Stranger Than Fiction

Stranger Than Fiction

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Stranger Than Fiction [BluRay•1080p]
Stranger Than Fiction [BluRay•720p]
A Commentary by Tidus902000
Phụ đề được dịch sát phim nhất có thể • Thuộc dự án Ti's Movie House • Instagram: @Timoviehouse • Dịch bởi Tidus Fair

Tags

bluray
Published on: 2024-09-22
Downloads: 85
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Đây là câu chuyện về một người đàn ông có cái tên Harold Crick.

Và chiếc đồng hồ đeo tay của anh.

Harold Crick là một người dễ dàng với vô vàn con số...

...không ngừng tính toán với các con số và rất kiệm lời.

Và chiếc đồng hồ đeo tay của anh cũng không khác là bao.

Mỗi ngày trong tuần, trong suốt 12 năm qua...

...Harold sẽ đánh mỗi chiếc răng trong số 32 chiếc của mình 76 lần.

Ba mươi tám lần trong và ngoài

Ba mươi tám lần lên và xuống

Mọi ngày trong tuần, trong suốt 12 năm qua...

...Harold sẽ thắt cà-vạt của mình bằng nút Windsor đơn thay vì nút đôi...

...nhờ đó mà tiết kiệm được tới 43 giây.

Chiếc đồng hồ đeo tay của anh cho rằng nút Windsor đơn khiến cổ anh trông mập ra...

...nhưng lại im không nói gì.

Mọi ngày trong tuần, trong suốt 12 năm qua...

...Harold sẽ chạy với tốc độ tầm 57 bước qua mỗi toà trong sáu toà nhà...

...vừa kịp để bắt chuyến xe bus 8:17 tuyến Kronecker.

Chiếc đồng hồ đeo tay của anh rất thích thú...

...với cảm giác khi cơn gió mát rượi lướt qua mặt mình.

Và mọi ngày trong tuần, trong suốt 12 năm qua...

...Harold sẽ xem xét 7.134 hồ sơ thuế...

...với tư cách là nhân viên cấp cao của Sở Thuế Vụ.

Phần đăng ký số 1.469-2 (B)(i) cho Diane. Cảm ơn chị.

Xin chào. Đây là Sở Thuế Vụ.

Harold, 89 nhân với 1417?

126,113.

Thế khớp rồi.

Chỉ dùng đúng 45,7 phút để nghỉ trưa...

...và đúng 4,3 phút nghỉ giải lao với cốc coffee...

...được tính toán chuẩn xác bởi chiếc đồng hồ đeo tay của anh.

Ồ, thế ngon rồi.

Ừ, thế giờ là đến cửa hàng Mullen hay...

Ngoài ra, Harold sống một cuộc đời tương đối cô đơn.

Anh ấy sẽ đi bộ về nhà một mình.

Ăn uống một mình.

Và đúng 11:13 mỗi tối...

...Harold sẽ lên giường một mình...

...sau khi cho chiếc đồng hồ đeo tay lên mặt kệ đầu giường để nghỉ ngơi cạnh mình.

Và đó, lẽ dĩ nhiên, là chuyện trước ngày thứ Tư.

Vào thứ Tư, đồng hồ của Harold đã thay đổi mọi thứ.

Ôi Chúa ơi, bố mua nó thật ư?

Bố mua rồi.

Bố mua thật rồi.

Nếu có ai đó hỏi Harold, thì anh ấy sẽ trả lời...

...rằng cụ thể thứ Tư này cũng chẳng có gì khác với những thứ Tư trước đó.

Và anh ta khởi đầu ngày mới với nó y như--

Và anh ta khởi đầu ngày mới với nó y như anh vẫn làm xưa nay.

Xin chào?

Và anh ta khởi đầu ngày mới với nó y như anh vẫn làm xưa nay.

Trong khi tâm trí kẻ khác sẽ--

Xin chào? Có ai đang ở đây à?

Trong khi tâm trí kẻ khác sẽ mơ mộng về ngày mai...

...hoặc cố gắng níu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của những giấc mơ...

...thì Harold lại chỉ mải đếm số lần chải răng của mình.

Thôi được rồi, ai vừa nói là "Harold chỉ đếm số lần đánh răng"?

Và làm sao bà lại biết tôi đếm số lần chải răng chứ?

Xin chào?

Thật đặc biệt làm sao khi những điều giản đơn, khiê--

Thật đặc biệt l--

Thật đặc biệt làm sao khi những điều giản đơn, khiêm nhường trong cuộc sống của Harold...

mà thường bị xem nhẹ ấy...

...lại trở thành chất xúc tác cho một cuộc đời hoàn toàn mới.

Khi Harold chạy tới chỗ xe bus...

...đôi giầy da cứng của anh phát ra âm thanh kẽo kẹt đến rợn người...

...mỗi khi bị uốn cong trên mặt đường nhựa.

Và dù rằng đây là một ngày tuyệt vời...

...một ngày đáng nhớ trong suốt phần đời còn lại của Harold...

...thì Harold cũng vẫn chỉ nghĩ đó là một ngày thứ Tư bình thường.

Tôi xin lỗi, chị có nghe thấy không?

Cái giọng nói ấy, chị có nghe thấy không? "Harold vẫn chỉ nghĩ đó là ngày thứ Tư" ấy?

Đừng có lo, nay đúng là thứ Tư rồi.

Không phải, chị nghe không? "Harold chỉ nghĩ đó là ngày thứ Tư".

- Thế ai là Harold? - Tôi là Harold.

Harold, không sao đâu, đúng thứ Tư rồi.

Không, không, tôi....

Thôi đừng bận tâm.

Harold không thể tập trung vào công việc của mình.

Xin lỗi, Harold?

Suy nghĩ của anh thì rối bời. Tâm trí thì trôi dạt tận trời xa.

Xin lỗi.

- Phải có người nào ở đây có thể sửa-- - Chờ chút.

Ê, Harold, 67 nhân 453 là bao nhiêu?

Và khi một đồng nghiệp hỏi 67 nhân 453 là bao nhiêu...

Biết gì không? Tôi không suy nghĩ được nếu bà cứ nói luôn mồm thế đâu.

Đầu anh trống rống.

- Gì cơ? - Gì?

- Harold trả lời nhanh: "30.351." - Gì? À, không có gì. Là 30, 351.

Dẫu cho câu trả lời đúng lại là là 31,305.

Khoan, khoan, khoan! Là 31,305 chứ. Xin lỗi.

Bồ tèo, tớ mới bắt được một vụ sửa điều lệ bảo hiểm...

khi dám khai xe trượt tuyết của hắn là phương tiện làm việc đấy.

Nói nghe chứ, cũng tiếc thật đấy...

...khi mà họ không trao cậu giải Kiểm Toán Viên xuất sắc nhất năm.

Bồ tèo?

Ổn đấy chứ?

Dave, tớ bị đeo bám.

Đeo bám kiểu gì? Cậu có di chuyển đâu.

- Bởi một giọng nói. - Gì cơ?

Tớ bị đeo bám bởi giọng nói của một phụ nữ.

Được rồi.

Thế cô ta nói gì?

Bà ta thuật chuyện.

Thế Harold, bà ta thuật chuyện gì khi cậu chỉ nhìn vào những cái hộp vậy?

Không, không, không. Tớ đang phải dừng xếp tài liệu.

Nhìn này. Nhìn này. Nghe nhé. Nghe nhé.

Thứ âm thanh mà tấm giấy tạo ra khi cọ vào tờ bìa...

...lại có cùng giai điệu với tiếng sóng êm dịu vỗ về nơi bờ cát.

Và khi Harold ngẫm nghĩ lại...

...thì hoá ra anh đã nghe đủ tiếng sóng ấy mỗi ngày...

Đủ để tưởng tượng ra một đại dương sâu thẳm và bất tận.

Nghe thấy không?

Ý là tiếng cậu sắp xếp hồ sơ?

Không, không, không, là giọng nói ấy.

Không.

Phần đáng sợ ở đây là đúng tớ đôi khi cũng hình dung ra một đại dương sâu thẳm thật.

Đại dương nào kia?

Là do tiếng-- Thôi bỏ đi.

Hồ sơ kiểm toán mới đây. Ngày mới tốt lành nhé.

Cảm ơn.

Được rồi, ta có một cô làm bánh và một gã giao dịch chứng khoán.

Có lẽ cậu nên nhận cô làm bánh.

- Được chứ? - Được.

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Mẹ kiếp!

- Đồ bất lương! - Tôi hiểu.

Ôi, cút đi -- Cướp cạn!

- Cướp cạn! - Cướp cạn!

Cướp cạn!

Đi về đi!

Nghe này, có chỗ nào khác ta nói chuyện được không?

Không. Muốn nói gì thì nói ngay tại đây thôi.

Được rồi. Trong này ghi, hồ sơ ấy, cô mới trả có phần thuế năm ngoái thôi.

- Đúng thế đó. - Là mới chỉ 78% đó.

Yep.

Vậy là cô làm thế một cách cố ý?

Yep.

Vậy hẳn là cô biết sẽ có Kiểm Toán Viên đến?

Tôi biết là sẽ có đóng phạt...

... hay là bị khiển trách nặng gì đó.

Khiển trách? Đây nào phải trường nội trú đâu, cô Pascal.

Cô đã trộm tiền của chính phủ.

Không, tôi không trộm tiền của chính phủ. Tôi chỉ chưa đóng đủ thuế thôi.

Cô Pascal, cô đâu thể chỉ chưa đóng đủ thuê thôi.

Được, tôi có thể chứ.

Cô có thể nếu muốn bị kiểm toán.

Khi và chỉ khi tôi công nhận quyền kiểm toán của anh thôi, anh Crick.

Cô Pascal, tôi đang đứng đây để kiểm toán cô đây thây.

Giờ tôi sẽ phải xem lại toàn bộ cả ba năm trước...

...để đảm bảo rằng chỗ kia là toàn bộ những gì cô chưa trả.

Tốt thôi.

Mà thật ra, biết gì không, không hề tốt chút nào hết.

Nghe này, tôi rất ủng hộ việc sửa chữa ổ gà, ổ trâu...

...lắp đặt xích đu hay xây dựng những mái ấm.

Đóng thuế để nhà nước làm vậy thì tôi đây luôn sẵn lòng.

Chỉ có điều tôi không đồng ý với cái tỷ lệ...

...mà nhà nước sử dụng vào quốc phòng...

...cứu trợ doanh nghiệp hay để lập quỹ chi tiêu cho các loại chiến dịch.

Đó chính là phần thuế mà tôi không đóng.

Nghĩ mà nói thì, thực ra...

...tôi có gởi một lá thư giải thích kèm theo tờ khai thuế.

Có phải lá thư đề "Gởi những nhà tư bản bóc lột" không?

Đúng.

Cô Pascal, những gì cô đang miêu tả là phản động đấy. Cô là phản động ư?

- Anh ám chỉ tôi là thành viên của--? - Một nhóm phản động, phải.

Phản động cũng có hội nhóm nữa à?

Tôi nghĩ vậy. Chắc thế rồi.

Họ tụ tập lại với nhau à?

Tôi không biết.

Thế chẳng phải tự vả mặt nhau sao?

Thật khó cho Harold để hình dung cô Pascal là một nhà cách mạng.

- Không phải lúc này. - Khi cánh tay nhỏ bé của cô ấy...

- Gì cơ? - ...giương cao những tấm bảng biểu tình.

- Đôi chân dài thon đẹp... - Không có gì.

...đương tháo chạy khỏi làn khói gas cay.

Harold không phải là người có xu hướng mơ mộng vẩn vơ...

...nên anh đã cố gắng hết sức để giữ mình công minh chuyên nghiệp.

Nhưng dĩ nhiên, là thất bại toàn tập.

Anh không khỏi tưởng tượng cảnh cô Pascal...

đương vuốt nhẹ má mình với những đầu ngón tay mềm mại ấy.

Anh cũng không khỏi hình dung ra cảnh cô ngâm mình trong bồn tắm...

...và cạo lông chân.

Và anh ta không thể không tưởng tượng đến cảnh cô khoả thân...

- ...và vươn mình trên chiếc giường của anh. - Anh Crick?

- Anh Crick. - Vâng, gì thế?

Anh đang nhìn chằm chằm vào tí tôi đó.

Tôi g...? Tôi không nghĩ vậy đâu. Tôi không nghĩ tôi sẽ làm vậy đâu.

Nếu có, thì tôi đảm bảo với cô...

...là do tôi là đại diện cho chính phủ Hoa Kỳ mà thôi.

Xin lỗi cô, hôm nay tôi có chút vấn đề. Tôi sẽ trở lại vào thứ Ba tới.

Harold bỗng nhiên cảm thấy mình thật mệt mỏi và bực bội...

- ...khi bước ra khỏi tiệm bánh ấy... - Im đi!!

...rồi nguyền rủa trời cao trong vô vọng.

Không, không đâu, tôi rủa bà đó, cái giọng nói ngu xuẩn kia!!

Im đi và để cho tôi yên!

Ê, phải coi chừng chớ!

Xin lỗi.

Xin lỗi.

Chị là chị Eiffel?

- Phải. - Tuyệt vời.

Tôi có thể hỏi là chị đang làm gì đấy không?

Nghiên cứu.

More Vietnamese subtitles for Stranger Than Fiction

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left