The first 200 lines.
Dịch bởi HDViet.
Giơ chân lên.
Chỗ này có ai ngồi chưa?
Ở đây có gì ngon nhỉ?
Bánh kem chocolate... nổ tung? Nó nghe thật...
Nghe thật hay đấy.
Hay là không. Cô nghĩ thế nào?
Cô rất xinh đẹp.
- Anh làm gì ở đây? - Tôi đang tìm tư liệu cho cuốn sách.
Tôi đang đi du lịch. Vâng.
Quãng thời gian điên rồ.
Tối qua tôi đi dự một bữa tiệc với những người nổi tiếng ở đó.
Hoàng tử cũng chơi một bản, cũng khá là... khá là hay.
Còn cô làm gì ở đây?
Công việc thôi.
Cô nói cô làm nghề gì ấy nhỉ?
Xử lý phân tích.
Khai thác dữ liệu.
Nó giống như là... phân tích dự báo hơn.
Cô đang nói tiếng Anh đấy chứ?
Nhà của cô ở đâu nhỉ?
- Seattle. - Đúng rồi. Seattle.
- Còn anh? - New York.
- Ngài gọi món? - Này...
Tôi sẽ lấy cái bánh chocolate nổ tung đó.
Và... thế này đi, lấy hai cái.
Một cái cho quý cô bên kia.
- Không cần lấy cho tôi, cảm ơn. - Không, cô cứ...
Không, một là được rồi. Một cái thôi.
Được rồi, nếu cô thích ăn chung cũng được.
- Chào. - Chào.
Tôi phải xuống đại sảnh. Có người đến đón tôi lúc 9 giờ.
- Xin lỗi, yôi đánh thức cô à? - Không, không.
Không sao đâu.
Tôi đã để lại số điện thoại. Nếu cô... có đến New York.
Cô có thể gọi tôi một tiếng.
Tôi sẽ không bao giờ gọi cho anh.
Được rồi.
Chúc một ngày tốt lành.
Cô không sao chứ?
Vâng, vâng.
Tôi vừa chia tay với bạn gái.
Không phải vì cô, tất nhiên. Sao tôi lại...
Tôi không biết sao tôi lại nói chuyện này.
Tôi thì đã kết hôn rồi.
Phải, tôi cũng đoán ra.
Đám cưới của cô thế nào?
Vui vẻ chứ?
Có... có nhiều người đến...
nhiều người đến dự đám cưới không?
Ông bà, nội ngoại?
Cô mời ban nhạc hay là DJ?
Cô có thích nhảy không?
Cô nói tên cô là gì nhỉ?
Cô nói cô sẽ không gọi. Cô nói dối. Sao cô lại gọi cho tôi?
Có phải cái của tôi?
Nó đẹp trai mà.
Nó rất là đẹp trai. Có phải vì thế?
Đủ rồi đấy.
Sao lại gọi cho tôi?
- Gì vậy? - Kể cho tôi nghe về cô đi.
- Kể cái gì? - Cái gì cũng được.
Anh muốn biết tôi thích nhất màu gì không?
- Cô thích công việc chứ? - Có, tôi yêu nó.
- Sao vậy? - Nói đi.
Anh muốn biết tôi thích màu gì thật sao?
Không, tôi không muốn biết màu sắc ưa thích của cô.
- Nói về... - Anh đừng nói gì nữa.
Cô... cô có tên đệm không?
- Có chứ. - Cho tôi biết được không?
- Không. - Cô định cứ tắt đèn như vậy sao/.
Phải. Anh sẽ làm gì nào?
Tôi sẽ...
Tôi sẽ bẻ gãy cái đèn khốn kiếp đó.
Thôi được.
Anh được phép hỏi một câu.
Một thôi.
Từ từ nào. Tôi đang suy nghĩ.
Chỉ một thôi sao?
Không cần phải vội.
- Không, tôi hỏi bây giờ đây... - Sắp hết giờ rồi đấy.
- Tắt đèn đi. - Tắt đèn?
- Tắt đi. - Tắt đây.
Cuộc họp tiếp theo của cô lúc mấy giờ?
Cô có anh chị em gì không?
Cha mẹ cô còn ở với nhau chứ?
Cô theo Đảng Dân Chủ hay Cộng Hòa?
Cô đã xem một phim nào của Ronald Reagan chưa?
Cô thích kem vani hay chocolate?
Vani? Chocolate?
Cô muốn được chết trong hàm cá mập hay trong một cơn động đất?
Cá mập.
Cô muốn có một siêu năng lực...
Tôi còn chưa nói hết nữa mà.
Cô muốn có... một siêu năng lực để bay...
hay là để biến tôi thành một con trâu?
Hẹn gặp lại.
Tôi... tôi đã đọc sách của anh.
- Vậy sao? - Tôi khá bất ngờ.
Chỉ là một cuốn sách thôi mà.
Không chỉ là một cuốn sách. Nó là sách bán chạy nhất.
Ở sân bay nào cũng có.
Đúng là vậy.
- Tôi rất thích. - Hay lắm.
Anh là một tác giả rất khá.
Vâng, đúng vậy.
- Không phải tôi chỉ nói cho qua đâu. - Tôi biết chứ.
Tôi giỏi mà. Cảm ơn cô.
Cảm ơn, tôi rất trân trọng. Cô thật tốt bụng.
Tôi... tôi đã gặp một cô gái.
Tôi có một bạn gái. Không phải nghiêm trọng gì.
Tôi chỉ muốn thành thật... không biết luật chơi của chúng ta thế nào.
Nếu chúng ta cứ thế này, anh sẽ bỏ cô ấy vì tôi mất.
Có thể cô nên bỏ anh ấy vì tôi.
Chúa ơi, tôi phải đi đây. Tôi đang làm gì ở đây chứ?
- Chúc chuyến bay vui vẻ. - Chào anh.
Ôi trời ơi...
- Chết tiệt. - Có báo động.
Không đáng đâu. Không đáng đâu. Đừng làm thế.
- Đừng... không được... - Tôi chính là muốn thế đấy.
Tôi từng theo học chương trình đào tạo đặc biệt...
Nói thật đấy... Lớp toán học. Và...
- Quá khứ của anh à? - Nó để lại vết sẹo trong tôi mãi mãi.
Có một thằng nhóc này, tên là Timmy Eckensterner.
Hắn ta là một thằng khốn bẩm sinh.
Và có một cô gái tuyệt vời này, tên là Mariana Steins.
Cô ấy sinh ra với một cái lỗ trong tim.
Cái gì?
Phải. Cô ấy rất xinh đẹp với mái tóc thế này... cô ấy là...
Cô ấy là hàng xóm của tôi, Mariana Steins.
Cô ấy còn sống không? Hay là trái tim đã...
Cô ấy đã sống sót.
Cô ấy vẫn sống. Cô ấy là một con người tuyệt vời.
Nhưng lũ nhóc chế nhạo cô ấy và cũng chế nhạo tôi,
bởi vì tôi hay đi chung với cô ấy...
Ai là người đầu tiên cô hôn?
Christian Iveson.
Iveson?
Cậu ta đeo niềng răng. Tôi không đeo.
Cậu ta có đưa lưỡi vào miệng cô không?
Không. Cậu ta khá là nhút nhát.
Lần đầu tiên cô quan hệ là khi nào?
Lúc đó cô bao nhiêu tuổi?
Mười tám. Trường đại học.
Tất cả bạn bè tôi... tất cả đều đã từng quan hệ.
Tôi cũng thấy áp lực, cho nên tôi...
có cảm giác như là người duy nhất chưa từng làm chuyện đó.
Anh thất tình lần đầu là với ai?
Ashley Luden.
Cô ta không bao giờ ngủ với tôi. Và tôi thì rất muốn...
Chúng tôi đã hẹn hò rất lâu. Tôi muốn cô gái này là người đầu tiên của tôi.
Chuyện này sẽ thật đặc biệt. Nhưng cô ấy đã đá tôi đi...
và làm tình với một nửa trường học.
- Thật đấy. - Không!
Tôi cũng không biết nữa. Tôi đã biến Ashley thành một con điếm.
Ashley giờ đang ở đâu? Ashley đang làm gì?
Cô đã từng có trải nghiệm gì với một cô gái chưa?
Chưa à?
- Tôi đã có với một cậu trai. - Thật sao?
Phải, khi tôi còn nhỏ.
Chúng tôi đang chơi đồ chơi siêu nhân...
Và rồi tôi trúng đạn, và cậu ta chăm sóc tôi bằng miệng, cô biết đấy.
Nhưng lúc đó tôi quá nhỏ, tôi không thể xuất được.
Có một lần kia tôi được thổi kèn. Cô sẽ thích câu chuyện này.
Giống như anh có cả một ký sự về thổi kèn.
"Ký sự thổi kèn."
"Lần đầu tôi được thổi kèn...
là bởi một thằng nhóc."
Tôi là đức vua Monaco, mặc kệ tất cả bọn họ đi.
Tôi là vua của nền cộng hòa thanh bình nhất ở San Marino.
Tôi là vua của Liechtenstein.
Cô có muốn làm công chúa không?
Tôi chưa bao giờ được đội vương miện.
- Sao cơ? - Tôi chưa bao giờ đội vương miện.
Tuyệt vời.
Cho chúng tôi hai ly nữa, được không?
- Mang đau khổ đến đây. - Tôi không nghĩ anh còn cảm thấy gì.
Uống đi.
- Đây là chỗ nào của khách sạn vậy? - Chúng ta đang ở tầng nào?
Dậy đi!
Họ đuổi theo chúng ta kìa!
Chạy đi. Chờ tôi với nào.
Nhanh lên. Đi thôi!
Chạy đi!
Đã cảm thấy đau chưa?
Chúa ơi, dậy đi nào.
Nhanh lên.
- Bên này! - Sắp đến rồi, nhanh lên.
Chúng ta làm gì đây?
Ở đâu?
Lạy Chúa. Mở nhanh lên nào.
Vào đi.
Tôi thích bàn chân của cô.
Khi tôi thấy một cô gái đẹp...
nếu tôi nhìn xuống và thấy bàn chân xấu xí, tôi sẽ rất mất hứng.
Và ngược lại. Nếu tôi thấy một đôi chân đẹp,
và rồi tôi nhìn lên và thấy một cô gái xấu xí, tôi vẫn có thể có hứng.
Sao vậy? Nó...
- Không sao, tốt rồi. - Sao vậy?
- Cô không thích à? - Không sao cả.
No comments yet. Be the first to leave one.