The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Một buổi chiều đầy nắng vào cuối Thế chiến thứ hai
Ba thân yêu,
các trường học đang đóng cửa vì các vụ đánh bom.
Mặc dù vậy, con rất vui vì bây giờ con có nhiều thời gian hơn để đến chỗ của chúng ta.
Ba nhớ không? Thật tuyệt khi chúng ta trốn mẹ ở đây.
Khách sạn trống, nhưng có vẻ rất bận rộn.
Họ muốn cái này, họ muốn cái kia, họ thật phiền phức.
Mẹ đang tuyệt vọng, nhưng con thì không.
Con mạnh mẽ, giống như ba đã nói.
Hiện giờ ba đang ở đâu?
Máy bay của ba thế nào?
Nhiều đêm đã trôi qua, nhưng tất cả đều giống nhau.
Của ba con tưởng tượng là màu trắng, với mọi người xung quanh
Ba ơi... con cảm thấy mệt mỏi khi không có ba.
Mỗi ngày con mong đợi ba bước qua cửa
Rất đẹp trai...
Với khuôn mặt giận dữ của một anh hùng.
Sợ đến chết những kẻ trục lợi từ sự vắng mặt của ba.
- Tôi không làm cô sợ đấy chứ? - Có, nhưng không sao đâu.
- Tôi có thể giúp cô? - Cảm ơn.
Hãy để tôi đi.
Tại sao? Cô không thích?
Khi cha tôi trở về, tôi sẽ để ông ấy đánh anh.
Rosa, đùi em ôm thấy tuyệt đấy, tin anh đi
Đồ con heo!
Tôi đã nhìn thấy tất cả những điều đó.
Làn da cô ấy như lụa.
Rồi đi sống nghèo khổ với cô phụ bếp đó
Và sau đó...?
Bà sẽ làm gì?
Tôi đã thanh toán hóa đơn giặt ủi.
Anh có điên không?
Chà, tình yêu của tôi, nếu hóa đơn có vẻ quá cao,
Tôi có thể nhờ cô bé đó giảm giá cho tôi.
Thời gian trôi qua nhanh lắm.
Chẳng mấy chốc anh cũng sẽ phải trả giá cho nó, giống như tôi.
Dừng lại đi, bà nói giống như mẹ của tôi.
Đồ khốn.
Cô đã phạm sai lầm!
Ông luôn cố gắng làm tôi sợ
Tôi có một giấc mơ...
Một giấc mơ về gia đình tôi.
- Họ đã chết hết rồi, cô biết không? - Vâng, tôi biết
- Con trai tôi rất giỏi toán. - Thật không?
Nó thậm chí còn giành được huy chương...
Nó trạc tuổi cô.
- Cô sợ chết à, Rosa? - Xin lỗi, tôi phải giúp mẹ.
Đợi đã...
Họ chết trong vụ đánh bom.
Cô không muốn biết nó như thế nào sao?
Câu hỏi...
Khu đất có diện tích 24 ha,
chính chủ bán 13...
- Mọi người có ở khách sạn không? - Con nghĩ vậy.
- Làm bài tập về nhà xong chưa? - Vâng, thưa mẹ,
Tốt.
Khi con có chứng chỉ rồi, có khách sạn hay không, con cũng sẽ có thể sống tốt.
Hãy nhìn những củ khoai tây mà họ đã cho chúng ta, vẫn là một phép màu mà chúng ta nhận được ở bất kỳ mọi nơi.
Càng ngày càng khó kiếm thức ăn.
Làm cho vỏ mỏng hơn, chúng ta sẽ dùng chúng để pha cà phê
Mẹ, con không thích khách của chúng ta...
Mẹ cũng không thích họ nhưng chúng ta phải duy trì hoạt động của khách sạn
Mẹ nói đúng, con xin lỗi
- Alfredo đâu? - Con đã không nhìn thấy ông ta.
Ông ta không bao giờ ở đây khi có việc phải làm.
Chiên khoai tây, mẹ sẽ xem ông ta dọn bàn chưa.
Mẹ sẽ trở lại ngay
Alfredo?
Alfredo!
Nếu tôi thấy ông uống rượu, tôi sẽ sa thải ông.
Sa thải tôi? Sáu tháng rồi bà đã không trả tiền cho tôi.
- Đừng nói với tôi như thế. - Ông có gì muốn nói?
- Ít ra cũng cho tôi xem một chút chứ? - Sao ông dám!
- Nếu tôi nói với mọi người... - Đứng dậy và dừng cái trò vớ vẩn này lại đi.
Nó đã sẵn sàng, Rosa, đi ra bàn đi.
- Đừng uống quá nhiều. - Chào buổi tối, Rosa.
Hôm nay bãi biển đẹp.
Trời lạnh.
Làm thế nào mà anh hát bài hát đó?
Tôi không nhớ.
Rosa, khoai tây!
Ăn đi, để mẹ làm.
- Không có dầu sao? - Không, không có đâu.
Anh không biết là cô ấy chán ghét anh sao?
Anh thật lố bịch.
Chào buổi tối, mọi người!
- Ông ăn chưa? - Vâng, làm ơn!
Tôi đói quá, còn cô?
Tại sao không ăn?
Anh đang giảm cân
Nó là gì?
Sợ tôi sẽ không nhận được nó nữa?
Ồ! Anh thật kinh khủng!
- Xin chào đằng ấy. - Xin chào...
- Anh đã ăn chưa? - Không, chúng tôi vừa mới đến.
Đồ ăn ở nhà thổ ngon hơn, nhưng ở đây cũng không tệ
Tôi có một trò đùa sẽ khiến anh té đái đấy!
Không, nó quá bẩn thỉu.
Xem ai đang nói kìa! Nếu anh nhìn thấy những gì cô ấy làm trên giường.
Thật đó, cô ấy làm mọi thứ, cô ấy và em gái của cô ấy thật phi thường.
Tôi chưa bao giờ thấy những con điếm như vậy.
- Có thật không? - Anh có thể thử.
Cô ấy sẽ không làm anh thất vọng đâu, thật tuyệt vời.
Chúa ơi, thật xấu hổ.
Con đúng.
Nhưng đó là tiền, Rosa.
Chiến tranh là khó khăn cho khách sạn.
Chúng ta không thể để mất khách hàng.
Trong mọi trường hợp, chính cô ấy là người ủng hộ anh ấy.
Cô ấy phải thực sự giàu có.
Đừng nhìn chằm chằm vào họ.
Yên lặng!
Những chiếc máy bay... Tối nay chúng thực sự bay gần quá
- Chúa tôi! Chúng ta có thể làm gì? - Bình tĩnh.
Mang theo nến.
Nhanh...
Anh đã chờ đợi cả ngày, anh đang đói.
- Anh điên à? Vào trong thôi. - Tắt đèn đi.
Marta, anh không thể ở đây như thế này.
Đó không phải là lỗi của em, anh phải ẩn nấp.
Em nghĩ họ vẫn đang tìm anh à?
Sau những gì anh đã làm ...
Em cầu nguyện họ không bao giờ tìm thấy anh
Họ sẽ không bao giờ.
Khi chiến tranh kết thúc, tất cả sẽ bị hủy bỏ
Ngày sẽ đến khi anh có thể rời khỏi đây
Nghe này...
đêm qua...
Anh nghe thấy một chiếc xe hơi đang đến...
và sau đó nó rời đi.
- Em có nghe thấy không? - Không.
Em ngủ vào ban đêm.
Anh không bao giờ ngủ.
Nhìn xem tóc anh mọc dài thế nào rồi nè.
Anh quan tâm làm gì đến mái tóc của anh?
Marta, ở lại với anh một lúc.
Không phải tối nay, làm ơn đi.
Em mệt mỏi, em đã làm việc cả ngày
Rosa...
Rosa, em sẽ hôn anh chứ?
Làm ơn, chỉ là một nụ hôn.
Tại sao em ghét anh?
Dừng lại đi, nếu không tôi sẽ nói với mẹ tôi.
Nghe này, anh chuẩn bị chốt một vụ lớn. Anh sẽ có tiền.
Thôi nào, đừng lộn xộn, anh biết em thích anh.
Phụ nữ phát điên vì anh.
Nghe này, sáng mai chúng ta có thể rời khỏi đây.
Đi trên một hành trình đẹp.
Em sẽ là một quý cô, không phải là một cái máy rửa chén.
Để con bé yên!
Ngày mai anh phải rời khỏi khách sạn này.
Đi với mẹ, Rosa.
Phù thủy đáng sợ...
Anh đây, cưng.
Được rồi đấy.
Quần áo của mẹ bây giờ vừa và tốt hơn nhiều với con.
Đẹp lắm, mẹ ạ.
Con nên mặc nó, nó thực sự phù hợp với con.
Bây giờ mẹ không quan tâm đến váy áo gì nữa.
Dù gì thì mẹ cũng muốn con được hạnh phúc.
Hãy thử cái này.
Xem nếu con thích nó.
Nó quá nhiều với con, mẹ ạ.
Cái này quá chật với mẹ rồi.
- Nó sẽ vừa đẹp với con. - Con yêu mẹ.
Con của mẹ, mẹ biết đôi khi thật khó khăn cho con,
nhưng trong khi mẹ ở đây, con không cần phải sợ bất cứ điều gì.
Để mẹ giúp.
Mẹ đã không ổn định trong một thời gian,
như thể một cái gì đó tồi tệ sắp xảy ra
Con thật là đã trưởng thành, Rosa.
Cô ấy đã chết.
Bị gãy cổ, giống như cách vợ tôi chết.
Ông điên khi đến đây
Ta nghe thấy tiếng bước chân nhưng ta không biết đó là con,
nên ta trốn trong tủ.
Để bà ấy yên! Để bà ấy lại!
Cô ấy cũng là của ta.
Cút đi!
Quay trở lại tầng trên. Cút ra!
Tôi đã đợi cô.
Tôi muốn nói với cô, rằng tôi cảm thấy rất gần gũi với cô.
Bây giờ tôi cũng không có ai. Tôi hiểu cô.
Làm ơn để cho tôi yên, tôi mệt mỏi lắm rồi.
Tất nhiên, tôi hiểu, tôi cũng đã đau khổ rất nhiều.
Rosa, cô có biết tôi cảm thấy thế nào
khi tôi tìm thấy xác con trai tôi dưới đống đổ nát,
lưỡi nó thè ra không?
Chắc là nó đã la hét suốt hai ngày...
Làm ơn để cho tôi yên!
Tôi thích nói chuyện với cô, cô Rosa
Chào buổi tối.
Tôi đã bao giờ nói cho ông biết vợ tôi và con trai tôi đã chết như thế nào chưa?
Nó khá sốc. Thôi nào, tôi sẽ kể cho ông nghe về nó.
Con phải mạnh mẽ lên, Rosa.
Ta biết con nghĩ gì.
Bây giờ ta đang ở trong tay con.
Con sẽ không phản bội ta, phải không?
Mẹ con có bao giờ nói cho con biết tại sao ta lại trốn ở đây không?
No comments yet. Be the first to leave one.