The first 200 lines.
Ông đang làm gì ở đây thế?
Georgianna đã về cách đây nữa giờ rồi. Cậu sẽ lỡ hẹn đấy.
Ghi vào sổ nợ dùm tôi.
Nói hóa đơn đi!
Nói sổ nợ nghe có vẻ như một ngày nào đó ông sẽ trả nợ!
Thời gian không bao giờ kết bạn với Bobby Long.
Nó hình như luôn đứng về phía đối địch với ông.
Vừa cho phép ông tin vào một bản tính nhân hậu
thì lập tức trộm đi của ông người nhân hậu đó."
Chúng ta đã mất Lorrain, toàn bộ chúng ta….
chẳng được bao lâu trước khi bà ấy mất.
Anh không thể đậu xe ở đây. Anh sẽ nhận được một vé phạt khác đấy.
Tôi không nhìn thấy biển báo nào cả, Miss Daisy.
Không sao. Tôi có thể đi bộ đến quán.
Cho tôi một ly bia.
Anh đi tìm việc làm chưa?
Em dọn dẹp sạch mọi thứ chưa?
Có một gã Bobby nào đó bữa nay lại gọi cho em.
Lại gọi?
Gã đã gọi cách đây vài ngày rồi, em không nhớ à?
Không, anh có nói em nghe đâu. Gã muốn gì?
Gã muốn nói cho em nghe về Lorraine.
Bà ấy sao?
Bà ấy...
Bà ấy chết rồi.
Bà ấy sao?
Bà ấy chết rồi, thế thôi! Hắn gọi bởi vì hắn nghĩ là em nên biết.
Lorraine chết mà anh chẳng nói cho em nghe?
Tưởng nhớ đến Lorraine. Cuối cùng cô ấy cũng tìm được thanh bình.
Bây giờ thì sao nào? Cuối cùng thì Lorraine cũng đá các anh ra khỏi nhà hả?
Không.
Cô ấy không bao giờ làm thế. Hơn nữa, Chúa sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Thật không? Và tại sao không?
Bởi vì Chúa hiểu tôi, và tôi hiểu Chúa.
Đi thôi.
Cecil kiệt sức lắm rồi. Ráng cho anh ấy ăn.
Gặp lại em sau.
Bà ấy đối với em hoàn toàn không có ý nghĩa gì…
và em cũng chẳng là cái quái gì đối với bà ta. Anh không nghĩ là em sẽ quan tâm đến.
Thôi nào, em yêu, ngưng lại nào.
Ngưng lại, ngưng lại đi
Này, anh xin lỗi đấy, được chưa?
Tại sao em không đi nấu bữa tối cho anh còn anh thì đi thuê vài bộ phim cấp 3?
Tôi phải đến đám tang, Lee…
Trừ phi tôi đến muộn bởi vì anh quên không nói cho tôi nghe.
Người chết đó là mẹ tôi! Anh là đồ khốn kiếp. Tôi đi ngay đây.
Bà ấy chưa bao giờ là mẹ em.
Purslane? Lại là Bobby Long đây
Tôi không biết cô có nhận ra tôi không?
nhưng cô đã lỡ đám tang của mẹ cô rồi.
Chào.
Anh có điếu nào không?
Xin lỗi,
Các anh đến chỗ của Cecil chứ? Tí nữa.
Tôi sẽ gặp các anh. Gặp lại sau.
Anh có bật lửa không?
Tôi nghĩ là ông không còn điếu nào chứ?
Không còn
…cho Junior.
Anh ta phải giảm hút thôi. Anh ấy bị khí thủng trầm trọng.
Nhìn anh ấy ho tôi cảm thấy cái chết rờn rợn nơi sống lưng.
Anh ta sẽ là một thi ma đẹp đẽ nhưng tôi không muốn góp phần vào đó.
Dĩ nhiên là không. "Chỉ nên đóng góp
cho cái chết của riêng mình." Đó là phương châm của tôi.
Ông có tiếp xúc được với con bé chưa? Nó hay gì chưa?
"Anh ta tạo nên một thi ma đẹp đẽ." Thôi nào. Của Charles Dicken.
Nghiêm túc đi, trong tác phẩm Martin Chuzzlewit
Thông minh gớm!
New Orleans là một thành phố nàng tiên cá
một nơi của những chuyện cổ tích và ảo tưởng.
một nơi mà Lorraine phải thoát ra…
trong khi Bobby và tôi lại phải đào tẩu đến
để thoát khỏi Alabama….
trốn khỏi cuộc sống mà lúc ấy không còn thuộc về chúng tôi nữa.
Tôi thật tình nghĩ là cô ấy đang khỏe dần lên vào lần gặp cuối.
Đó là khi nào?
Ít ra là cũng cách đây một vài năm.
Nó phải là sáu năm, vào tháng Mười.
Nó có quá dài không kể từ khi chúng ta biết cô ấy?
Kể từ khi ông biết cô ấy.
Chúng tôi nên đưa anh đến bệnh viện.
Có nhiều chuyện khác anh cần làm.
Đến đây.
Đây là nhà của bà Lorraine?
Còn anh là ai?
Không là ai cả. Tôi chỉ sống ở đây.
Vào trong đi.
Một nơi đẹp.
Cảm ơn. Chúng tôi đã cố gắng lắm.
Anh không quá già để là Bobby. Bởi vì tôi là Lawson.
Okay.
Tôi lấy làm tiếc về chuyện mẹ cô. Cô trông giống bà ấy lắm.
Xin lỗi đã đánh thức anh dậy quá sớm. Trời cũng trưa rồi.
Bobby. Chúng ta có bạn đấy. Dậy đi.
Cô gái nhỏ, bỏ túi xuống đi. Chúng tôi không cắn cô đâu.
Nước ép nhé?
Không.
Bobby, dậy đi. Cô bé đến rồi. Ai?
Pursey. Ai?
Cô bé đến rồi. Dậy đi.
Thế thì, khi nào cử hành tang lễ?
Hôm qua. Nó rất trịnh trọng.
Cô nên có mặt ở đó, quý cô trẻ ạ.
Đó là quan điểm của ông.
Cô phải có mặt ở đây cho một lý do nào đó.
Tôi cho là cô thực sự đã biết về thỏa thuận cho ngôi nhà này.
Thỏa thuận gì?
Ngôi nhà. Mẹ cô làm chủ nó…
Thỏa thuận, thỏa thuận!
Hãy để tôi nói cho cô biết giải pháp là gì.
Đó là Lorrain để căn nhà này lại cho ba chúng ta.
Lawson và tôi là hai phần ba và cô chỉ có một phần ba.
Bà ấy đã làm gì thế?
Lawson và tôi đã sống ở đây khá lâu.
Mẹ của cô thì không sống ở đây nhiều năm rồi.
Và tôi không cho là bà ấy nghĩ cô quan tâm đến nó.
Lorraine thật là sai lầm.
Purslaine, chúng tôi ở đây. Đây là nhà của chúng tôi.
Nó không phải là thỏa thuận hay lắm…
Lorraine nghĩ là tôi sẽ chia cái hốc tối này với 2 kẻ lạ nghiện rượu.
Cả hai người đều nghiện rượu phải không nào?
Nhưng chúng tôi không phải là người lạ. Chúng tôi là bạn của cô ta.
Chúng tôi chăm sóc cho cô ấy.
Và cái hốc tối tăm này thật đáng dành cho chúng tôi.
Nó không phù hợp với một cô gái như cô.
Bây giờ tôi bước xuống giường đây. Nếu cô thích thì cứ nhìn.
Chuyện đó không thành vấn đề với tôi.
THật là khó tin…
rằng một cô gái như cô lại chưa từng thấy đàn ông trần truồng.
Chỉ là không thấy ông già trần truồng.
Tôi biết là cô chẳng phải là đứa ngây thơ…
bởi vì tôi đã nói chuyện với bạn trai cô.
về vùng biển Redneck Riviera.
Cô chắc chắn đã không chọn hắn vì những gì hắn chứa trong đầu.
Ông chẳng biết gì về tôi cả.
Chuyện đó sẽ thay đổi nếu chúng ta trở thành bạn cùng phòng,
đúng không nào?
Tôi sẽ gặp cô sau. Tôi hết thuốc lá rồi.
Nhãn thuốc lá tôi hút đang có khuyến mãi.
Thật vui khi gặp lại cô, Purslane.
Mọi cái đều đã trưởng thành.
Thường thì ông ấy không kỳ cục như thế đâu.
chẳng qua ông ta buồn về chuyện Lorraine. Ở đây ai cũng thế.
Ông ta nói đúng. Tôi không thể ở đây.
Thật ra chuyện cũng rất nực cười. Bà tôi luôn luôn nói về…
căn nhà nhỏ xinh xắn mà… Lorraine đang sửa sang lại cho tôi.
và tôi đoán là đó chẳng qua là rượu nói mà thôi.
Không sao cả.
Không có sự ngạc nhiên thật sự nào ở đây.
Bệnh viện trả lại những vật này của cô ấy.
Lorraine chắc sẽ muốn cô có những cái này.
Chúng luôn luôn ở sát bên cô ấy.
Cô ấy yêu những quyển sách này.
Tôi cho là tôi có thể bán tống bán tháo nó ở chợ trời hoặc na ná thế.
Tôi sẽ giúp cô.
Không, tôi làm được.
Tôi thật sự muốn đến đây chỉ để dự đám tang. Chỉ là tôi không nhận được tin nhắn của ông ta.
Cô bé đó trông thật giống Lorraine.
Tôi nhớ lần đầu tiên ông dẫn tôi đến xem cô ấy hát.
Đó là lần đầu tiên tôi đến New Orleans.
Tôi cũng được dẫn như thế.
À, Nó giống như là...
Cậu đang yên ổn
Bổng nhiên bị hồn xiêu phách lạc.
Tôi nghĩ là cô ấy đẹp quá.
Cô ấy đúng là như thế.
Các anh còn dùng gì khác nào?
Có bao giờ ai nói với cô rằng cô thơm
như một phụ nữ thành Pari vào mùa xuân không?
Mỗi ngày ít nhất được một lần. Các anh ăn gì nào?
Luật sư có thể tiếp xúc với cô bé bất cứ lúc nào.
Thế thì sao nào? Di chúc nói là chúng ta có thể ở lại một năm.
Tôi quay lại sau nhé?
Cô có biết là mùi phụ nữ Pari vào mùa xuân khiến chết người đến độ nào không?
Thật sự không thể nào làm chết người bằng một phụ nữ Louisiana bị táo bón.
Trứng và thịt hun khối, cả 2 phần.
Cho phô mai lên trên nhé, em yêu.
Ông thật là không biết ngượng.
Cô bé, tại sao cô lại không dùng giường nhỉ?
Ối trời.
Để tôi có thể cùng vào giường và ấp ủ cô.
Điều đó với tôi thật là tuyệt
Chúng ta có thể cuộn tròn với nhau.
Thôi đi.
Tại sao ông lại tặng cho bà ấy cái này?
Đây là những câu chuyện về sự bất xứng….
những người vô hình. Nó hay vô cùng.
Cô có bao giờ đọc nó chưa?
Cô có bao giờ đọc quyền sách nào không nhỉ?
Lorraine không biết rắng cô ấy là thi sĩ.
Tôi thật sự đã thưởng thức được…
sự cảm hứng được ấp ủ.
Lawson là một nhà văn. Một người cũng thật tuyệt.
Thật không?
Anh ta đang viết một cuốn sách về tôi.
Điều đó thật quyến rũ.
"Chương 1: Tôi thức dậy, nốc bí tỉ, say mê man
Chương 2: Tôi thức dậy, nốc bí tỉ,…."
Thật đáng yêu và lanh lợi.
Cô làm xấu hổ cho những người giàu có cô gái nhỏ ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.