The first 200 lines.
... những vụ phản đối bẩn thỉu đã diễn ra nhiều năm nay
tất cả chỉ để đòi hỏi một điều: Tư cách chính trị.
Có nghĩa chế độ đối xử khác cho những người phạm tội,
tội ác kinh khủng, mà chúng gọi là có động cơ chính trị.
Điều này thì chính phủ sẽ không chấp nhận.
Một lúc sau có tiếng kêu từ bên phòng bà.
Thế là Bố tỉnh dạy mở cửa,
thấy có thằng đang chơi bà già.
Nó quay lại bảo, "Với mẹ mày chả thích đéo gì!"
Không có khái niệm sát nhân chính trị,
đánh bom chính trị, hay bạo lực chính trị.
Chỉ có tội phạm sát nhân, tội phạm đánh bom, tội phạm bạo lực.
Chuyện này không thể thỏa hiệp được.
Sẽ không cấp tư cách chính trị.
Tôi sẽ không mặc đồng phục như tội phạm.
Tôi yêu cầu được mặc quần áo của mình.
Gì?
Nói lại họ tên xem nào.
- Gillen. - Gillen?
Phải.
Fancy Quinn.
Đường Falls. Fancy Quinn. Biết anh ta không?
- Không. - Không?
- Anh bị bao lâu? - 12 năm.
Cậu?
Sáu năm. Sáu.
- Sáu? - Phải.
Chú mày may thật.
Chào.
- Em khỏe không? - Khỏe.
Mẹ sao?
Gì?
Chuẩn bị đi.
Mẹ!
Untranslated subtitle -
Con khỏe không, Bobby?
Con khỏe, mẹ.
Con có được điều trị chỗ đó không?
Có được chăm sóc.
Thằng nhóc thế nào?
Nó giúp được nhiều, được việc lắm.
- Con ăn được không? - Ổn hết mà mẹ.
- Họ có cho ăn đủ không? - Bố mẹ đừng lo co con làm gì.
- Cậu ăn được không? - Được
- Nhưng đồ ăn tởm lắm nhỉ? - Cũng phải quen thôi.
Mẹ trông đẹp lắm.
Con cũng vậy.
Con cũng vậy.
Chúa luôn quan tâm tới những kẻ chính trực.
Luôn lắng nghe chăm chú tiếng họ kêu khóc.
Nhưng Chúa chống lại những kẻ làm điều xấu.
Người tốt cầu nguyện, Chúa sẽ nghe thấy.
Người sẽ giải thoát họ khỏi khó khăn.
Chúa gần gũi những kẻ đau buồn.
cứu rỗi những kẻ suy sụp tinh thần.
Người chính trực luôn gặp nhiều rắc rối.
Nhưng Chúa sẽ giải thoát được tất cả.
Chúa bảo vệ xương thịt của họ,
để họ không còn bị đau đớn.
Kẻ ác sẽ giết kẻ ác.
Kẻ thù của người tốt sẽ bị lên án.
Chúa cứu rỗi con chiên của mình.
Không ai nương tựa vào Chúa mà bị lên án cả.
Hãy cùng cầu nguyện.
Giầy hợp màu tường phết.
Bọn chó bẩn thỉu!
- Bọn chó chết. - Bọn chó chúng mày.
I... I... IRA!
I... I... IRA!
Một lũ chó.
Đã trật tự chưa?
Báo cáo, đã trật tự.
Rất tốt.
Gerry! Gerry!
Gerry! Gerry!
Buôn tao ra.
Mẹ chúng mày.
Gerry! Gerry!
Buông tao ra, bọn chó...
Trà, 2 viên đường nhé.
Chào mẹ.
Sao mẹ lại ngồi ở đây?
Hoa cúc này.
Ra ngoài hết nhanh.
Muốn ngồi thì cứ ngồi đi.
Mục sư mà, chỉ ngồi khi được mời thôi.
Mời ông ngồi.
Tôi không muốn dấn tới nồng nhiệt quá.
Chờ ở cửa lại là tốt sao?
Cái đó là bài học đầu tiên trong trường mà, Bobby.
- Thuốc? - Có chứ.
Gọi là đỡ phải hút kinh thánh, nhỉ?
À, phải.
Đã ai phát hiện ra hút quyển nào ngon nhất chưa?
Bọn tôi chỉ hút quyển Ca Thương thôi.
Loại thuốc là thương tâm.
Phòng đẹp đấy.
Rất sạch.
- Ông nói lại xem người ở đâu nhỉ, Dom? - Nơi sinh hả?
- Bally-gô-bách gì nhỉ? - Nói linh tinh
Ballyroberts.
Vùng đất tươi đẹp phía nam Ballymoney. Kilrea.
Tôi vẫn còn nhớ một lần thấy ông thuyết giáo.
Anh cũng muốn nghe à?
- Mọi người ngưỡng mộ anh lắm. - Tôi cảm thấy có xỏ xiên đấy
- Nhanh nhạy lắm. - Phải.
Ông được tôn trọng, anh biết thế.
Tôi thích mấy cái truyện ông kể về quê nhà
Một thời hư hỏng, căn cắp táo, chọc ghẹo gia súc.
- Giáo dục tốt cho mục sư. - Cho mục sư ở tây Belfast thì đúng.
Mấy cái trò đó đôi lúc lại có ích dưới phố
- Ghét tôi đi. - Ông nhớ đúng không?
- Gì? - Nhớ quê.
Tôi có về thăm thằng em hàng tháng, nhưng...
Tôi nhớ thật. Không khí thoáng đãng, trong lành.
- Thấy mình đúng là mình hơn. - Đúng vậy, tất nhiên rồi.
Chẳng khác cá bị khô, khi làm việc ở Belfast này,
nhưng công việc là công việc?
Ta chẳng còn nhìn ngắm xung quanh nữa
khi nhận thấy rằng việc mình làm là kinh doanh linh hồn người ta.
- Kinh doanh linh hồn? - Anh thừa biết còn gì.
- Cái đó cũng học trong trường à? - Phải, không phải đóng học phí nữa.
Tiếp đi.
À, thì rốt cuộc ta phải... tiếp tục thôi.
Kilrea có thể đợi tôi tới già.
Ở Belfast còn nhiều linh hồn cần được cứu rỗi.
- Bận bịu nhỉ. - Chúa sẽ ban thưởng trên thiên đàng.
Nếu có chút rượu, thì sẽ càng tuyệt thêm.
Thế em ông làm gì ở quê?
Làm cha của giáo xứ.
Nó ma lanh lắm, anh biết nó mà, Bobby.
- Vẫn giảng đạo chứ? - Vẫn giảng đạo.
Còn trẻ hơn tôi tới 8 tuổi đấy.
Tiếp đi.
Làm bàn giấy nên tôi ở tại giáo xứ cạnh Kilrea.
Nơi này khiến thôi làm việc vất vả lắm.
Tới tận nhà thăm người già, nhận xưng tội lưu động.
- Vinh quang quá - Phải lắm.
- Rồi... có chỗ trống ở bên Kilrea. - Đúng rồi.
Tôi bị chuyển qua vì lý do nào đó, có khi chả lý do gì.
- Nhận quà nhiều của mấy cụ già? - Có lẽ vậy.
Rồi?
Khoảng 5 năm sau thì lại có chỗ trống ở Kilrea.
Thế là thằng Michael em tôi nhảy vào luôn.
Mẹ.
Nó làm cha xứ ở tuổi 28.
Vững đạo hơn, ít lời hơn ông.
Nó nịnh đức Giám mục. Nó đánh golf giỏi.
Nó đúng là một thằng ma lanh lẻo mép.
- Nhưng ông cũng không đau đớn - Không, tôi không thế.
Làm cha xứ ở tuổi 28. Hay thật.
Nó có 2 ô tô cơ đấy.
Nhà nó là biệt thự to lắm.
Có người giúp việc, đầu bếp riêng.
Tôi vẫn ở nhà hai tầng cũ nát.
cùng với tay Kerry phệ suốt ngày xem đá bóng.
- Thôi nói chuyện này được không? - Có mỗi ông nói thôi mà.
- Thuốc thế nào? - Ngon.
Thói quen xấu. Rất xấu.
Nhưng cũng rất hay, rất ngon.
Phải, ơn chúa lòng lành.
- 28... chúa ơi! - Thôi đi.
Thế mắt anh làm sao vậy, Bobby?
Sao?
- Bị đánh à? Mất ấy? - Bất đồng quan điểm.
- Đối thủ thì sao? - Tệ hơn nhiều, tin tôi đi.
Thế anh gọi tôi đến để làm gì vậy?
- Sao? Hết chuyện phiếm rồi à? - Đúng kiểu mục sư. Chuyện nỏ nói trước.
Tôi học được nhiều điều về cách làm mục sư.
- Cậu sẽ làm tốt. - Phải rồi.
Nói giỏi. Có nguyên tắc. Biết lãnh đạo.
- Khủng bố chính trị - Nhà thờ luôn chào đón kẻ hoàn lương.
Phải.
Tôi thấy tên trộm cạnh Giê-su toát tội nhẹ nhàng quá.
Nhưng hắn đã nhận ra tội lỗi rồi.
- Đúng vậy sao? - Phải, có nói thế.
Khi bị treo lên thập tự thì tất nhiên là nói.
Giê-su định ban cho hắn ghế ngồi cạnh bố hắn trên thiên đàng.
Phải ông thì ông cũng sẽ xin một chỗ thôi
Kể cả khi đóng đinh vào cây thập tự
Chúa tôi ơi, thế là hy sinh rồi.
Hy sinh à? Không không, hắn là tên trộm bẩn thỉu.
Thế anh muốn nói gì với tôi?
Anh muốn gì?
Đã bị thống đốc đó làm phát điên chưa?
Ông thấy trò thỏa hiệp không?
Chỉ là ngoài da thôi. Cái đó chưa là gì hết.
Nhưng anh hiểu sao anh phải chịu thế chứ?
Vì ta không còn có phong trào tốt nữa.
Ai nói vậy? Lãnh đạo sao?
Đã đến lúc rồi.
Phải quyết định thôi.
Anh nghĩ lãnh đạo nghĩ thế hay sao?
- Có thể, không biết được. - Hơi hoang tưởng rồi, Bobby.
Một vạn người đã diễu hành ủng hộ bảy người tuyệt thực tháng 10 vừa rồi
- Áp lực quốc tế lên bọn Anh. - Bận rộn lắm.
Đến Giáo hoàng cũng phải lên tiếng. Tham gia vào.
Cả thế giới muốn Thatcher đáp ứng yêu cầu của ta.
- Nhưng cuối cùng là tay trắng. - Phải.
Tuyệt thực thất bại. Ta bị lên án.
No comments yet. Be the first to leave one.