The first 200 lines.
Nữ quỷ?
Ngươi nói là thành Lạc Dương chúng ta có nữ quỷ?
Là trên phố đồn đại
hồn quỷ của An Ngọc về báo thù rồi.
Ngươi tin không?
Tất nhiên ta không tin.
Ta là người do đại nhân đích thân bồi dưỡng mà.
Ngươi đường đường một trung lang tướng Thiên Ngưu Vệ tứ phẩm
mà không nhìn ra trong căn phòng này
mai phục bốn bề sao?
Ngươi nhìn thấy không,
người hầu bàn rót nước
trên tay đầy vết chai,
lưng hơi gù,
lúc đi rõ ràng là đầu gối hướng vào trong.
Ta thấy hắn chính là
kỵ binh quanh năm cầm Đường đao.
Còn ba tên đối diện,
nhìn bề ngoài là người bán rong,
đồ ăn trên bàn cũng không đụng một miếng nào.
Chắc chắn là chúng sợ
ăn quá no
lát nữa ra tay sẽ không tiện.
Kẻ rõ ràng nhất
chính là hai tên ngố ở quầy.
Nhìn hắn cười kìa,
giả quá trời.
Chỉ thiếu nước ghi hai chữ võ phu lên trên đầu thôi.
Tin tức hôm nay Địch Nhân Kiệt đến
có chuẩn xác không?
Chuẩn...
Chuẩn...
Chuẩn xác.
Vậy ngươi xem hôm nay chỉ có hai tên đến,
chẳng giống bức tranh rách nát này tí nào.
Mặt Trời sắp xuống núi đến nơi rồi,
không có ai đến nữa đâu.
Theo ta thấy
xử hết hai tên này,
gọn gàng sạch sẽ luôn.
Động...
Động không được đâu.
Ngươi nói năng lưu loát chút được không?
Ai bảo ngươi vội...
vội...
vội vàng như vậy.
Ta không vội mà được à?
Ăn cơm xong chúng sẽ đi mất.
Đại ca đã nói rồi,
ngươi quá...
quá...
quá manh động.
Lần này ngươi phải nghe
ta chỉ huy.
Ta không phục.
Quan của ta to hơn ngươi.
Với cái lưỡi cà lăm của ngươi,
hét một tiếng ra tay ngươi cũng có thể hét hết nửa canh giờ.
Bây giờ ta qua đó,
xem ánh mắt của ta mà hành động.
Phí sức làm gì chứ.
Theo ta thấy,
xông lên, mỗi tên một búa,
kệ xác tên nào là Địch Nhân Kiệt!
Khách quan
cần gì ạ?
Lấy chút giấm.
Lấy...
lấy đi.
Chẳng phải tại tình hình khẩn...
khẩn cấp sao.
Ta hận nhất là kẻ khác vả mặt ta.
Khách quan,
ngài
còn...
còn muốn gì nữa?
Lấy chút nước tương.
Từ nhỏ đến lớn
chỉ cha ta vả mặt ta hai lần.
Ngươi còn dám vả mặt ta nữa
thì ta tiễn ngươi đi gặp cha ta.
Khách quan,
ngài...
ngài muốn gì,
ngài có thể lấy luôn một lượt không?
Ta đến để tính tiền.
Không, không, không.
Để ta, để ta, để ta.
Sao có thể để ngươi tính tiền chứ.
Nếu ngươi tính tiền
thế chẳng khác nào vả mặt ta à.
Ngươi dám đánh ta?
Cả đời ta hận nhất
chính là là kẻ khác vả mặt ta.
Từ nhỏ đến lớn
chỉ cha ta vả mặt ta hai lần.
Ngươi còn dám vả mặt ta nữa
thì ta tiễn ngươi đi gặp cha ta.
Đánh nhau rồi.
Đừng đánh nữa.
Người...
Người chạy mất rồi.
Đuổi theo cho ta.
Đuổi theo, mau đuổi theo.
Mau lấy vũ khí.
Mang búa tới cho ta.
Đứng lại.
Ngươi chạy đi đâu?
Đứng lại.
Chạy đi.
Búa.
Mang búa tới đây.
Mẹ ơi,
coi cây dao nhỏ ngươi cầm kìa.
Đến cuốc rau đấy hả?
Lên, mau, xông lên.
Tam Cẩu!
Búa, mau đưa búa cho ta.
Búa, búa.
Xuống dưới nhặt.
Vâng.
Xông lên.
Đại nhân.
Ngài đi mau.
Mau đi đi.
Đến rồi đây.
Hắn chạy rồi.
Đuổi theo cho ta.
Rõ.
- Đuổi theo. - Đứng lại.
Đứng lại, đừng chạy.
Ngươi chạy không thoát đâu.
Đây đúng là dốc Lạc Mã* mà.
[Định Nhân Kiệt: Đoạt Mệnh Kì Hương]
Đây đã là án mạng thứ năm.
Nạn nhân sáng nay
là ông chủ của Bách Hương Lâu, Dương Phù Văn!
Những nạn nhân khác lần lượt là ngự sử Hàn Hiểu Sinh,
trung thư lệnh Triệu Trọng Uyên,
thị lang Cao Thăng,
họa sư Lưu Đường!
Sau khi mấy người họ chết
đều bị móc tim gan.
Hoàng thượng,
vi thần đã đích thân đi thẩm vấn Văn Đạt,
quả thực hắn đã nhìn thấy hồn quỷ của An Ngọc!
Chắc chắn cô ta là An Ngọc!
Ta nhìn thấy rõ rành rành.
Cô ta cách ta năm bước.
Chỉ năm bước thôi.
Trừ Văn Đạt ra
vẫn còn hai người khác
cũng đều nhìn thấy hồn quỷ của An Ngọc!
1 năm trước, vì viết thơ châm biếm
mà An Ngọc bị công khai chém đầu.
Trước khi bị chém đầu
đã nguyền rủa năm người vạch trần cô ta,
nói rằng làm quỷ cũng sẽ không tha cho năm người họ,
còn móc tim gan của họ.
Hiện giờ năm người này bị hại một cách ly kỳ,
còn quỷ hồ của An Ngọc
cũng thật sự xuất hiện ở thành Lạc Dương!
Hoàng thượng,
nếu Đại Lý Tự đã không tra ra nguyên nhân,
vậy thì Thiên Cung Phủ chúng thần tình nguyện thụ lý vụ án này.
Trong vòng 10 ngày nếu không thể phá án,
vi thần sẵn lòng giao ra quan ấn thượng thư.
Tra án không phải sở trường của khanh.
Nếu trong vòng mười ngày khanh không phá được án,
e rằng những kẻ vốn đã hận khanh
sẽ thừa cơ cáo trạng khanh.
Vi thần chỉ muốn tận tâm tận lực vì Võ Chu!
Vinh nhục cá nhân,
thần sẽ không để tâm.
Vậy thì trẫm phê chuẩn.
Vi thần còn một chuyện thỉnh cầu.
Khanh nói đi.
Thần hay tin vài tháng trước
bệ hạ đã xá miễn tội lưu đày cho Địch Nhân Kiệt,
bảo hắn từ quan ngoại quay về Lạc Dương,
chắc hẳn mấy ngày này cũng phải đến nơi rồi.
Khanh muốn để Địch Nhân Kiệt tra án giúp khanh?
Mong bệ hạ ân chuẩn.
Nghe nói Địch Nhân Kiệt sắp quay về rồi.
Tại hạ đã thu xếp chặt chẽ.
Địch Nhân Kiệt,
chắc chắn hắn sẽ không sống sót đến được Lạc Dương!
Ngươi không được đi.
Chính ngươi đã trộm ngọc trai của ta.
Ngươi nói nhảm, ta không trộm.
Vậy ngươi để ta lục soát ngươi đi.
Buông ra.
Lã... Lã Chiêu Nguyên!
Có.
Làm việc nào.
Thế nào?
Ngọc trai thật sự không ở trên người hắn.
Con chó điên này cắn người bừa bãi.
Không phải chứ.
Đi đường thuận lợi.
No comments yet. Be the first to leave one.