The first 200 lines.
ĐỒN CẢNH SÁT
Phụ đề Kì Diệu Ếch
Anh báo với đại lý chuyến này sẽ tốn thời gian chưa?
Chưa, nhưng không sao đâu.
Đến rồi gọi cũng được.
Có thể tối mới xong được,
nếu mọi việc không suôn sẻ.
- Chuyện này thật là lạ. - Lạ thế nào?
Hình như
có người tự nhận mình là Mohsen Makhmalbaf.
Anh biết tên anh ta không?
- Là thương gia sao? - Không.
- Rẽ trái phải không? - Ừ.
Không phải. Anh ta là đạo diễn phim.
- Anh không biết à? - Không.
Phim mới nhất của anh ta là Người đi xe đạp.
Tôi không có thời gian cho phim ảnh. Công việc đã đủ bận rồi.
Vấn đề là không nhiều người biết mặt ông ấy,
và anh ta bảo với gia đình đó rằng anh ta là Makhmalbaf.
Chắc là phải có âm mưu gì đó.
Anh ta mời vài người trong gia đình tham gia đóng phim
và bảo rằng căn nhà của họ là địa điểm lí tưởng
để quay bộ phim tiếp theo.
Cũng chẳng biết được anh ta định làm gì nữa.
Mọi chuyện phức tạp lắm.
Tôi sẽ chọn câu chuyện này cho chuyên mục của tôi.
Chúng ta đang đến bắt anh ta.
- Anh là nhà báo? - Ừ, từ Tạp chí Sorush .
Tôi cứ tưởng anh là cảnh sát.
Ngộ thật.
Khi mới nghe qua vụ này
tôi đã biết mình sẽ có một bài báo hay.
Tôi sẽ theo đến cùng.
Lâu lâu mới có mấy vụ kiểu này.
Cả đời cũng lắm được hai ba vụ là cùng.
Đúng là vậy thật.
Tin giật gân kiểu này sẽ tăng doanh số dữ lắm.
Tôi gọi chúng là những "tin tức Oriania".
- Anh có biết Oriana Fallaci không? - Không.
- Không à? - Không.
Còn Peter Bogdanovich? John Edisson? Mấy người nổi nhất.
Tôi đã chở họ bao giờ đâu mà biết.
Hài thật.
Họ là những nhà báo nổi tiếng.
Những bài viết của họ nổi tiếng toàn cầu.
Đặc biệt là Fallaci. Bà ấy đánh hơi được mấy vụ hay.
Bà ấy có biệt tài tìm ra những chuyện người khác không thấy được.
Nên bà ấy nổi tiếng khắp thế giới.
Tôi tin lần này đã tìm được "tin tức Oriana".
Tôi sẽ tìm ra âm mưu của anh ta,
như trộm tài sản chẳng hạn.
Nếu đúng thì họ sẽ bắt anh ta.
Nên tôi sẽ cần anh đến chập tối.
- Được thôi. - Anh chắc không?
Nhớ báo với đại lý,
có gì thì tôi nói đỡ thêm cho.
Không sao. Tôi đâu có làm toàn thời gian.
Tôi đã từng là phi công chiến đấu.
Nghỉ rồi nên chuyển sang bộ binh.
Chuyện này lên báo được đó
không quân làm bộ binh, bộ binh thì làm không quân.
Cũng hay.
- Rẽ trái à? - Đúng rồi.
- Đến Lavizan? - Phải, rồi đến Đại lộ Hosseinabad.
Lavizan cũng đẹp lắm. Nhân dịp này mới được trở lại.
Tôi chưa đến đó từ hồi cách mạng, sau vụ bạo động
tại đồn Lavizan.
Khi những người lính nổi loạn.
- Tôi chưa quay lại từ lúc đó. - Rẽ phải à?
Tiếp theo cần tìm Đại lộ Javanshir.
Cứ đi tới. Tôi sẽ hỏi đường đi.
Dừng xe lại. Để tôi hỏi thẳng bé.
Này nhóc, lại đây chú hỏi một chút.
Cháu biết Đại lộ Javanshir không? Không biết sao?
- Nó không biết rồi. Đi tiếp thôi. - Hỏi người lớn đi.
Để tôi hỏi ông ta.
Bác ơi, bác có biết đường Golzar nằm ở đâu không?
- Tôi chịu. - Vậy thôi, cảm ơn bác.
- Anh mua gà tây không? - Không.
Nếu cần chúng tôi đã tự xuống để mua.
Từ đâu mà anh biết được vụ này vậy?
Có ông bạn gọi cho tôi
và kể về một chuyện lạ đã xảy ra trong ngôi nhà đó.
Mệt quá. Nhà gì mà khó tìm quá.
Cô ơi cho tôi hỏi, đường Golzar ở đâu vậy?
Đi thẳng, đến chợ thì rẽ trái.
Đi thẳng rồi rẽ trái?
Cảm ơn cô. Đi tiếp thôi.
Tôi đã gặp vận may
lần đầu tiên trong đời và có thể cũng là duy nhất.
Anh không tưởng tượng được tôi đang mong chờ
câu chuyện này được lên báo thế nào đâu.
Sẽ là một chấn động lớn.
Mọi người trên TV hay trong phim
sẽ bàn tán về nó.
Để xem nào.
Đường số Một cắt ngang Golzar.
Đường số Một. Đây rồi.
Hướng này.
Phải không ta? Đúng rồi, đây là Đường số Một.
Dưới này hả?
Đây là ngõ cụt mà.
Lạ thật, bài viết để đời của tôi
lại nằm ở một con đường cụt.
Vận may đấy.
12... 14... 16... đây rồi.
Một chỗ thật lạ nằm trên đường cụt.
- Chờ tôi nhé. - Ok.
- Ai đấy? - Tôi là Farazmand đây.
Ở yên trong xe. Anh ta sẽ thấy anh qua cửa sổ đó.
Chờ đến khi tôi gọi thì mới đi ra.
Anh bảo họ đưa đơn kiện và giấy tờ nhé.
- Đơn kiện và giấy tờ tùy thân hả? - Ừ, cảm ơn.
Cảnh sát bọn anh không được cấp xe riêng à?
Có chứ.
Chờ kiểu này sẽ tốn phí hơi nhiều rồi đây.
Hút thuốc không? - Thôi, cảm ơn.
- Anh là người ở đâu? - Isfahan.
Sao lại làm việc tận trên này?
Hài thật, tôi là người Tehran, lại làm việc ở Isfahan,
còn anh thì ngược lại.
- Số phận cả. - Isfahan cũng đẹp lắm.
- Anh cũng từ Isfahan à? - Không. Borujerd.
Borujerd? Cũng thú vị đó.
Thực ra làng tôi ở gần Naeem hơn.
- Gần Yazd phải không? - Phải, tên là Jandagh.
- Anh làm được bao lâu rồi? - Một năm.
Vậy còn lại bao lâu?
Hai năm, vì tôi còn độc thân.
Nếu lấy vợ rồi thì chỉ một năm rưỡi.
Mấy tuần nữa là tôi chuyển đơn vị rồi.
- Ở đâu? - Kurdistan.
- Gần Baneh? - Phải.
Nhanh thôi mà. Anh sẽ sớm được về nhà lấy vợ.
Mong là vậy. Khi Chúa còn cho tôi khỏe mạnh...
- Anh lấy vợ chưa? - Rồi.
- Con cái thì sao? - Một trai.
Chúa phù hộ nó.
- Ông Abolfazl Ahankhah? - Vâng.
- Anh ta có vũ khí không? - Hình như không.
Chờ chút. Tôi quên cái cặp.
Nếu anh nói thật với tôi từ lúc đầu,
tôi đã có thể giúp đỡ anh.
Với ông tôi chỉ là một kẻ trộm
và tên lừa đảo thôi.
Anh có mượn được máy ghi âm không?
Không có ai trong nhà cả.
Tôi rất cần một cái. Không có thì không làm được gì.
Hẹn gặp anh ở đồn cảnh sát.
- Còn tiền thì sao? - Bao nhiêu vậy?
350 toman.
Ông Ahankhah, cho tôi mượn 200 toman.
Ông thông cảm nhé.
Đây này. Hẹn gặp anh ở đồn.
Giờ phải đi kiếm một cái máy ghi âm.
Tôi còn không biết họ.
- Ai đấy? - Xin lỗi, tôi nhầm nhà.
Không có ai hết.
Ai đấy?
Xin lỗi. Tên tôi là Farazmand,
nhà báo và cũng là bạn của Ahankhah, hàng xóm của cô.
Tôi cần gấp một cái máy ghi âm.
Chúng tôi không có.
Cảm ơn cô.
Ai đấy?
Tôi là Farazmand, đến từ Tạp chí Sorush .
Tôi là bạn của ông Ahankhah, hàng xóm của anh,
tôi đang cần gấp một cái máy ghi âm.
Tôi không có.
- Không có sao? - Không.
Tôi là Farazmand, đến từ Tạp chí Sorush .
- Ông Farazmand. - Gì thế?
Anh mượn được rồi à?
Chiều tôi sẽ trả nhé.
CẬN CẢNH
Kịch bản: ABBAS KIAROSTAMI Dựa trên một câu chuyện có thật
Diễn viên trong vai chính mình:
HOSSEIN SABZIAN HASSAN FARAZMAND
ABOLFAZL AHANKHAH MEHRDAD AHANKHAH
NIR MOHSENI ZANOOZI AHMADREZA MOHSENI
MOHSEN MAKHMALBAF
Quay phim ALI REZA ZARRINDAST
Sản xuất ALI REZA ZARRIN
Biên tập và Đạo diễn ABBAS KIAROSTAMI
MAKHMALBAF GIẢ ĐÃ BỊ BẮT
- Xin lỗi, ai phụ trách ở đây? - Đại úy Bashiri.
- Tôi gặp anh ta được không? - Để tôi gọi.
Đại úy, có người muốn gặp.
Xin chào Đại úy.
Tôi đọc trên tạp chí Sorush là người của anh
đã áp giải Hossein...
Là Sabzian. Vâng, đúng rồi.
Mọi người ở đây cũng đang đọc. Anh có muốn xem không?
Barati, lấy tôi tờ báo.
Thực ra, tôi đã đọc qua rồi,
nhưng anh có thể kể chi tiết cho tôi không?
Tôi cũng không nhớ rõ. Cũng đã mấy tuần rồi.
Anh thấy đấy, bọn tôi rất bận rộn.
Anh có thể cho tôi địa chỉ
của căn nhà nơi mọi chuyện xảy ra được không?
No comments yet. Be the first to leave one.