The first 200 lines.
Chỉ em...
và chỉ anh.
Cùng tìm một nơi chốn ấm áp...
nơi không một ai hay biết.
Chỉ của đôi ta...
chỉ mình đôi ta.
Ta đã bỏ lỡ đi nhiều điều...
nhưng ngọt ngào giờ đây sẽ đến!
Oh gee!
Sắc đẹp nơi em dành tặng ai thế?
Vòng tay anh để ôm ấp ai đây?
Hãy tưởng tượng đi!
Chỉ em...
và chỉ anh.
Ta sẽ thắt chiếc nơ tình yêu...
hãy nói là em yêu anh.
Chỉ anh ấy...
chỉ cô ấy.
Và một mảnh đất nhỏ xinh...
nói là em yêu anh đi.
Oh gee!
Oh my!
Và mùa xuân cuối cùng đã đến...
mùa của những chú chim sải cánh bay lượn...
một ngày thật đáng yêu cho tình yêu.
Chỉ cô...
Chỉ tôi.
Chỉ cô...
chỉ tôi.
Một mảnh của thiên đàng...
như đang dành riêng cho chúng ta.
Chỉ cô...
Chỉ tôi.
Cùng tìm một nơi chốn ấm áp...
nơi không một ai hay biết.
Chỉ đôi ta...
Chỉ đôi ta mà thôi...
chỉ đôi ta...
duy nhất chỉ đôi ta.
Ta đã bỏ lỡ đi nhiều điều...
nhưng ngọt ngào giờ đây sẽ đến!
Chỉ em...
chỉ tôi.
Ta sẽ buộc chiếc nơ tình yêu...
hãy nói là em yêu anh.
Đó là chị gái Skylar của tôi và bạn trai của chị ấy-Holden.
Còn kia là tôi.
Tôi là Djuna: D-J-U-N-A.
Mọi người gọi tôi là DJ.
Tôi có khi trạc tuổi bạn đấy.
Chúng tôi không phải kiểu gia đình điển hình trong một phim hài ca nhạc.
Một điều là, chúng tôi cũng khá giả.
Chúng tôi sống trong một căn hộ nhiều buồng trên Đại lộ Park.
Bố tôi là luật sư. Tôi gọi là 'Bố', nhưng thực ra ông là 'Bố Dượng.'
Bởi vì phải có Bố ruột trước chứ, đúng không?
Cái người đã lấy Mẹ, rồi họ sinh ra tôi ấy.
Và đó là Bố Dượng, đã có hai con với người vợ đầu...
Okay, nhìn này, có thể nó sắp làm bạn điên đầu đây.
Thấy không, đó là Lane và Laura.
Chị em cùng mẹ khác cha của tôi. Chúng tuyệt lắm.
Nhiều lúc hơi nhí nhố, nhưng...
chúng tôi mến nhau, và đã có với nhau hàng triệu trận cười vỡ bụng.
Và Scott, con riêng của bố dượng tôi, người rất thông minh...
nhưng mâu thuẫn với gia đình vì anh là người theo đảng Cộng Hòa...
Bố Dượng tôi gần như đột quị vì điều này, bởi chúng tôi theo Đảng Dân Chủ.
Bố trông mong gì vào những kẻ sống nhờ an sinh xã hội được nhỉ?
Ý con là những ai không có khả năng làm việc nên bị đào thải sao?
An sinh xã hội không ích gì đâu. Nó vẽ ra một thế giới viển vông phóng túng...
không có chỗ cho việc cầu nguyện trong trường học và khuyến khích tội ác.
Không thể tin là tôi lại nói những chuyện này với con trai mình.
Cái vỏ bọc tinh vi của tụi Cộng Hòa làm mày mờ mắt rồi.
Không phải vỏ bọc, Bố à.
Là ý tưởng. Những ý tưởng táo bạo và tân tiến.
Một nước Mỹ hùng mạnh, quyền được vũ trang!
Vũ trang? Súng hả?
Mày có điên không? Bị sao vậy hả? Tao không hiểu nổi mày nữa!
Dịu bớt đi mà.
Steffi, đem xuống dùm bố mấy tờ tài liệu với cây bút xóa.
Nếu Bố là người theo Tự do dân chủ, thì Mẹ thậm chí còn dữ dội hơn.
Bà là nhà hoạt động dân chủ một cách cực đoan.
Bố lớn lên trong cảnh nghèo khổ và biết thế nào là làm việc như chó.
Còn mẹ thì đến từ tiền bạc và sự xa hoa và...
dành hết thời gian để đi làm công việc tình nguyện.
Bà gia nhập Hiệp Hội Quyền Công Dân và Tổ chức Giải Cứu Cá Voi...
cũng như chi tiền xây dựng bảo tàng Whitney và bệnh viện...
và bà luôn làm gì đó đại loại như...
tổ chức những buổi da dội sang trọng để giúp đỡ 'Hội Những Người New York Yêu Nhạc'.
Lane và Laura học ở Nightingale, một trường hạng sang ở đường 92nd.
Nấm trắng thì tốt hơn nhiều...
So với nấm sẫm màu.
Chúa ơi!
Chúa ơi, cậu ta kìa!
- Bảnh quá đi mất. - Ai thế?
Không biết. Bọn tớ luôn thấy cậu ấy quanh đây.
Coi cô nàng đang yêu từ đằng xa kìa.
Ta sẽ tìm cách để nàng gặp được chàng.
Làm ơn, đừng có chơi khăm gì đấy.
Mẹ tớ đang tiếp một bệnh nhân.
Claire là bạn thân nhất của chúng. Mẹ nó là bác sĩ tâm lý.
Vài năm trước, Claire đã khoan một cái lỗ xuyên tường.
Thế là chúng tôi có trò vui sau giờ tan học là theo dõi khách của bà ấy.
Tôi vẫn có những mộng tưởng về...
một người đàn ông khác...
nó làm tôi cảm thấy...
xấu xa và...
tội lỗi.
Tôi lại có giấc mơ về chiếc thang máy...
lần nữa...
và...
Tôi đang trong thang máy và...
nó cứ đi lên và đi lên...
và đi lên.
Bạn phải gặp Ông nội mới được.
88 tuổi.
Tìm được ông ấy ở Grand Central. Ông ấy nghĩ mình đang trong công viên.
Bạn phải thấy ông mới được.
Năm ngoái ông đi lang thang với một chiếc khăn tắm quấn quanh người...
và đứng xếp hàng ngay giữa Quảng trường Times.
Chúng tôi gửi Frieda đi lôi ông về.
Cô là người hầu của nhà tôi. Tôi nghĩ có khi cô từng là người hầu của Hitler ở Berchtesgaden.
Nhưng cô là người duy nhất có thể trị được ông nội.
Tôi tìm thấy cái này...
trong bể cá. Làm sao chúng lại ở đó hả?
Sau cùng, bố tôi kia kìa, ông sống ở Paris, nhưng rất năng về thăm.
Ông và Bố dượng tôi là những người bạn tuyệt vời.
Tôi nghĩ ông vẫn còn yêu mẹ, dù họ đã li dị được vài năm.
Họ vẫn là bạn tốt, và người này tìm đến người kia khi có chuyện gì.
Không thể tin được. Giselle bỏ anh.
Nhìn gương mặt này đi.
Cô ấy bỗng dưng bỏ anh để đến với bạn thân nhất của anh.
Không dấu hiệu nào sao?
Không gì hết. Hai người họ... Em đã thấy người nào mà...?
Anh điên mất thôi, không thể nói được gì nữa.
Anh sẽ tự tử.
Anh sẽ quay lại Paris và nhảy từ Tháp Eiffel xuống. Anh sẽ chết.
Nếu bắt máy bay Concorde, anh có thể chết sớm hơn 3 tiếng.
Mà chờ đã...
với sự chênh lệch múi giờ...
Anh có thể sống 6 tiếng ở New York, nhưng lại chết 3 tiếng ở Paris.
Xong cả thôi, đằng nào anh cũng sẽ chết.
Anh không thấy đó thôi. Cô ta phải cho anh thấy vài dấu hiệu gì chứ.
Em nghĩ anh ngu chắc?
Dấu hiệu kiểu gì? Tìm thấy ảnh hắn ta trong ngăn kéo đồ lót của cô ấy hả?
Hay ré tên hắn ta khi cô ấy lên đến đỉnh?
- Em không có ý đó. - Không, đúng là như thế đấy.
Anh chỉ tiếc là không nhận ra sớm hơn.
Tôi mừng vì anh đã không cưới cô ta. Tôi đã nói rồi mà.
Tôi đã hạnh phúc biết mấy...
Tôi mừng thực sự đấy. Muốn ít rượu hay gì ấy không?
Gì cũng được. Tôi cần phải uống.
Biết điều gì buồn nhất không?
Tôi đã nghĩ mọi việc tiến triển tốt đẹp, mọi thứ thật là...
Anh luôn chọn sai người phụ nữ.
- Anh đã chọn em. - Ừ, và ta li dị rồi đấy.
Sống cùng em là điều bất khả thi.
Em là bất khả thi sống cùng ư? Nghe hay đấy!
Anh không thể quyết định được nên trở thành chuyên gia tâm lí hay là nhà văn.
Vậy nên anh dàn xếp rồi đấy thôi. Anh trở thành nhà văn và người bệnh tâm lí.
Tìm ai đó khác đi. Tụi này biết nhiều người lắm.
Từ khi li dị em đã cố tìm người khác cho anh ấy.
Người nào đó phù hợp với tính tình anh ấy.
Cưng ơi, mang thêm li nữa nhé!
Em tự hỏi là phải chăng thế giới đàn bà quá hạn hẹp.
- Vận may của anh tồi quá. - Không phải thế.
Chỉ là lựa chọn của anh ấy quá tồi.
Nhưng liệu anh ấy có muốn trải qua tuổi vàng son của mình cùng ai đó không?
Sao tuổi vàng son của anh lại phải...
Anh nên lo đến chuyện đó đi.
Tuổi tác đàn ông khác đàn bà. Hai năm nữa, anh vẫn sẽ phong độ như con trai em.
Tự tin chưa kìa!
Đừng có cười.
- Chẳng có gì vui đâu. - Thậm chí cô ấy đã dẫn anh về nhà rồi.
Này, còn Madeline thì sao, cái người sau em ấy?
Cô ấy là nhà khảo cổ. Nết na thùy mị.
Cô ấy mắc chứng cuồng dâm.
Okay, cô ta đã không thành thật trong chuyện đó.
Anh đã không thấy được sớm. Nhưng nói chung cô ấy vẫn tuyệt.
Carol thì thế nào? Họ cô ta là gì nhỉ?
Carol là nhà thơ và là thành viên của Mensa.
Cô ta nghiện heroin.
Phải, nhưng anh cứ nghĩ đó là insulin!
Anh biết vấn đề thực sự là gì không? Nghe này.
Đây chính là vấn đề!
Anh ta vẫn còn yêu em. Anh đã luôn nói thế.
Ai trách anh ta được chứ? Dĩ nhiên anh ta phải thế rồi.
- Vấn đề chính là đó. - Lại đây nào, hai anh chàng của em.
Tôi sẽ ở giá sau chuyện Giselle.
Tìm người khác đi.
Em không biết liệu ta có thể...
- Sẽ được thôi. Chắc thế. - Đó chính là vấn đề.
Gì mà bí mật ghê thế? Sao lại là Harry Winston?
Anh muốn em giúp anh chọn nhẫn đính hôn cho Skylar.
Chúc mừng!
Anh muốn mua nhẫn đính hôn à?
Phải, chúng tôi sắp cưới. Là tôi cưới, không phải cô ấy.
Hiểu rồi. Anh muốn size bao nhiêu?
Size bao nhiêu hả?
Ờ, cô ấy không đậm người lắm.
Cũng không gầy gò lắm.
- Kiểu giản dị mà tao nhã đúng không? - Chính thế.
No comments yet. Be the first to leave one.