí, tôi sẽ bắn thùng xăng.
Một tên bị hạ.
Anh ta đang làm cái quái gì vậy?
Cái quỷ gì...?
Tới giờ trình diễn rồi, nhóc.
Mục tiêu chính giữa khu vực.
Dutch, hướng chín giờ.
Hạ gã đó.
Đi.
Dính chặt nhé.
Con tin bên trong.
Này, này.
Tôi tóm chúng rồi.
Hawkins, xác định vị trí và tình huống. Gọi cho Con Op.
Đã rõ, thiếu tá.
Chết tiệt.
Mac. Có dấu hiệu nào của các con tin khác không?
Đã tìm thấy một gã khác - hắn cũng đã chết - và bánh răng của trực thăng.
Nhưng nếu họ mà là dân Mỹ, thì tôi là gã người Hoa rồi.
Theo cách nhìn nhận của tôi, thành viên bộ nội các là CIA. Một điều nữa, thiếu ta. Chúng ta đã may mắn.
Mấy gã bị bọc sáp... chúng là cố vấn của lính Nga.
Có điều gì đó rất nghiêm trọng đang xảy ra ở đây.
Tốt lắm, Mac. Dọn sạch khu vực. Không để lại dấu vết.
- Bảo mọi người chuẩn bị rời đi. - Được rồi.
Thằng khốn đó bám sát như Alabama vậy.
- Anh bị bắn rồi. Anh đang chảy máu kìa. - Tôi không có thời gian để chảy máu.
Được rồi.
Anh có thời gian để né không?
Việc này thật hay.
Đúng là món lời. Cái này còn hơn là chúng ta mong đợi.
Chúng ta đã tóm mấy gã khốn này.
- Chúng ta đã tóm chúng. - Tôi nghĩ đây là thứ anh đang tìm.
Anh dựng lên chuyện này. Thật nhảm nhí. Tất cả chuyện này.
Thành viên nội các, nhiệm vụ giải cứu. Anh bắt chúng tôi tới đây là nhiệm vụ dơ bẩn cho anh.
Chúng ta đã ngăn một cuộc xâm chiếm nghiêm trọng. Chúng đã băng qua biên giới trong ba ngày.
- Sao lại là chúng tôi? - Vì không ai khác có thể ngăn chúng.
- Anh bực mình vì câu chuyện dàn dựng. - Vậy anh đã dàn dựng câu chuyện nào với Hopper?
Chúng tôi đã lục soát khu vực này trong nhiều tháng. Người của tôi ở trong trực thăng đó khi nó bị hạ.
- Hopper đã tham gia và biến mất. - Anh ta không biến mất. Anh ta bị lột da sống.
Tôi phải tìm ai đó có thể hạ mấy gã khốn đó.
Vậy nên anh dựng lên một câu chuyện và đưa sáu người chúng tôi vào cái cối xay thịt hả.
Chuyện gì đã xảy ra với anh, Dillon?
Anh đã từng là người tôi có thể tin tưởng.
Tôi đã tỉnh dậy.
Sao anh không như thế?
Anh là vật sở hữu,
một vật sở hữu có thể hy sinh,
và tôi đã lợi dụng anh để hoàn thành công việc. Hiểu chứ?
Người của tôi không phải có thể hy sinh.
- Và tôi không làm kiểu công việc này. - Thiếu tá.
- Thiếu tá, chúng ta có rắc rối ở đây? - ¿ Te sientes bien ?
Bọn lính du kích ở khắp nơi. Không ở xa hơn một hay hai dặm.
- Ta còn bao nhiêu thời gian? - Nửa tiếng, có thể ít hơn.
- Bảo mac chúng ta đi trong năm phút nữa. - Cô ấy đi với chúng ta. Cô ấy rất có giá trị.
Cô ta sẽ tiết lộ vị trí của chúng ta bất cứ khi nào có cơ hội. Không thỏa thuận gì hết.
Anh vẫn còn nằm dưới quyền tôi, thiếu tá.
Giờ anh muốn tự mình gọi điện hay để tôi làm?
Cô ta là hành lý của anh. Anh tụt lại phía sau thì phải tự lo lấy mình.
Nơi này quá nguy hiểm để họ đón chúng ta. Họ sẽ không tới trừ khi chúng ta tới được biên giới.
Này, Billy. Cho tôi biết cách ra khỏi đây. Chúng ta bị mất liên lạc rồi.
Lối duy nhất ra khỏi đây là thung lũng dẫn tới phía đông này.
Tôi sẽ không lãng phí thời gian vì một tên khốn đâu.
Không có nhiều lựa chọn lắm.
Poncho, dẫn dường đi. Đi nhanh.
Dillon.
Lại đây.
- Quay lại. - Tại sao?
Cám ơn.
Rất vui lòng.
Billy.
Có một ngày tôi tiến lại gần bạn gái tôi.
Tôi nói với cô ấy, " Chà, đố nghề của em lớn quá. Chà, đố nghề của em lớn quá."
Cô ấy nói, "Sao anh lại nói điều đó hai lần?" Tôi nói, "Đâu có."
Thấy không, đó là do tiếng vang.
Lại đây. Lại đây. Lại đây.
Quay lại. Quay lại.
Quay lại. Quay lại. Lại đây.
Rất vui lòng.
Rất vui lòng.
Khốn kiếp.
Anh bạn, anh bạn.
Tôi từng băng qua những khu rừng chết tiệt trước đây, nhưng không nơi nào như chỗ này.
Đúng vậy. Nơi này có điều gì rất lạ.
Làm Camphuchia giống như Kansas.
Này, ¿ có gì vậy, anh bạn? ? Chút cảm giác như ở nhà.
Ta sẽ mất mọi thứ ở đây, trong một thế giới thương tổn.
Thôi nào, cô bé. Đừng giở trò nữa. Đứng dậy ngay.
Đứng dậy ngay. Cô đứng dậy không?
¡Mierda!
Ni lo intente s.
Có lẻ anh nên buộc một sợi dây vào người cô ta, anh bạn đặc vụ.
No comments yet. Be the first to leave one.