The first 200 lines.
Này.
Chuyện gì vậy, Charley?
Này.
Charley. Ai là chó ngoan nào?
Hả?
Cora,
cô mua đủ thực phẩm
cho cả tháng.
Cơn bão chỉ kéo dài
vài ngày thôi.
Các cháu gái tôi sẽ đến ở cùng.
Chúng đến vào chiều nay.
Hy vọng nhiêu đó đủ.
Xét đến mọi việc,
cô có nghĩ đó là ý hay không?
Bọn con gái, chúng...
Chúng không còn lựa chọn nào khác nên...
Tôi chỉ muốn nói là chúng ta sắp đón một cơn bão
và mai là Halloween rồi nên...
Có lẽ chúng nên đợi.
Không phải ai cũng mê tín như ông, Donald.
Được rồi, đi đi.
Hẹn gặp lại.
Chắc rồi.
Này, Charley.
Này, thôi đi.
Thôi nào cưng.
Quạu thế.
Được rồi, chúng ta về nhà.
Vô dụng.
Này!
Không sao đâu, Charley.
Không sao đâu, Charley, chỉ là sấm chớp thôi mà.
Này, thôi nào. Charley?
Charley? Thôi đi!
Charley, thôi ngay đi!
Charley, không!
Không!
Charley!
Charley!
Charley?
Charley...
Con không sao chứ nhóc?
Lại đây con.
Không sao đâu.
Mọi người không sao chứ?
Ổn cả.
Tưởng em bảo em lái được chứ.
Chị không định đổ thừa em chứ?
Cứ tự nhiên.
Nghe như ác mộng rồi.
Em muốn nói tới nó không?
Không.
Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này, nhé?
Chị tưởng chúng ta thỏa thuận rồi.
Chính xác thì thỏa thuận gì nào?
Em gặp khó khăn trong việc ghi nhớ các quy tắc của chị.
Không cãi nhau trước mặt Emma,
con bé phải trải qua đủ chuyện rồi.
Nó không cần thấy chúng ta
lúc nào cũng hằm hè nhau như thế.
Thứ lỗi cho em đã không hào hứng đến thế
khi bỏ lại những thứ vụn vặt cuối cùng trong cuộc đời mình.
Em không phải người duy nhất
phải tạm hoãn cuộc đời của mình đâu, Marley.
Và chị tưởng ta đã thỏa thuận...
không phì phèo cái này trước mặt Emma nữa.
Ta đã có thể tìm được cách.
Nếu chị thực sự quan tâm,
chúng ta đã có thể tìm ra cách để ở lại.
Tiền không còn nữa, Marley.
Bảo hiểm nhân thọ của bố mẹ
không đủ để chi trả cho viện phí của Emma.
Nếu chúng ta muốn sống chung,
dì Cora là lựa chọn duy nhất.
Không còn nơi nào để đi nữa.
Chúng ta phải đi thôi,
không là trễ phà đấy.
Phà không còn xa nữa đâu.
Lẽ ra phải có phà chứ.
Lịch trình ghi 3:00 mà.
Chắc chúng ta phải vòng lại thôi.
Xin lỗi, tôi không cố ý làm các cô giật mình thế.
Lịch trình ghi có chuyến 3:00?
Rất nhiều người đã rời khỏi đảo,
nên tôi không nghĩ lại có người muốn đi.
Chúng tôi không muốn.
Chúng tôi muốn.
Tối nay có một cơn bão lớn,
và nếu chúng tôi đưa các cô ra đảo lúc này, bằng phà,
thì sẽ không có chuyến phà nào cho tới khi bão tan đâu.
Có thể mất mấy ngày đấy.
Các cô không muốn kẹt lại trên đảo đâu.
Nhất là trong cơn bão,
đặc biệt vào mùa này trong năm.
Chị nghe rồi đấy,
Đây là một ý tưởng
tồi tệ mọi mặt.
Phà được lên lịch khởi hành,
và chúng tôi muốn lên phà.
Tùy ý các cô vậy.
Xem ra các cô có bạn đấy.
Emma?
Emma?
Mọi người có thể tiếp tục
lên dốc để lên phà.
Nếu các bạn muốn đi,
khi lên phà rồi mua vé.
Có một cô bé ở ghế sau xe.
Anh thấy nó đi đâu không?
Tôi tưởng chỉ có hai cô.
Emma?
Emma!
Tôi không chờ phà được,
nhất là khi bão đang kéo đến.
Emma, chúng ta phải đi rồi!
Emma?
Emma!
Emma!
- Emma! - Emma!
- Emma! - Emma, coi nào, đi thôi!
Emma, chúng ta phải đi ngay.
Emma!
Emma, em đâu rồi?
Emma, em đâu rồi?
Emma!
Emma, chúng ta phải lên phà.
Không là sẽ bị kẹt lại đây đêm nay đấy!
Emma?
Chúng ta không muốn bị kẹt lại đây đâu.
Emma!
Emma?
Emma?
Không sao đâu. Không sao.
Tôi chỉ...
Tôi muốn báo cô biết
về cô bé các cô đang tìm.
Cô bé đang tiến về phía phà.
Tôi chỉ nghĩ cô sẽ muốn biết.
Tôi sẽ tránh xa hòn đảo đó
cho tới khi bão tan
nếu tôi là cô.
Chúng tôi sẽ lo liệu được.
Tôi không chắc chuyện đó đâu.
Lần cuối bão ập đến đảo vào dịp Halloween,
nửa dân số ở đó đã thiệt mạng.
Tôi sẽ né thật xa nơi đó, tôi chỉ muốn nói thế thôi.
Nếu anh lo lắng đến vậy sao còn ra đảo?
Tôi có những lý do riêng.
Vậy thì tôi cũng thế.
Đừng bảo tôi chưa cảnh báo cô.
Sarah, em tìm ra nó rồi!
Em tìm ra Emma rồi!
Em, em đang làm gì vậy?
Em làm chị sợ chết khiếp.
Gì vậy, Em?
Em có sao không?
Là dì Cora,
dì đã xảy ra chuyện rồi.
Dì Cora không sao cả.
Sáng nay mình vừa nói chuyện với dì.
Nhưng em đã thấy,
trong giấc mơ.
Emma, đang có chuyện gì vậy?
Xin lỗi, em chỉ...
Em chỉ muốn thấy hòn đảo.
Không sao,
không thiệt hại gì cả.
Chúng ta dù gì cũng phải đi.
Những giấc mơ của con bé vẫn xấu như vậy.
Con bé cần thời gian.
Mọi chuyện sẽ khá hơn.
Nó đã chứng kiến bố mẹ chết cháy trong xe,
nó thì suýt nữa cũng mất mạng.
Chị thực sự nghĩ con bé sẽ vượt qua chuyện đó sao?
Mọi người đâu cả rồi?
Dì Cora vẫn không nghe máy.
Em dạo này ngủ rất nhiều.
Do thuốc đấy. Làm con bé mệt.
Thứ đó sẽ rất có tác dụng đối với mấy cơn ác mộng.
Chị biết mình đang đi đâu chứ?
Đừng gây sự, được không?
Có người đang quan sát chúng ta.
Chọn hướng đi rồi lên đường thôi.
GPS nói gì?
Không có gì. Không có sóng.
Em tưởng chị bảo chị biết đường?
Chị bị lạc đường, được chưa?
Chị nghĩ đã thấy lại chiếc xe màu xanh lá.
Các chị...
Chẳng bao giờ chị có lỗi gì cả, đúng không?
Các chị!
Chúng ta sắp hết xăng rồi.
Đã như thế bao lâu rồi?
Gì thế?
Chị không biết, Em.
Lái đi, cứ lái đi.
Không...
Không.
Chuyện này không có thật.
No comments yet. Be the first to leave one.