The first 200 lines.
PHIM BẢN GỐC NETFLIX
"ĐỂ NHÀO NẶN NÊN CON NGƯỜI, CHÚA THƯỜNG PHẢI NUNG CHẢY HỌ."
CÁCH NGÔN AMISH
Có tổn thương mô bên trong ở mức lớn.
Tôi không đảm bảo chúng tôi có thể chữa được, nhưng nếu không cố,
Leo sẽ không bao giờ nói được nữa.
Con trai bà đáng để chúng tôi nỗ lực.
Tôi biết bà có đức tin riêng của mình,
nhưng đôi khi Chúa lòng lành thực hiện tuyệt tác qua bàn tay con người.
Nào con gái, đến giúp mẹ.
Ta chỉ cần đưa nó về nhà.
Chúa sẽ chữa lành cho Leo.
BA MƯƠI NĂM SAU
KHÔI PHỤC TRUYỀN THỐNG CHO QUÊ NHÀ
...bạn không chỉ là khách hàng, bạn là một phần của cỗ máy.
Nếu bạn thấy có người phạm tội vẽ tranh tường,
vui lòng báo cho nhà chức trách.
Mọi nhân viên quân đội Mỹ phải có giấy phép hợp lệ.
Leo!
Chào anh!
Em xin lỗi.
Em đến muộn.
Rất xin lỗi anh.
Ừ, đi nào.
Leo, em có cái này cho anh.
Anh phải chờ.
Đi nào. Em đói lắm rồi.
Cẩn thận trúng đấu. FlyMeal đang bay qua.
Anh không phiền ăn lại món này chứ?
Đồ án giải khuây mà.
Đừng hiểu nhầm em. Em rất yêu...
lối sống đặc biệt của anh, nhưng...
thế này sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Đó là cái điện thoại xưa nhất, đơn giản nhất em tìm được.
Đó là chỗ… Để em chỉ cho anh.
Nào... Được rồi, anh bật nó lên như thế, và...
Sao?
Leo, đừng trốn nữa.
Anh đẹp trai mà.
Da stargo tora.
Trông đen của mắt em.
Nghĩa là thử làm em cảm thấy xinh đẹp.
- Chào! - Xin chào.
Thêm một ly ạ?
Tối nay có món đồ trang trí trong xe nhảy nhót trên kia kìa.
Lên lầu.
Tôi cần thêm hai ly đó.
Em thích hình này nhất đấy.
Nhưng để quá.
Làm cho em con cá ngựa đi.
- Đây rồi. Cô ấy đến rồi. - Nào em yêu.
- Cảm ơn. - Cảm ơn rất nhiều.
Các quý cô.
Này cưng. Anh có câu hỏi cho cưng.
Anh đang thắc mắc trên có hợp với dưới không.
Anh ấy không quyến rũ sao?
- Lấy đi. - Này, Naadirah.
- Cô gái xinh đẹp. - Naadirah, nghỉ chút đi.
Đi nào.
- Cô nàng thích. - Phải.
Nicky nói với cô chưa?
- Rồi. - Cô để dành được bao nhiêu rồi?
- Chưa đủ. - Sao anh ta không giúp?
Anh ấy không biết. Luba, tránh khỏi xe đi.
Sao? Anh ta không biết?
Cảm và đền. Hợp nhau quá.
Cô chưa dẫn anh ta về. Hy vọng không phải vì tôi.
Luba.
Cô có thể treo vớ lên tay năm cửa để tôi biết mà không vào.
Hoặc chờ đến khi tôi ngủ. Tôi biết anh ta sẽ yên lặng.
Thôi đi.
Mà sao anh ta không nói được?
Phức tạp lắm.
Là do mẹ anh ấy.
Anh ấy cần phẫu thuật. Việc đó trái đức tin của bà ấy.
Nếu mẹ tôi cố ngăn tôi nói, tôi sẽ đập cả bà ấy.
Cho bà ấy ngồi xe lăn luôn.
Anh ấy không cần nói.
Anh ấy từ tế.
Sao tôi lại không yêu anh ấy cơ chứ?
Yêu a?
Tôi không làm cô thấy yêu à?
- Luba... - Không.
- Tôi muốn vào lại bên trong. - Khoan. Nicky đề nghị ai?
Oswald.
Bất kể cậu có cả vào chiếc Grace chừng nào, Luba,
cậu chẳng thể đẹp như nó đâu.
- Tránh xe tôi ra. - Rồi.
- Vào làm việc lại. Nhanh. - Được rồi.
Xanh dương là màu kẹo anh thích. Anh liếm chúng…
Biết anh nghĩ gì chứ?
Chắc do anh không ra giá đủ cao.
- Bó tay khỏi tôi. - Sẽ dễ hơn nếu em không chống...
- Bỏ ra. - Mày nghĩ mày là ai... Này!
Mày làm gì vậy? Này! Rob!
- Mày làm gì? Này! - Ôn mà. Kệ anh ta.
- Tao đâu biết là bồ mày. - Kệ anh ta.
Bó tay khỏi anh ấy!
- Ôn chứ? - Hắn lấy tiền của tôi.
- Thằng trộm. - Không được chạm vào tôi.
- Thứ này đắt đấy. - Không đáng đâu.
Leo.
Leo!
Em không thể mất công việc này.
Ừ, nghe lời con bồ mày đi, Leo.
Đi đi. Đi tiếp đi, đồ có ma.
Biến ra ngoài đi.
Thằng khốn.
Này, đừng đẩy tôi!
Chào mừng. Hãy ngồi vào chỗ và thắt dây an toàn.
Thế à? Mẹ anh thích vậy đấy.
Alô?
Được rồi. Đang viết lại.
Cảm ơn anh.
Chàng trai đang yêu. Đi nào.
Tôi xây ước mơ của mình ở đây, từng mảnh một.
Xe của tôi, câu lạc bộ của tôi, bảo vệ của tôi.
Không dễ dàng gì.
Nếu cậu xen vào những thứ tôi tạo ra...
Một lần cảnh cáo thôi.
Một lần.
Tôi không muốn thấy cậu ở đây nữa.
Tối nay đã có chuyện.
Em không bị gì cả.
Nhưng em...
Em cần kể với anh một chuyện.
Một người mà...
Em cần kể với anh về một người.
Nhưng không! Em sẽ không bỏ anh, nhưng em...
Em phải kể với anh một điều về bản thân em.
Chúa ơi, Leo. Có chết em cũng chẳng muốn bỏ anh.
VẬY THÌ CHẲNG CÒN GÌ QUAN TRỌNG NỮA
Anh luôn vẻ gì trong đó thế?
Cái giường à?
Giường cho chúng ta?
Leo, ta đi đâu thế?
Lạnh công luôn.
Leo, anh có xe hơi à?
Cứ như nó từ truyện cổ tích đi ra vậy.
Em không xứng với anh, Leo.
Em yêu anh.
Em yêu anh rất nhiều.
Em sẽ luôn yêu anh.
Nhưng anh không biết rõ về em.
Có thể nếu gặp Josie nhiều hơn, cô ta sẽ tha cho anh.
Nửa thời gian anh ở dưới này rồi.
Nó là con gái tôi. Nó ở với tôi.
Nhưng Josie muốn gì?
Khoan đã.
Tôi chẳng thấy gì cả.
Biết sao không? Chúng ta phải cắt ống quần ra đã.
Con bé còn nhỏ. Bảo gì làm nấy.
Mẹ nó thì dẹp đi.
Tôi đang cố giữ cái chân cho hắn mà.
Tôi sẽ đền bù cho Josie khi chúng tôi về New York.
QUÂN Y
Quần lót hay thế.
- Đồ hóa trang à? - Chúng rất hợp với quần tất đấy.
Anh có gì trong này? Sẽ vứt cái này à?
Rác thôi. Kệ nó.
Tôi thấy được vỏ đạn, có điều tôi không thể...
- Được rồi... - Từ từ…
Tôi biết. Đau lắm.
Đè một chút đi, Duck?
Anh bạn cận thị của tôi đây, một viên cỡ 9,65mm.
Trời ơi. Đúng nó. Mắt anh như chim ưng vậy.
Cứ để chúng cho tôi. Tôi sẽ tái chế chúng.
Chiểu tướng.
- Lát nữa cụng ly không? - Được chứ.
Ôn chứ?
-Anh ta bị bản năm phát? - Gunther...
- Đúng. Năm. - Tốt.
Vậy thì…ổn rồi đó.
Anh bạn già đây sẽ sớm sẵn sàng để đi cướp thôi.
Rồi, cậu làm nốt đi.
Vinh dự và hân hạnh, bạn tôi ạ.
- Gã này là người nhà hay đàn em? - Không phải người nhà.
Không phải. Khâu vết to vào.
Không ai trong nhà tôi ngu đến mức bị bản năm phát.
Thế à?
Nói hắn lần sau né giùm đi,
vì tôi sẽ không ở đây giúp hắn sắp xếp lại đời sống đâu.
Thế anh sắp đi à?
Tôi không biết, Akim. Có không?
Ông chủ nói hai ngày. Tối đa là ba.
Cái đó nghe như viện cớ ấy.
Đúng thế nhỉ? Đó là viện cớ.
Thế vẫn hay, phải không?
Có một bác sĩ phẫu thuật chờ sẵn? Bác sĩ riêng?
Chà, tôi đây. Đến giờ uống bia rồi.
Ông thế nào, Akim? Uống một chút chứ? Black Russian chăng?
Nếu ông ấy nói sẽ đưa anh ra nước ngoài, ông ấy sẽ làm.
Chuyện nhạy cảm mà.
Nên Maksim phải cẩn thận, hiểu chứ?
Ông ấy không muốn rắc rối với quân cảnh.
Anh là tên khốn.
Trốn chứ. Phải. Tôi trốn không phép. Ông mới là tên khốn.
Làm cho lính Mỹ biến mất rất tốn tiền đấy.
Nhất là lúc này. Phải làm nhiều việc.
Nhưng ông ấy thích anh, Cactus. Yên tâm đi. Không có rắc rối đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.