The first 200 lines.
ERICH MARIA REMARQUE MẶT TRẬN MIỀN TÂY VẪN YÊN TĨNH Dịch phụ đề: QKK
Câu chuyện này không phải là một lời buộc tội cũng không phải là một lời thú tội...
càng không phải là một cuộc phiêu lưu, bởi vì cái chết không phải là một cuộc phiêu lưu...
đối với những ai phải hằng ngày đối mặt với nó.
Nó chỉ đơn giản muốn kể về một thế hệ mà,
cho dù đã thoát khỏi đạn bom,
đã bị làm băng hoại bởi chiến tranh...
- Ba mươi ngàn. - Người Nga?
Không, người Pháp.
Người Nga thì chúng ta bắt được mỗi ngày còn nhiều hơn số đó.
Ông Bưu tá.
Chiến tranh là chiến tranh còn rượu là rượu và công việc làm ăn vẫn phải tiếp tục.
Sáng nay ông vẫn chưa phát thư.
À, tôi xin lỗi, ông Meyer,
Chào ông Himmelstoss. Hôm nay có gì cho chúng tôi không?
- Không, không, thầy Peter. - Ôi, chắc phải có gì đó.
Nè, đi đi, anh bạn trẻ.
Đây. Dù sao đây cũng là buổi phát thư cuối cùng.
- Sao? - Ngày mai tổi đổi đồng phục rồi.
- Ông sẽ đi lính à? - Phải, tôi đã được gọi.
Tôi là trung sĩ trừ bị, ông biết mà.
Rồi tôi cũng sẽ được gọi, nếu nó không chấm dứt trong vài tháng.
- Dù sao nó cũng sẽ chấm dứt. - Ông nói đúng, ông Meyer.
...bảo vệ đất nước ta, tổ quốc ta.
Bây giờ, các trò thân yêu, đây là chuyện chúng ta phải làm:
Chiến đấu với tất cả sức mạnh.
Cống hiến từng giọt máu...
để dành chiến thắng trước khi hết năm nay.
Bất đắc dĩ tôi phải nêu lại chủ đề này một lần nữa.
Các bạn là sinh mạng của quê hương, hỡi các chàng trai.
Các bạn là những con người thép của Đức quốc.
Các bạn là những anh hùng sẽ đứng lên đánh bại kẻ thù...
khi tổ quốc cần các bạn.
Tôi không đề nghị bất cứ ai...
phải đứng lên xung phong bảo vệ đất nước.
Nhưng tôi thắc mắc không biết các bạn có nghĩ tới chuyện đó không.
Tôi được biết có một ngôi trường...
mà tất cả các thanh niên...
đã đồng loạt đăng ký.
Nhưng, tất nhiên, nếu có một chuyện như vậy xảy ra ở đây...
thì các bạn không thể ngăn cản tôi được quyền tự hào.
Có lẽ có vài người sẽ nói...
rằng mình vẫn chưa được phép lên đường...
rằng mình còn quá trẻ, rằng mình còn có gia đình, cha, mẹ...
rằng mình không nên liều mình.
Và cha mình quá thờ ơ với tổ quốc...
thà để cho tổ quốc diệt vong còn hơn là mất mình.
Và mẹ mình quá yếu đuối không dám cho đứa con trai...
đi bảo vệ quê hương đã sinh ra họ.
Và rốt cuộc thì, một chút từng trải đó...
có phải là một chuyện xấu cho một chàng trai hay không?
Cái danh dự được khoác lên bộ quân phục...
có phải là cái chúng ta nên né tránh hay không?
Và nếu các cô gái của chúng ta ngưỡng mộ những người mặc nó...
thì đó có phải là một cái gì đáng xấu hổ hay không?
Tôi biết các bạn không bao giờ muốn được tung hô là anh hùng.
Cái đó không nằm trong bài giảng của tôi.
Chúng ta chỉ cố gắng hoàn thiện bản thân mình...
và để cho sự ngợi khen tự nó tới.
Nhưng một phẩm chất không thể bỏ qua...
là phải hiên ngang trên chiến trường.
Tôi tin rằng đây là một cuộc chiến ngắn...
và sẽ có ít mất mát.
Nhưng nếu phải có mất mát...
hãy nhớ tới một câu nói Latin...
luôn nằm trên cửa miệng của người La Mã...
trên con đường viễn chinh:
''Dulce et decorum est pro patria mori.''
"Chết cho tổ quốc là một cái chết ngọt ngào và xứng đáng."
Có vài bạn có thể có những tham vọng.
Tôi biết một anh bạn trẻ có nhiều hứa hẹn trở thành một nhà văn...
đã viết được màn đầu tiên của một bi kịch...
và đã nhận được sự khen ngợi của một giáo sư.
Và tôi nghĩ, anh bạn này đang mơ...
được đi theo bước chân của Geothe và Schiller...
và tôi mong anh thành công.
Nhưng bây giờ đất nước kêu gọi.
Tổ quốc cần những lãnh đạo.
Tham vọng cá nhân phải được dẹp qua một bên...
để hy sinh cho đất nước.
Đây là một khởi đầu huy hoàng cho cuộc đời các bạn.
Trường vinh quang đang kêu gọi các bạn.
Tại sao chúng ta còn ở đây?
Anh, Kropp, cái gì đã giữ anh lại phía sau?
Anh, Mueller, anh biết tổ quốc cần anh ra sao?
À, tôi thấy anh nhìn lãnh đạo của mình.
Và, tôi cũng vậy, tôi đang nhìn anh, Paul Baumer...
và tôi thắc mắc không biết anh sẽ làm gì.
- Tôi sẽ đi. - Tôi muốn đi. - Tôi nữa.
- Tôi nữa. - Tôi sẵn sàng.
Tôi sẽ không ở nhà.
(Đôi khi lời nói có thể giết chết nhiều người hơn súng đạn!!!)
Hãy theo tôi! Đăng ký ngay!
- Không học hành nữa! - Không học hành nữa!
- Đừng làm người hèn nhát! - Coi nào, Behn!
Gắn bó với nhau. Đó là chuyện phải làm.
- Hãy gắn bó với nhau. - Coi nào, Behn.
Được rồi. Được rồi.
- Tôi sẽ đi. - Vậy mới phải!
Đi thôi!
Nè! Hát đi!
Giữ hàng ngũ, các chiến sĩ.
Tuân lệnh, Đại tướng.
Chú ý, nghiêm!
Bên trái quay!
Mặc đồng phục, chuẩn bị điểm danh. Tan hàng!
Cá với các bạn là một chỗ như vầy sẽ luyện các bạn nên người.
Anh còn phải đi hành quân nữa.
Tôi sẽ vô đội kỵ binh và cỡi ngựa.
Tôi không thích kỵ binh.
Bộ binh mới là nơi mình chiến đấu.
Súng ở đâu hết rồi? Đó là cái tôi muốn biết.
Còn lâu anh mới nhận được súng.
Nếu muốn cho tôi bắn quân thù, thì phải cho tôi tập luyện chớ.
Đâm lưỡi lê. Đó chính là thứ tôi muốn.
A!
Lần này anh được huy chương rồi đó, Mueller.
Cứ chờ coi. Chỉ trong một tháng, người tôi sẽ đầy huy chương.
Ê, bỏ đôi giày ra khỏi mặt tôi.
Tại sao? Anh phải lấy làm vinh dự có đôi giày này trên mặt.
Đây là đôi tốt nhất trong quân đội! Chú tôi đã cho tôi đó.
Hãy nhìn cái thứ da nhập cảng đặc biệt đó đi.
Để ở đâu thì để, đừng để trên mặt tôi.
Ngay cả một cô phụ bếp còn không thèm nhìn tôi trong bộ đồ này!
Chú ý!
Ôi, trời đất ơi... Đó là Himmelstoss!
- Đúng rồi. - Và ăn mặc ngon lành.
Chào, Himmie. Ông không ngờ gặp lại chúng tôi sớm quá vậy, phải không?
- Thấy cấp bậc của tôi không? - Thấy chớ.
Vậy thì, lui lại!
- Himmelstoss, chúng tôi rất mừng được gặp ông. - Anh vừa nói gì?
- Tôi muốn nói... - Bỏ đi!
- Anh bị sao vậy? - Khi anh nói chuyện với sĩ quan cấp trên, phải nói "sếp"!
- Ở đâu ông có đồng phục đẹp quá vậy? - Có thư cho chúng tôi không, Himmie?
- Im lặng! - Ông bạn thân mến ơi, ông đang hét kìa.
Thôi mà, Himmelstoss. Tụi tôi biết ông. Đừng làm bộ nữa.
- Chắc là ông đang giỡn. - Rồi anh sẽ biết tôi có giỡn hay không.
- Nhưng chỉ mới ba ngày trước, ông là bưu tá của chúng tôi. - Im lặng!
Quay lại đây!
Sắp hàng!
Sắp hàng! Sắp hàng sao cho coi được!
Tất cả! Sắp hàng, nghe chưa!
Đúng là một cảnh tượng đẹp!
Các anh chưa bao giờ nghe nói về sắp hàng sao?
Các anh lộn xộn quá.
Được, tôi sẽ phải dạy các anh.
Sẽ phải tốn cả ngày trời, hả?
Có lẽ các anh còn ngu ngốc quá, nhưng tôi đã quen với chuyện đó rồi.
Và rồi sẽ còn rất nhiều chuyện khác nữa.
Tôi sẽ không bỏ mặc các anh đâu.
Các anh vẫn chưa sẵn sàng để bắt đầu...
nhưng tôi sẽ làm hết sức mình.
Tôi thấy chúng ta tới đây với một chút hiểu lầm...
và tôi sẽ sửa chữa điều đó luôn, hả?
Và việc đầu tiên là phải quên hết mọi thứ các anh từng biết.
Mọi thứ các anh từng học được. Quên hết! Hiểu chưa?
Quên hết các anh đã là gì và tưởng mình sẽ là gì.
Các anh sẽ trở thành những người lính, chỉ có vậy thôi!
Tôi sẽ vắt cạn kiệt các anh! Luộc chín các anh!
Tôi sẽ làm các anh trở thành những người lính hoặc là giết chết các anh!
Bây giờ... nghiêm!
Chú ý!
Chi đội... nằm xuống!
Nằm xuống.
Đầu cúi xuống!
Cúi đầu xuống, Baumer!
Chi đội... đứng lên!
Bây giờ, hát!
Các anh gọi đó là hát sao?
Chi đội, đứng lại!
Vậy... không có tinh thần hả?
Không có tâm trạng giải trí hả?
Vậy thì chúng ta muốn làm việc. Tốt!
Vậy thì quay lại làm việc!
Chi đội, nằm xuống!
Cúi thấp đầu xuống!
Bây giờ, hát!
Đứng lại!
Cầm súng, nghiêm!
Duyệt binh lúc 3 giờ. Tan hàng!
Ôi, đồ con heo! Vậy nghĩa là mình không có giờ nghỉ.
Phải mất tới bốn tiếng để chuẩn bị duyệt binh.
- Tôi muốn biết có gì trong đầu óc lão. - Lão không có chút đầu óc nào!
Sẽ có lúc tôi cắt nó ra để coi!
Da lão dày lắm. Không cắt nổi đâu.
Đây là lần thứ tư lão làm tôi lỡ hẹn với cô gái tội nghiệp đó.
Chuẩn bị!
Cầm súng, chào!
Vai trái, súng!
Đội hình, phải. Bên phải, bước!
Trái, trái, trái, trái.
Hàng bên trái, bước!
Đội hình, bên trái, bước!
Đằng trước, bước!
Chi đội...
Đứng lại!
Bồng súng!
Himmelstoss.
Giỏi lắm. Ngày mai họ sẽ ra mặt trận.
- Tôi đề nghị cho họ nghỉ tới nửa đêm. - Tốt lắm, thưa sếp.
No comments yet. Be the first to leave one.